Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 210
Ác mộng

❊ ❊ ❊

"Hoàng thượng hôm nay đến An Hoà cung hay đến Trường Dương cung?" Yến công công cúi đầu hỏi nhỏ.

Lúc này Lý Thừa Húc mới thăng trầm ngước lên nhìn ông. Hắn nghĩ hay là đến An Hoà cung?

Trường Dương cung mấy nay hắn không muốn đến, chẳng hiểu thế nào hắn lại muốn đến An Hoà cung hơn.

"Hôm nay đến An Hoà cung... nhưng mà đừng thông báo!"

Yến công công khó hiểu hỏi lại: "Không thông báo thật à hoàng thượng?"

Lý Thừa Húc gật đầu rồi lại tiếp tục phê tấu chương.

...

Đêm đã muộn, An Hòa cung một mảnh tối đen, chỉ le lói một ngọn nến nhỏ trong phòng Mạc Thừa Quân.

Lạch cạch, lạch cạch, gió bên ngoài không ngừng thổi vào, theo đó là tiếng tí tách của mưa rơi.

Mạc Thừa Quân và Thừa Nam đang chơi kịch câm. Ánh đèn phảng phất khung hình được y tái hiện, tựa hồ rất vui vẻ.

Thừa Nam thích thú muốn lấy con rối trên tay y, bàn tay nhỏ vừa đưa ra lập tức một tiếng động lớn phá vỡ bầu không khí ấm cúng.

Lý Thừa Húc vừa đến đã đá cửa đi vào, hắn liếc nhìn hai phụ tử bọn họ đang khuỵu gối dưới đất. Bỗng chốc tầm mắt ánh lên chút lệ khí, hắn quát.

"Các ngươi đang làm gì?"

Những con rối nằm rải rác dưới mặt đất càng khiến Lý Thừa Húc thêm tức giận, bọn họ là đang làm trò tà ma ngoại đạo gì vậy?

Đêm hôm khuya khoắt, tính nguyền rủa hắn hay sao?

Mạc Thừa Quân vội thu lại những hình nộm và con rối dưới đất, y đem chúng bỏ vào một cái gương nhỏ, sau đó kéo Thừa Nam ra sau.

"Hoàng thượng nghĩ nhiều rồi, bọn ta chỉ là muốn chơi đùa một lát!"

Thế nhưng Lý Thừa Húc không tin, hắn giận dữ đi đến: "Không phải ghét trẫm đến mức muốn nguyền rủa trẫm sao?"

Mạc Thừa Quân nắm chặt nắm tay, gắt gao bảo bọc hài tử bên cạnh. Y nhắm mắt lại, thở dài nhìn hắn.

"Nếu vậy hoàng thượng nghĩ ta là đang làm gì? Dùng số con rối này, nguyền rủa ngươi sao?"

Hắn phì cười nắm khớp hàm y: "Quả nhiên ý nghĩ của ngươi là như vậy, ngươi vốn dĩ đã muốn nguyền rủa trẫm rồi!"

Lý Thừa Húc giống như một tên ác ma không hơn không kém, hắn lúc nào cũng nghĩ xấu về y, lúc nào cũng cho rằng Mạc Thừa Quân luôn muốn ám toán hắn.

Hắn vậy mà nghĩ y muốn dùng những con rối này luyện thành một thứ tà ma, đêm đến điên cuồng nguyền rủa hắn!

Vốn dĩ chỉ là một trò chơi đơn giản, nhưng qua tầm mắt hắn lại trở thành mầm họa.

Mạc Thừa Quân đến giờ cũng lười giải thích, y gật đầu mỉm cười nói với hắn.

"Đúng vậy, ta đang nguyền rủa ngươi, muốn tống tên ác ma nhà ngươi biến khỏi thân xác này!"

Ngay lập tức liền chọc điên hắn, Lý Thừa Húc thẳng tay giáng cho y một tát thật mạnh, khiến Mạc Thừa Quân chao đảo ngã xuống đất.

Khoé môi chảy ra một dòng máu, y nghiêng đầu để lộ năm ngón tay đang ẩn hiện thất thường trên khuôn mặt.

Mạc Thừa Quân lau nhẹ khóe môi, y nhìn đến đứa trẻ đang chậm rãi rơi nước mắt. Lúc này đây sao y không nghe thấy nó càn quấy, nó đứng đó hai mắt ngấn nước nhìn y.

"Đừng khóc!" Y khàn giọng nói.

Chỉ thấy Thừa Nam gật đầu, sau đó lau nước mắt, cắn răng nhìn y.

Lúc này Lý Thừa Húc lại lôi mạnh y lên, hắn trừng mắt quát lớn: "Còn muốn ngoan cố?"

Xin hắn đi, cầu hắn đi...

Chỉ cần y cầu xin, chỉ cần y van nài hắn nhất định buông tha y...

"Hoàng thượng còn muốn ta nói gì đây?"

Mạc Thừa Quân đột nhiên lên tiếng, trong căn phòng tối đen, hắn chợt nhìn thấy ánh mắt bi ai của y.

Hắn muốn y nói gì?

Hắn cũng không biết nữa, chỉ muốn y nhận sai, muốn y cầu xin hắn!

"Ngươi không muốn giải thích sao? Không muốn xin trẫm cho ngươi một cơ hội giãi bày sao?"

Mạc Thừa Quân lắc đầu, có lẽ không cần tới, y không cần hắn cho y một cơ hội, nghĩ nghĩ chắc đủ rồi, bấy nhiêu đã đủ rồi!

"Không có, chính là... giống như ngươi nghĩ!" Mạc Thừa Quân thở dốc nói với hắn, lòng ngực đập mạnh, giống như cướp hết hô hấp của y.

Mạc Thừa Quân thật sự mệt mỏi, y không muốn nói gì nhiều, chỉ muốn lúc này hắn làm gì cũng được, sau đó đi đi!

Nhưng không chờ y nghĩ xong, hắn đã kéo y ra ngoài, Lý Thừa Húc hùng hùng lửa giận kéo Mạc Thừa Quân đi.

Lý Thừa Nam phía sau nhìn thấy cũng hoảng loạn chạy theo.

Dưới bầu trời đen kịt, khung ảnh ba người hoà vào màn mưa.

Lý Thừa Húc gắt gao ghì chặt Mạc Thừa Quân, hắn đem y kéo vào lòng ngực hắn, mạnh bạo càn quấy khoang miệng y, hắn đem đầu lưỡi thăm dò bên trong, mạnh mẽ cạy miệng y.

Mạc Thừa Quân giằng co với hắn, y liên tục, liên tục đẩy hắn ra, nước mưa làm mắt y nhoè đi.

Mạc Thừa Quân run lên, y bị hắn làm cho sợ hãi. Hắn đúng là ác ma, một tên ác ma đang ẩn náu trong thân thể con người, hắn như loài vật khát máu, bất cứ lúc nào cũng có thể hút hết máu của y.

"Dừng lại đi, xin người dừng lại đi... dừng lại đi..." Lúc bấy giờ Lý Thừa Nam đã đuổi kịp, nó lạnh đến run người, hai chân tê cứng không thể đứng vững, nó ngã xuống dòng nước lạnh lẽo, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn phụ thân.

Mạc Thừa Quân nhìn thấy Thừa Nam ngã xuống càng hốt hoảng hơn, y ra sức, ra sức đẩy mạnh hắn chạy đến chỗ Thừa Nam.

Nhóc nhỏ đang run rẩy, sắc mặt nó tái xanh, nó khóc, khóc rất nhiều, hai tay nó lạnh ngắt, run run ôm lấy y.

"Không được làm hại... phụ thân..." Nó nói đến đây thì ngất lịm.

Cũng phải, thân thể Mạc Thừa Quân còn lạnh đến mức này, huống hồ Thừa Nam còn nhỏ như vậy, nó còn lạnh hơn y gấp trăm ngàn lần.

"Mau gọi thái y, nhanh lên mau gọi thái y... cầu ngươi mau gọi thái y đi, Lý Thừa Húc xem như ta cầu ngươi cứu nó đi..."

Mạc Thừa Quân khóc lóc ôm chặt Thừa Nam, y muốn đứng dậy nhưng không có sức, y yếu ớt chỉ biết van xin hắn.

Lý Thừa Húc thắng rồi, y đã chịu van nài hắn.

Hắn có vui không?

Hắn không vui, một chút cũng không vui...

Hắn hoảng hốt chạm vào khuôn mặt lạnh tanh của đứa trẻ ấy, hắn cảm nhận nhiệt độ như băng tảng, không hề có một chút ấm áp.

Hắn lúc này thật sự kinh động, hắn cúi người nhấc bổng đứa trẻ ấy lên.

"Đừng khóc đi thôi... đến chỗ thái y..."

Mạc Thừa Quân ngước mắt lên nhìn hắn, y lắc đầu cười khổ nói: "Ngươi giúp ta mang nó đến đó trước đi, ta nghỉ một chút chờ chân bớt tê sẽ đến ngay..."

Y nói rất nhỏ, tựa như đang thì thầm, hắn cố gắng lắng tai mới nghe được lời y nói.

Hắn gật đầu, mạng người quan trọng, sau đó đi mất.

...

Thái Y viện.

Lý Thừa Húc mang Thừa Nam đặt trên lên giường, hốt hoảng gọi: "Tần thái y, Tần thái y!"

Tần thái y đang điều chế thuốc nghe hắn gọi liền dừng động tác, gấp gáp chạy ra.

"Hoàng..."

"Mau lên xem nó đi, nhanh lên!"

Tần thái y vội nhìn tiểu thái tử, ông giật mình khi phát hiện thân thể lạnh đến mức này.

"Tiểu Ngọc mau lên đem nước ấm vào đây!"

Trước tiên phải làm ấm người lên trước, nếu không tiểu thái tử sẽ chết vì cóng.

...

Tầm một canh giờ sau, lúc này Tần thái y thật sự vất vả mới khiến Thừa Nam ấm hơn. Tuy nhiên vẫn chưa thể tỉnh lại.

"Sao rồi?" Lý Thừa Húc từ nãy đến giờ vẫn luôn đứng nhìn, hắn lo lắng hỏi Tần thái y.

"Hoàng thượng, tiểu thái tử dầm mưa lâu như vậy chẳng lẽ không ai phát hiện?"

Có, hắn có phát hiện, nhưng lúc ấy hắn rất tức giận nên không chú ý tới.

"Nếu đến đây chậm trễ... e là..."

Hắn lúc này mới biết mình sai rồi, hắn giận y nhưng lại kéo theo Thừa Nam vào cuộc.

Nếu chậm một bước hắn sẽ là một kẻ sát nhân.

"Chờ đã Mạc Thừa Quân đâu?" Hắn lúc này mới phát giác bên cạnh trống vắng một người.

Rõ ràng y đã nói hắn mang Thừa Nam đến trước y sẽ đến sau mà?

Y đâu?

Chẳng lẽ vẫn còn ở đó?

Hắn lúc này mới vội vã chạy ra khỏi Thái Y viện, gấp đến mức không kịp nghĩ nhiều.

Ngoài trời vẫn còn mưa, hắn chạy thật nhanh, tầm mắt ngày càng mờ đục, phút chốc đã không còn nhìn rõ.

Hắn hét lớn gọi tên y: "Mạc Thừa Quân!"

Không thấy y đáp lại, hắn lại tiếp tục tìm kiếm.

...

Lúc này Mạc Thừa Quân đã đi đến nửa đoạn đường.

Y rất lạnh, lạnh đến mức không sao di chuyển.

Trong đầu chỉ có duy nhất hình ảnh của Lý Thừa Nam.

Con trai đang chờ y, nếu còn lề mề như thế nói không chừng đến cả y cũng chết cóng.

Trước mặt ngày một mờ ảo, phút chốc đã chìm vào bóng tối, Mạc Thừa Quân phì cười, đúng thật ngu ngốc!

"Thừa Quân!"

...

Thế nhân thường có câu, một khi đã bước vào cửa tử, những kí ức màu nhiệm sẽ lần lượt xuất hiện, kéo người đang lạc bước vào trong ảo cảnh.

Nếu chọn đúng đường lại có thể tiếp tục sống.

Nhưng nếu chọn sai đường sẽ vĩnh viễn ở trong đoạn kí ức huyền ảo kia, mãi mãi không thoát ra rước.

Mạc Thừa Quân đang đứng trước ba con đường lớn.

Phía trước y nhìn thấy phụ mẫu lúc nhỏ của y, bọn họ trước lúc bị giết chết vẫn đang vẫy tay nhìn y.

"Quân nhi, mau đến đây!" Hai người bọn họ tươi cười dang tay ra, muốn đón y đến đó.

Thế nhưng ngay lúc y vừa bước đến, đám hắc y nhân đó đã giết chết bọn họ, diễn cảnh kia phút chốc lấp đầy bằng bi thương, máu tươi nhuộm một vùng trong thật ghê rợn.

Mạc Thừa Quân bi thương gọi: "Mẫu thân, phụ thân..."

Tiếp đến y nhìn thấy phía bên trái là đám người của kỹ viện, bọn chúng muốn bắt y, Mạc Thừa Quân sợ hãi lùi về sau, vừa hay chạm phải một người lạ.

Y ngước mắt lên bất ngờ nhìn thấy Lý Thừa Húc, hắn đưa tay ra cười nói: "Ca ca bảo vệ đệ!"

Mạc Thừa Quân gật đầu đưa tay ra, y được ca ca kéo dậy, lúc y vừa định nói tiếng cảm ơn, bỗng nhiên người trước mặt y lại là Lý Thừa Húc của hiện tại.

Hắn nắm cổ tay y, lôi mạnh rồi đẩy y ngã xuống.

"Còn muốn ngoan cố?"

Mạc Thừa Quân bịt tai không muốn nghe, y xoay mặt qua hướng khác lại nhìn thấy Thừa Nam ngã xuống, người nó lạnh ngắt, bất động không nói gì.

Y hất tay Lý Thừa Húc ra chạy đến, nhưng phút chốc Thừa Nam của y đã biến mất, tất cả như một cơn ác mộng dày vò y.

Mạc Thừa Quân xoay người, xung quanh dần phủ màu đen, y loạng choạng bước đi trong đêm tối, y hoảng hốt tìm kiếm một chút ánh sáng huyền ảo.

Thế nhưng tất cả đều không có, y như lạc vào một thế giới khác, một thế giới không có sự sống!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang