Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 211
Sợ hãi

❊ ❊ ❊

Trong lúc Mạc Thừa Quân vẫn còn chìm trong bóng tối, y bỗng nhiên thấy một ánh sáng le lói trước mặt. Y do dự nửa muốn bước nửa lại không, cứ thế chôn chân tại chỗ không hề tiến lên một bước.

Trong đầu y liên tục xuất hiện hai câu nói.

"Tiến lên đi, mau đi về hướng đó!"

"Đừng! Đừng đi đến đó, không lẽ ngươi không nhớ? Thế gian này chẳng ai cần ngươi cả!"

Phải ha?

Quả thật không ai cần y, lần lượt từng người đều đã bỏ rơi y rồi.

Cuối cùng chỉ có một mình y, đơn thân độc mã.

Mạc Thừa Quân như chết lặng trong bóng tối triền miên, không một giây phút nào khiến y bình tâm.

Đáy lòng dân lên tư vị mặn đắng... hay là thôi đi... cứ như thế chết ở đây?

...

Lý Thừa Húc nhìn chằm chằm Mạc Thừa Quân, đã ba ngày trôi qua y vẫn không tỉnh, hắn vẫn luôn ở đây, vẫn luôn chờ nhưng y không thấy y thức giấc.

Y ngủ lâu quá, lâu đến mức làm hắn bồn chồn, trái tim hắn muốn phần kích động, nội tạng cũng không ngừng sôi trào.

Hắn sợ, sợ y sẽ chết...

"Phụ thân sẽ tỉnh lại không?" Thừa Nam nhìn hắn, ánh mắt hổ phách như muốn xuyên thấu cả tâm can.

Nếu không phải hắn ép buộc Mạc Thừa Quân, thì y cũng không hôn mê lâu như vậy.

Thừa Nam hỏi cũng giống như trách hắn, trách hắn vô tâm mới khiến tình cảnh lâm vào bước đường này.

Có tỉnh lại không?

Đương nhiên có! Thế nhưng hắn không biết bao giờ y sẽ tỉnh lại, hoặc là ngay lúc này, hoặc là sáng hôm sau.

Thế nhưng hắn không dám chắc... cũng không dám đoán bừa...

Mạc Thừa Quân mạnh mẽ như vậy nhiều lần ở trước mặt hắn tỏ ra uy thế không muốn khuất phục, y cường mạnh như vậy chắc chắn sẽ tỉnh lại. Rất nhanh thôi y sẽ tỉnh, sau đó lại như trước tiếp tục đối chọi với hắn.

Ba ngày rồi, hắn không ăn cũng không ngủ...

Ba ngày rồi, hắn vẫn luôn túc trực bên cạnh y...

Thời gian thật chậm rãi, từng phút từng giây hắn đều trông mong đến lúc y mở mắt ra nhìn hắn.

Thế nhưng hắn không thấy y tỉnh lại!

"Thừa Nam... con có hận ta không?"

Hận hắn không?

Nó có hận không?

"Phụ thân sẽ tỉnh lại không?" Nó lại lập lại câu hỏi đó, vẫn nhìn hắn chăm chú!

Lý Thừa Húc cười khổ, hắn nói: "Sẽ tỉnh!"

Thừa Nam lúc này không nhìn hắn nữa, nó nắm tay Mạc Thừa Quân, buồn bã trả lời hắn: "Nếu tỉnh thì không hận!"

Chỉ với năm từ này cũng đã đủ khiến hắn nhẹ lòng.

May quá nó không hận hắn, hắn biết, biết y sẽ tỉnh, vì thế rất an tâm!

Lý Thừa Húc nắm tay nó, hắn nói: "Ta sai rồi, nếu phụ thân con tỉnh lại, phụ hoàng sẽ không như thế nữa!"

Nhưng Thừa Nam không đáp lời hắn, nó vội rụt tay về, lạnh nhạt xoay lưng: "Đến giờ học rồi, con phải nhanh đến chỗ Tả đại nhân!"

"Được, vậy con đi đi..."

"Tạm biệt... phụ thân..."

Không có tạm biệt hắn, chỉ có tạm biệt y.

Lý Thừa Húc nhìn bóng lưng Thừa Nam xa dần mà lòng nhói đau.

Chẳng hiểu vì lẽ gì hắn lại thấy rất hụt hẫng, tận sâu trong đáy lòng hắn không muốn kết quả này.

Hắn không muốn trở thành một người quá sức mờ nhạt trong tâm trí Thừa Nam, cũng không muốn nó xa cách với hắn như vậy.

Lúc này hình như hắn biết mình sai rồi!

Tuy vậy đã muộn rồi... liệu còn có thể quay đầu không?

...

Nắm lấy tay y mà hắn run rẩy, lạnh như thế giống như một cỗ thi thể...

Y bất động không để lộ một biểu cảm, từ đầu đến cuối hai mắt đều nhắm nghiền, thời gian ngày một trôi, hắn thật sợ vĩnh viễn y cũng không tỉnh lại.

Mới vừa nãy hắn còn chắc nịt y sẽ tỉnh, nhưng lúc này đây giống như trải qua vạn năm vậy!

...

Lúc Lý Thừa Húc rời khỏi đã vào tầm giờ chiều.

Mạc Thừa Quân khẽ động đậy, y vừa thoát khỏi cơn ác mộng, một cơn ác mộng dai dẳng và triền miên.

Y liếc mắt nhìn xung quanh mới phát hiện không phải An Hòa cung mà là tẩm cung của hắn, Mạc Thừa Quân nhíu mày, chân nhẹ đặt xuống muốn rời khỏi đây.

Thế nhưng y hôn mê nhiều ngày như vậy, cơ thể đã không chống đỡ được nữa.

Vừa mới định đứng dậy, cơn choáng váng đã ập tới rất nhanh đã đánh úp y.

Mạc Thừa Quân thở dốc khuỵu gối xuống, vai khẽ run.

"Thừa Quân..." Lý Thừa Húc thấy y ngã xuống vội đi đến đỡ y dậy.

Trong lòng hắn cực kỳ vui sướng, có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới rằng y sẽ tỉnh lại, hơn nữa còn là hôm nay.

"Ngươi tỉnh rồi, cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi, ngươi có biết ta chờ ngươi rất lâu không?"

Mạc Thừa Quân không đáp, y mệt mỏi nhắm mắt lại không muốn cùng hắn luyên thuyên.

Chỉ cần nghe giọng nói của hắn y đã không nhịn được mà sợ hãi.

Hắn là ác ma! Một tên ác đang ẩn náu trong thân xác Lý Thừa Húc, hắn không phải người mà y chờ đợi.

"Thừa Quân..." Không thấy y đáp hắn lại lên tiếng: "Đừng im lặng như thế, ta rất lo lắng cho ngươi..."

"Được hoàng thượng lo lắng, ta đây rất vinh hạnh!" Nhưng hồng ân của ngươi lớn quá, chỉ sợ nhận không nổi.

Mạc Thừa Quân không muốn nhận hồng ân của hắn, những thứ mà hắn cho đều kèm theo thời hạn.

Y không muốn nhận, cho dù nó là của y nhưng rất nhanh sẽ hết thời hạn.

Đến lúc đó những thứ mà y đang có cũng như sẽ tan biến theo thời gian.

"Ta biết ngươi hận ta, nhưng cũng không thể làm hại bản thân, ngươi hôn mê ba ngày rồi, Thừa Nam rất lo lắng cho ngươi..." Cả ta cũng lo cho ngươi.

Thế nhưng Lý Thừa Húc không có can đảm thốt hết câu sau, bởi vì hắn biết y nhất định không tin!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »