Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 259
cửu thiên môn khai.

❊ ❊ ❊

Nàng nhìn Vũ Ca tiểu thư đang ở bên cạnh trợn mắt nhìn, lại noi: " Bội nhi, ngươi đưa nàng ta đến Phong Thần Thai, ta muốn đi dò xét một phen, miễn cho Nghiêm Tiểu Khai lẻn vào."

Hoàng Bội hừ nói: " Sư phó không cần lo lắng, Nghiêm Tiểu Khai kia háo sắc như mệnh, nhìn thấy chúng ta là xương cốt đều nhuyễn, chỉ cần chúng ta câu câu ngón tay hắn lập tức nghe lời, làm sao có lời nói có gì uy hiếp, nếu hắn dám đến tìm ta, ta sẽ hấp khô nguyên khí toàn thân hắn, để giải mối hận trong lòng ta."

Tiểu Khai tránh trong chỗ tối, nhịn không được lắc đầu cười khổ, nghĩ thầm: " Chẳng lẽ ta cùng nàng ta phạm bát tự? Rõ ràng không có gì, tại sao nàng ta lại luôn thù hận ta như vậy?"

Hoàng Bội kéo Vũ Ca tiểu thư trực tiếp đi ra sau cung, Tiểu Khai đi theo phía sau, muốn nhìn một chút xem Vũ Ca tiểu thư bị giam giữ nơi nào, để tìm cơ hội cứu người, Vũ Ca tiểu thư vốn đang im lặng, nhìn thấy tiên đế đi mất, bỗng nhiên mở miệng hỏi: " Ngươi nói Nghiêm Tiểu Khai…có phải là một ma luyện sư?"

Hoàng Bội có chút ngạc nhiên, nói: " Cái gì là ma luyện sư?"

Vũ Ca tiểu thư hơi quẫn, lại nói: " Thời điểm hắn ra tay, có phải trên người sẽ toát ra hào quang màu xanh biếc, ngực cũng sẽ sáng lên?"

Hoàng Bội càng ngạc nhiên: " Ngươi xác định ngươi nói chính là người mà không phải quái thú?"

Vũ Ca hừ lạnh nói: " Ta biết Nghiêm Tiểu Khai thích một người tên là Trì Tiểu Trúc, am hiểu Phong Ma Khẩu Quyết, cũng là một đại ác nhân háo sắc như mệnh, đại hỗn đản."

Hoàng Bội lúc này mới lắp bắp kinh hãi: " Đúng vậy, Nghiêm Tiểu Khai đích xác thích Trì Tiểu Trúc, chẳng lẽ ngươi đã gặp qua hắn?"

Vẻ cừu hận trên mặt Vũ ca không thua gì Hoàng Bội: " Ta đương nhiên biết, thân nữ nhi trong sạch của ta là bị phá hủy trên tay hắn, nếu không phải ta lặng lẽ nuốt vào dược vật, có lẽ đã sinh ra đứa nhỏ cho hắn."

Hoàng Bội lại càng hoảng sợ, bước chân liền ngừng, kinh ngạc nói: " Ngươi cư nhiên giúp hắn sinh đứa nhỏ?"

Vũ Ca cả giận nói: " Cái gì mà giúp hắn sinh đứa nhỏ, rõ ràng là hắn bắt buộc ta, ta…ta…ta cùng hắn có thù không đội trời chung!"

Vẻ mặt Hoàng Bội lại là khiếp sợ lại là hèn mọn, thấp giọng nói: " Hắn…chẳng lẽ là…cường…cường…" Lời nói đến đây, mặt sau chữ " gian" lại thủy chung không nói được ra miệng, Vũ Ca nhớ tới chuyện thương tâm, nhịn không được có chút ảm đạm, thở dài: " Đúng vậy, ngươi nói đúng."

Hoàng Bội há mồm, quả thật không biết nên nói gì, qua hồi lâu mới nói: " Ngươi yên tâm, nếu có cơ hội, ta nhất định báo thù cho ngươi." Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Vũ Ca " xuy" một tiếng cười: " Ngươi làm gì có cơ hội, trên người hắn thần khí vô số, ngươi không thể kháng cự, trước khi ta lên trời, cha ta đã bị Ma Tôn buộc đến sông Vong Xuyên để thủ môn, ta nghe Ma Tôn nói, trong tay Nghiêm Tiểu Khai cầm cây Định Thiên Côn thiên hạ vô địch, cả Ma Tôn ở trên tay hắn cũng đánh không lại mười chiêu."

Hoàng Bội " di" một tiếng: " Nguyên lai cây côn kia gọi là Định Thiên Côn, xem ra ngươi biết còn nhiều hơn so với ta, ngươi còn biết cái gì?"

Vũ Ca chợt ý thức được trước mặt cũng là địch nhân, nhanh chóng ngậm miệng lại, cũng không nói lời nào.

Hoàng Bội xem thần thái của nàng, biết khó hỏi thêm chuyện gì, nàng ta vốn đang kéo Vũ Ca đi đường, giờ phút này nghe nói cừu nhân của Vũ Ca cũng là Tiểu Khai, nhất thời cùng chung kẻ thù, nhớ tới tao ngộ của Vũ Ca, lại thêm vài phần đồng tình, rõ ràng triệu một thủy quái con nhện, nâng Vũ Ca lên, chậm rãi hướng Phong Thần Thai mà đi.

Hoàng Bội không hỏi, Vũ Ca ngược lại muốn nói: " Ngươi cùng Nghiêm Tiểu Khai lại có quan hệ gì?"

Hoàng Bội nói: " Hắn lần đầu tiên gặp ta trong Trì phủ, đã hình dáng gian tặc mắt chuột, hiển nhiên trong lòng mang theo ý niệm không chịu nổi, ta ghét nhất là nam nhân háo sắc, đương nhiên luôn lưu tâm, làm sao lại có quan hệ gì với hắn, chỉ tiếc người này vô cùng ti liệt, sau lại bao che cho đại cừu nhân Tuyết Phong của ta, dùng thứ này để dẫn dụ ta cùng hắn kết giao, hừ hừ, chỉ tiếc hắn thất bại trong gang tấc."

Tiểu Khai càng nghe càng không biết nói gì, chỉ nhớ lần đầu tiên mình nhìn thấy Hoàng Bội, đích xác có chút ngẩn người, nhưng vì khi đó mình chưa từng nhìn thấy qua mỹ nữ như vậy, ngẫu nhiên có chút thất thố chỉ là đương nhiên, ai ngờ từ khi đó trong lòng Hoàng Bội lại khẳng định là mình có mầm móng bậy bạ " không chịu nổi", loại ý nghĩ này ngày càng phát triển lớn mạnh, đến lúc này, những gì mình làm đều là biến thành cố ý, mà hình tượng của mình, sớm đã hôi thối còn hơn cả cầu tiêu nữa.

Loại sự tình này, quả nhiên là trăm miệng cũng khó giải thích a…

Vũ Ca liên tục gật đầu: " Đúng vậy, hắn đích thật là người như thế, lúc ấy lần đầu tiên gặp ta tại sảnh đấu giá, muốn ta gả cho hắn, cư nhiên còn muốn ta ngay tại chỗ hôn hắn một cái, người này…hừ, quả thực đúng là sắc lang! Sau ta không còn nhẫn được nữa, đương trường phát ra Thiên Ma độc thệ, trong khoảng thời gian còn sống nhất định phải lấy tính mạng hắn, ta vốn nghĩ như vậy có thể cho hắn thu liễm một chút, ai ngờ hắn căn bản là không hề kiêng kỵ, rốt cuộc ở trong Cấm Ma Lĩnh Vực cướp lấy sự trong sạch của ta."

Hoàng Bội cả giận nói: " Cấp thấp hạ lưu!"

Vũ Ca nói tiếp: " Hèn hạ vô sỉ!"

Hoàng Bội hừ nói: " Nên bị thiên lôi đánh chết!"

Vũ Ca cũng nói: " Mỗi người đều có thể tru diệt!"

Hai nàng này mỗi người một câu, vốn có quan hệ đối địch, nhưng lời qua lại, không ngờ lại có cảm giác như thông hiểu, đảo mắt tới Phong Thần Thai, Hoàng Bội thở dài: " Vũ Ca muội tử, vốn chúng ta vừa thấy đã có duyên, chỉ tiếc sư phó ta giết sư phó ngươi, chúng ta mỗi người đều có chủ kiến, ta đành phải nhốt ngươi lại thôi."

Vũ Ca tiểu thư cũng nói: " Bội tỷ tỷ, chúng ta lập trường khác nhau, không còn gì hay để nói, ngươi cứ ra tay đi."

Hoàng Bội gật đầu, không hề nhiều lời, phất tay mệnh lệnh con nhện thủy quái đưa Vũ Ca lên Phong Thần Thai.

Phong Thần Thai này danh như ý nghĩa, là ý tứ muốn phong ấn thần tộc, tiên đế một ngàn năm trước kiến tạo cung điện, nàng ta đương nhiên không biết bên ngoài tam giới còn có một thần tộc chính thức, ý tứ " phong thần" của nơi này, kỳ thật là chỉ phong ấn nhân vật lợi hại, cho nên nàng ta bỏ vào đủ loại phong ấn, dưới đáy sông vốn nhàm chán, một ngàn năm trước tiên đế chỉ cải tạo cung điện, tu bổ cung tường, gia cố phong ấn, hôm nay Phong Thần Thai này, muốn phong ấn thần tộc thì không được, nhưng nếu phong sinh linh trong tam giới, đó là không thể giải, Hoàng Bội đưa Vũ Ca vào trong Phong Thần Thai, vậy đại biểu thiên thu vại tái vĩnh khó thoát khốn, trừ phi là tiên đế tự mình ra tay cởi phong ấn mới được.

Trên Phong Thần Thai hào quang lóng lánh, theo Vũ Ca tiến vào, tất cả hào quang đều hội tụ trên người nàng, sau đó ngưng tụ thành từng đạo xích thực thể, vây Vũ Ca ngay tay cột đá trung ương.

Đến tận đây, phong ấn xong.

Vũ Ca tuy không thể động, nhưng còn có thể nói chuyện, nhìn Hoàng Bội cười nói: " Bội tỷ tỷ, ngươi đi đi."

Hoàng Bội trong mắt có vẻ tiếc nuối, do dự nói: " Vũ Ca muội tử, nếu không…ngươi bái sư phó ta làm thầy đi?"

Vũ Ca rõ ràng lắc đầu: " Sư phó ngươi là cừu nhân của ta, chuyện này ngươi không cần khuyên nữa."

Hoàng Bội cũng không buông tha, nghĩ nghĩ lại nói: " Ta biết chuyện sư phó làm không thể gọi là chính nghĩa, nhưng bà ấy cũng vì muốn đề cao thực lực, tìm đại cừu nhân báo thù a, ngươi ta đều có đại cừu nhân, nên hiểu tâm tình của sư phó ta…"

Nàng ta dừng một chút lại nói: " Ta từ một năm trước dưới tu chân giới phi thăng lên, thiếu chút nữa chết trong miệng thủy quái, sau được sư phó cứu, vừa mới nghe chuyện bà ấy làm, cũng hiểu được rất khó chấp nhận, nhưng sau cũng chậm chậm nghĩ thông suốt, trên đời này, cừu hận lớn nhất. Vì báo thù, vốn không thể từ thủ đoạn, sư phó ta ra tay với sư phó ngươi, đó là do sư phó ngươi kĩ không bằng người, lời nói không may, nếu sư phó ngươi thật suốt đời bất diệt, ngày khác tới tìm sư phó ta báo thù, sư phó ta cũng không còn gì để nói, cho nên, ngươi không cần vì cừu hận của người khác mà không quên, chậm trễ đại sự báo thù của chính mình đi?"

Vũ Ca liên tục lắc đầu: " Không cần nói nữa, ngươi trở về đi."

Hoàng Bội thấy không hiệu quả, thở dài, cũng chỉ có thể bỏ đi, Tiểu Khai lần này không đi theo, hắn tránh dưới Phong Thần Thai, lẳng lặng chờ, thẳng đến khi Hoàng Bội đi xa, mới nhẹ chân nhẹ tay đi tới dưới đài, thấp giọng hô: " Vũ Ca tiểu thư, ta tới cứu ngươi."

Vũ Ca bị trói trên đài, nhìn không được bên dưới, lại nghe ra thanh âm, kinh ngạc nói: " Nghiêm Tiểu Khai?"

Tiểu Khai nhẹ nhàng bay tới không trung, vừa lúc phiêu phù đối diện Vũ Ca, vẻ mặt có chút xấu hổ, thấp giọng nói: " Ta là tới cứu ngươi, ngươi nhỏ giọng chút, miễn cho bị bọn họ nghe được."

Vũ Ca mặc dù đối với hắn hận thấu xương, nhưng không phải kẻ ngốc, cũng áp thấp giọng nói: " Nghiêm Tiểu Khai, lần này ngươi cứu ta, sau này ta cũng sẽ cứu ngươi một lần, nhưng cuối cùng ta vẫn muốn giết ngươi."

Tiểu Khai lắc đầu cười khổ, không hề giải thích, từ trong lòng ngực lấy ra sáng thế bảo bình, hướng Phong Thần Thai chiếu xuống, trong miệng quát khẽ: " Phá!"

Trong sáng thế bảo bình có dấu bảy ngàn phong ấn cao nhất của Tê Bì, Tê Bì lại có danh tam giới phong ấn đệ nhất nhân, theo lý thuyết, phong ấn trên Phong Thần Thai phải ứng thủ mà phá mới đúng, nhưng hào quang của sáng thế bảo bình chiếu tới, cả đài chỉ ngưng một chút, lại tiếp tục vận chuyển, không hề có chút ảnh hưởng.

Tiểu Khai có chút kinh ngạc, thầm nghĩ: " Chẳng lẽ nó bị Tiểu Đam bắn trúng, có điều tổn thương công hiệu sao?" Nghĩ tới đây, nguyên lực màu xanh biếc trong cơ thể Tiểu Khai ngưng tụ lại, chậm rãi rót vào bảo bình, lại quát: " Phá cho ta!"

Sáng thế bảo bình phát ra tiếng vang ông ông, hào quang trên người chợt sáng ngời, phảng phất như tia laser bắn tới Phong Thần Thai, trên đài " vèo" một tiếng, phảng phất như bị bắn lủng một lỗ, Tiểu Khai thần sắc vừa vui vẻ, chỉ thấy nó lại trống rỗng nhanh chóng khép lại, lại tự nhiên vận chuyển như cũ, không hề ảnh hưởng.

Lần này Tiểu Khai có điểm bó tay không cách.

Thứ phong ấn này, luôn luôn phóng thích dễ dàng mà phá giải khó khăn, phải biết rằng tiên đế cũng đường đường chí tôn tiên giới, luận địa vị ở trên Tê Bì, luận thuật phong ấn mặc dù hơi yếu, nhưng một ngàn năm nay nàng ta vô số lần gia cố phong ấn, cải thiện phong ấn, thai tử này giống như là kết tinh tâm huyết, nếu Tê Bì ở đây, có lẽ còn có năm thành cơ hội phá giải, nhưng Tiểu Khai chỉ nhờ vào bảy ngàn trận pháp trong sáng thế bảo bình, muốn phá phong ấn, quả thật nửa điểm cơ hội cũng không có.

Vũ Ca nhìn thấy, nhíu mày nói: " Nếu ngươi không nghĩ cứu ta, cứ nói thẳng đi, làm gì ở chỗ này giả thần giả quỷ."

Tiểu Khai cũng không quan tâm nàng nói gì, cũng mặc kệ nàng, phiêu phù ở bên cạnh suy nghĩ nhớ lại, suy nghĩ hồi lâu, hốt nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, nhớ tới mình ngày đó bị Thiên Ngưu Tử thu vào trong Cửu Trọng Bảo Tháp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »