Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 282
tiểu khai là ai.

❊ ❊ ❊

Lời này nói ra thật là hợp tình hợp lý, mọi người liên tục gật đầu, nhìn Phá Hư chi thần .

Phá Hư chi thần lắc đầu nói : “ Các ngươi đều phức tạp quá, ta thấy, Huyễn Nguyệt chắc chắn là Nghiêm Tiểu Khai, Diệt Thế Chi Môn có hai thần nhân, một sáng thể giả, một người thức tỉnh Sáng Thế Giả, nếu Sáng Thế Giả Tiểu Tiểu kia không thể thay đổi vận mệnh, tự nhiên chọn ra Nghiêm Tiểu Khai, huống chi, bây giờ sáng tạo lực hắn cũng có, các ngươi ngẫm lại, trừ Sáng Thế Thần ra, thì ai có tư cách có Sáng tạo lực?“

Lời này hữu lý ( Có lý ), Trí tuệ chi thần trầm tư một lát, rồi gật đầu nói : “ Đúng vậy, hẳn là Nghiêm Tiểu Khai“

Tiểu Khai cười lắc đầu: “ Ta cũng không muốn làm cái gì Sáng Thế Thần, ta chỉ muốn nhanh thức tỉnh Sáng Thế Thần rồi về Linh Sơn sống yên lặng thôi.”

Hoàng Bội cùng Tiểu Trúc có chút lo lắng, không hẹn mà cùng nhìn Tiểu Khai, trong lòng đều nghĩ : “ Nếu hắn là Sáng Thế Thần, chỉ sợ không thể theo ta về linh sơn nữa ….. “

Vô luận thế nào, nghi thức vẫn phải tiếp tục.

Trừ bỏ Tiểu Trúc ra, tất cả mọi người bay ra rất xa, cách đại thụ tầm ngàn thước, Tiểu Trúc nhẹ nhàng há miệng, niệm ra từng khẩu quyết trong Vô Tự Thiên Thư.

Khẩu quyết viết bằng Sáng Thế văn tự, chỉ có một người có thể thấy, cũng chỉ có một người mới niệm ra được, mọi người thấy Tiểu Trúc vẫn đọc, nhwung không nghe được nửa âm tiết nào, thần thức bọn họ thấy rõ, vẫn không thể hạn chế quy tắc Sáng Thế, Trí tuệ chi thần nhìn hồi lâu, bỗng nhiên lắc đầu : “ Hay là không phải? “

Phá Thần cười nói : “ Ngươi làm sao vậy? “

Trí Tuệ Chi Thần cau mày nói : “ Nếu Nghiêm Tiểu Khai là Huyễn Nguyệt, vậy sao cư nhiên Tiểu Trúc cô nương mới nhìn thấy được đoạn khẩu quyết? Theo lý thuyết, Huyễn Nguyệt vô luận như thế nào cũng nên thấy được Sáng Thế văn tự a? “ Hắn quay đầu nhìn Phá Hư chi thần : “ Tỷ như hắn, cho dù phong ấn, vẫn như cũ kháng cự được thần uy, có thể thấy được, thần cấp bậc cùng cảnh giới căn bản là không phong ấn được a. “

Phá thần cười : “ Được rồi, ngươi thông minh nên nhiều ý tưởng, hay ngươi muốn nói, Tiểu Trúc cô nương mới là Sáng Thế Thần? “

Trí tuệ chi thần thở dài, gật gật đầu rồi lại lắc đầu, chỉ cảm thấy như thế nào cũng không thích hợp, ngưng mắt nhìn lại.

Xa xa, Tiểu Trúc đã niệm xong khẩu quyết, đang nhanh chóng bay xa, mà chân trời kia, mặt trăng tròn óng ánh đã chậm rãi hạ xuống, chia ra một tấc, một chút, một chút, đối diện đỉnh đại thụ.

Trên đỉnh cây hàng ngàn vạn chạc cây bỗng chốc linh động như rắn, theo khoảng cách bay múa, sau đó tuần hoàn theo cách nào đó vô cùng phức tạp quỷ dị, bắt đầu không ngừng leo lên, vặn vẹo, liền giống như xoay quai bánh chèo ,cuối cùng hình thành mấy ngàn cỗ dây, thẳng tắp với mặt trăng tròn hạ xuống.

“ Đây chính là mạch máu cùng dây thần kinh của Nhiên Tinh chủ thần a, hóa ra là vậy. “Tiểu Khai kinh tâm động phách, lẩm bẩm nói.

Trăng tròn tiếp tục rơi xuống, vững vàng cố định ở trên thân cây, kim quang sáng lên, trăng tròn cực kì nóng bỏng phút chốc ảm đạm, đã kết hợp không còn khe hở.

Đến tận bây giờ, Sáng Thế Thần thân thể mới tính là đầy đủ.

Trong thiên địa bắt đầu chấn động mơ hồ, đại thụ toàn thân đều hơi hơi run run đứng lên, nhìn qua, giống như đang chậm rãi thức tỉnh, rừng rậm cùng vô số thảm cỏ bay lên, đại thụ vô cùng khổng lồ bắt đầu lay động, giống như là SÁng Thế Thần đang châm rãi đem hai chân của mình từ trong đất bùn rút ra, một cỗ uy nghiêm khổng lồ trào ra, bao phủ toàn bộ thiên địa.

Giờ khắc này, Trí Tuệ Chi Thần cùng Phá Hư Chi Thần đều run rẩy, mà ngay cả Gia Cát Thần hầu không sợ trời không sợ đất mặt cũng đã tái nhợt.!

Đây mới chân chính là không thể kháng cự Sáng Thế Thần uy a!

Tiểu Khai toàn thân lam quang trào ra, cố gắng kháng cự cỗ thần uy này, màu lam nguyên lực của hắn đúng là rất cường hãn, cư nhiên đem cỗ uy áp này chân ở ngoài, mà ngay cả bên cạnh hắn, hai nàng đều đứng vững tuy rằng khiếp sợ, nhưng không khủng hoảng, hiển nhiên, căn bản không cảm nhận được uy thế .

Trí tuệ chi thần vội nhìn sang Tiểu Khai, trong lòng kêu lên : “ Đúng vậy, hắn quả nhiên là Huyễn Nguyệt Chủ Thần! “

Trong thiên địa chấn động mãnh liệt, đại thụ đã hoàn toàn rút gốc ra, giờ phút này toàn bộ rừng rậm lên trên không trung, cái rễ bị bám bùn đất tro bụi che đầy trời, mọi người chăm chú nhìn xuống, mầu vỏ cây ngăm đen bắt đầu chậm rãi dâng lên quang mang trắng tuyết và óng ánh như vàng. Hàu quang này theo hoa văn ở vỏ cây lúc lộ ra, nơi đi qua vỏ cây từ từ rơi xuống, lộ ra da thịt trắng tuyết bên trong.

Đúng vậy, Sáng Thế Thần Thức tỉnh……

Thiên Nhân chi giới vô tận màu tím, bỗng nhiên như tìm được chủ nhân, phát ra hàng ngàn tiếng hô, kinh thiên động địa, tất cả tụ tập về chậm rãi thấm vào thân thể Sáng Thế Thần.

Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thiên nhân chi giới không còn gì, tất cả khí màu tím cũng không sót lại, mà khỏa đại thụ biến thành màu tím, rồi bỗng chốc thu nhỏ lại!

Thấy một màn như vậy, chư vị thần tộc bỗng nhiên hiểu được : “ Nguyên lai Thiên nhân chi giới vốn là thân thể Sáng Thế Thần a! Hắn ngủ say rồi phóng thích tất cả lực lượng tạo nên Thiên Nhân Chi Giới, vì bảo hộ thân thể mình, cũng là vì hoàn toàn trầm miên.

Giờ phút này hắn thức tỉnh, tự nhiên phải thu hồi toàn bộ thần lực .

Vốn là đại thụ chống đớ thiên địa, bây giờ chỉ còn cao ba thước, quang mang màu tím hoàn toàn che mắt mọi người, mọi người chỉ có thể nhìn thấy đoàn hào quang kia có vô số mây tím toán ra, giống như đem vạn triệu năm tiến hóa áp súc một lát, khối không khí trở nên điên cuồng, sau đó bỗng nhiên “ Thương “ một tiếng, bụi bậm cùng cây cỏ nhất thời héo rũ đi, các con sông đều cạn khô, mà trong rừng rậm, lại có một người .

Hắn một thân mặc một bộ quần áo độc nhất ( KHông giống ai nhưng thôi để là độc nhất cho nó giống thần ) Nhìn trong mắt, cũng không có chút cảm giác cổ quái, ngược lại cảm thấy vô cùng nhu hòa, vô cùng phối hợp. Hắn đứng đó, ngay cả quang mang đều thu liễm, ,liền như vậy đứng im, toàn thân cao thấp tự nhiên toát ra khí thế, giống như ngạo thị núi sông, khí nuốt nhật nguyệt.

Lại là đầu hắn vẫn mơ hồ, không thấy rõ.

“ Đúng vậy, là Sáng Thế Thần …… Trước khi hắn ngủ say, chính là mặc bộ này ….. “ Trí tuệ thần run rẩy, lẩm bẩm nói : “ Ta còn nhớ rõ …. Ta có ấn tượng….. “

“Đúng vậy. “ Phá Thần dùng sức nuốt nước miếng : “ Chủ thần đem ta sáng tạo ra, cũng là mặc bộ quần áo này …. “

Tiểu Khai khẩn trương hô hấp, thấp giọng : “ VẬy tại sao không thấy mặt của hắn? “

Gia Cát Thần Hầu đối với hắn cũng không phải chủ thần của mình, hiển nhiên không kính sợ, hắn hắc hắc cười nói : “ SÁng Thế Thần thực là phô trương thôi a. “

Trừ bỏ hầu tử, tất cả mọi người đều thành tín đứng yên, chờ đợi Sáng Thế THần lộ ra hình dáng, hạ thần dụ.

Lại là lúc này, đợi hơn mười phút, Sáng Thế Thần vẫn như cũ im lặng đứng đó, không nhúc nhích.

“ Này……. Đây là …… “ Trí tuệ thần nói : “ Chẳng lẽ trình tự của chúng ta xảy ra vấn đề? Chủ Thần hoàn toàn không có thức tỉnh sao? “

“ Sẽ không a “ Tiểu Khai nhanh tay giở thiên thư, khẳng định nói : “ Đúng vậy, toàn bộ đều đúng a! “

Trí tuệ thần nhăn nhó, hướng phía trước thấp giọng kêu : “ Chủ thần. “

Chủ thần không có độnh tĩnh, nhưng trước mặt chủ thần, bỗng nhiên xuất hiện một đoàn vầng sáng.

Phá thần nhất thời ngẩn ra, thốt lên : “ Thần giám quang hoàn? “

Tiểu Khai ngạc nhiên nói : “ Đây là ý tứ gì? “

Phá Thần biểu tình cũng có chút cổ quái, chậm rãi nói : “ Ta cũng chỉ nghe qua đồ vật này, chủ thần trầm miên cùng thức tỉnh không như chúng ta, đối với chúng ta mà nói, ngủ với tỉnh là là chuyện tự nhiên, nhưng chủ thần lại hao hết hồn lực, mới có hiện tượng trầm miên, cần có đủ điều kiện mới thức tỉnh, nếu không, một khi hắn thức tỉnh ngoài ý muốn, lực lượng cùng thân thể đều bị thương nặng, đúng là bởi vì điều này, cho nên mới có thần giám quang hoàn.”

Hắn dừng một chút, lại nói : “ Chủ thần thức tỉnh, điều kiện thập phần hà khắc, trước khi thức tỉnh, hắn không thể nhìn, cũng như nói chuyện, chỉ có thể xác định điều kiện thỏa mãn, mới có thể mở mắt, cho nên, thần giám quang hoàn, chính là dùng để xác định điều kiện có thỏa mãn hay không. “

Tiểu Khai cười nói : “ Hiện tại sáu vị thần tộc đều ở đây, chúng ta theo Vô Tự Thiên Thư làm, điều kiện thỏa mãn rồi, vì cái gì không mở mắt?”

Hầu tử mắng : “ Ngu ngốc, ngươi nói thỏa mãn là liền thỏa mãn sao? SÁng Thế Thần tỉnh lại, chúng ta một đám phải đến quang hoàn lý, làm cho chủ thần cảm giác được chúng ta, mới biết được hắn cần gì a. “

Một khi đã như vậy, vậy thì đi.

Đầu tiên đi lên là Trí Tuệ Chi Thần, hắn hướng vầng sáng màu vàng đi lên, đối diện chủ thần nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó ,hắn bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ đẩy xuống.

Hiển nhiên, sáng thế thần muốn tìm không phải hắn.

Người thứ hai, là Phá Thần, đi lên cũng giống như Trí Tuệ Thần.

Người thứ ba là Phá Hư Chi Thần, một cước đi vào, SÁng Thế Thần sững sờ một chút, Phá Hư Chi Thần đang nói thầm bên cạnh, đã cảm thấy một cỗ lực mạnh mẽ đẩy ra.

Đối diện, SÁng Thế Thần vẫn đứng im không nhúc nhích.

Hắn tuy rằng cực kì sủng ái Phá Hư Chi Thần, bây giờ, hắn muốn tìm lại không phải Phá Hư Chi Thần.

Phượng Hoàng thần lắc đầu : “ Xem ra ta cũng không cần phải lên rồi, Tiểu Khai, ngươi thử xem sao? “

Lúc này, rốt cục có biến hóa.

Sáng Thế Thần như ngây dại, liền đứng đó chừng một phút, bỗng nhiên động .

Hắn chậm rãi nâng một bàn tay lên, nhẹ nhàng phất qua mặt mình, nhất thời, hé lộ ra .

Tất cả mọi người đều hít một ngụm lượng khí!

Đây là khuôn mặt quá quen thuộc, hắn tuy rằng nhắm chặt hai mắt, mọi người lại đều nhận ra.

Nguyên lai, khuôn mặt này, giống Tiểu Khai như đúc!

Hai Nghiêm Tiểu KHai giống nhau như đứng, đối mặt, một bên mở mắt một bên nhắm mắt, thật sự cổ quái đến cực điểm!

Vài vị thần tộc nhìn nhau, thần tình cổ quái, Phá Thần không xác định nói : “ CÁc ngươi …. Còn có ấn tượng không? Chủ thần năm đó …. Là tướng mạo này sao?”

Trí tuệ chi thần, Phá hư chi thần, Phượng hoàng thần cùng Gia CÁt Thần hầu nhìn nhau, mỗi người đều mê man, Phượng Hoàng thần có chút khó tin, thở dài : “ TA thật không tin được, ta năm đó, cư nhiên chưa từng nhớ kỹ dung mạo Sáng Thế Thần, nếu không, ta lần đầu gặp Tiểu KHai, nên nhận ra mới đúng. “

“ Lại là …. .Sáng Thế Thần rõ ràng ở bên kia, Nghiêm Tiểu KHai rối cuộc là ai? “

Trí tuệ thần mơ hồ : “Hắn rõ ràng là Huyễn Nguyệt mới đúng a …. Hay tất cả Sáng Thế Thần dung mạo đều giống nhau?”

Hoàng bội hừ lạnh một tiếng : “ Cho dù ngươi là ngũ giới trí tuệ nhất, cũng không cần ở đây đoán mò, dù sao phu quân ta đi vào được, sao không xuống mà xem? “

Lời này nói ra rất không khách khi, Trí tuệ thần sửng sốt, gật đầu : “ Đúng vậy. “

Hắn nhìn qua Hoàng Bội, thấy Hoàng Bội nắm chặt góc áo mình, bởi vì dùng sức quá mức, ngay cả ngón tay cũng có chút trắng bệch, hiển nhiên, trong lòng khẩn trương kịch điểm, Trí Tuệ Thần kịp phản ứng, nguyên lai Hoàng Bội vốn đã lo lắng Tiểu Khai là Sáng Thế Thần, đã sớm tâm thần không yên, lại đủ loại dấu hiện hướng Tiểu Khai, Hoàng Bội vô lực, nhất thời cảm xúc phát tác, đối với lời nói không để ý.

Trí tuệ thần trong lòng nổi lên một luồng đồng tình, hắn quay đầu nhìn Tiểu Trúc, Tiểu Trúc so với Hoàng Bội im lặng hơn nhiều, đứng đó, khóe miệng như vẫn cười, nhưng mười ngón tay gắt gao xiết vào nhau, hơn run run, đã bại lộ nội tâm của nàng.

Phía trước, cũng đã xuất hiện cực đại biến hóa!

Tiểu Khai biến mất!

Thần giám quang mang bỗng ảm đạm, Tiểu Khai thân ảnh vô tung, mọi người ngẩng đầu, chứng kiến Sáng Thế Thần toàn thân run lên ,sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, bỗng nhiên mở mắt, nhìn về mọi người.

Cái nhìn này chậm rãi đảo qua mọi người, chỉ nghe qua “ Bùm! Bùm “ liên tiếp thanh âm vang lên, tất cả mọi người đi xuống, kiêu ngạo như Gia Cát THần hầu cũng tâm thần run rẩy, vô số tin tức trong phút chốc như thủy triều dũng mãnh, hắn chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, nhất thời quỳ xuống.

Trong đầu hắn, phút chốc hiện ra rất nhiều thứ.

Sáng Thế Thần đem Vô Tự Thiên Thư chưa viết xong, để ở đây .

Tiểu Khai tột cùng là ai? Đáp án là gì?

Tột cùng vượt qua ý liệu của mọi người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »