Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 279
phá thần chịu thiệt (hạ).

❊ ❊ ❊

Trong cấm ma lĩnh vực, hết thảy đều như thường, Tiểu Khai dùng thần niệm xuyên qua liên miên núi non, Phá Thần quả nhiên lại biến thành lão nhân thiện lương, trong nhà tranh có một ma tộc, thần tình có vẻ đồng tình nhìn Phá Thần, nghe hắn tố khổ ( Kể khổ ): " Ai, buổi chiều hôm trước, đám sơn tặc kia lại ra đây cướp bóc, đáng thương cho đôi già lão chúng ta, vốn cũng không có gì, ngay cả mấy củ khoai lang cũng bị sơn tặc nhảy ra cướp mất ( Oạch, sơn tặc ảo thế ), hai ngày nay, hai chúng ta không dám ra ngoài, chỉ sợ ….. chỉ sợ nhịn không được đêm nay a. …. "

Ma tộc kia biểu hiện cũng giống như bọn Tiểu Khai ngày đó: " Lão nhân gia, ta như thế nào mới có thể giúp các ngươi ? "

Phá thần than thở đứng lên, cũng không nói, quay sang lão thái bà: " Bà lão, chúng tan gay cả mạng già đều giữ không được, ngươi còn nói cái gì mặt mũi, khó khăn lắm mới được vị đại nhân này nguyện ý hỗ trợ, chúng ta …. Chúng ta chỉ cần xin ít tiền tài thôi a ."

Không thể không công nhận rằng, phá thần diễn rất tốt, một màn này, lúc ấy lừa tiền Tiểu Khai, bây giờ lại lừa gã Ma tộc này, Tiểu Khai hiện giờ có thần lực, nhìn xuyên qua thủ thuật của hắn, thấy thần tình cười cợt của hắn, mà lão bà kia, chính là một đoạn gỗ được hắn dùng thần lực hóa thành người. Tiểu Khai hừ nhẹ một tiếng, nhớ tới năm đó chính mình cũng bị hắn đùa dai như vậy, nhất thời tràn lên lòng xấu xa, màu lam nguyên lực trào ra, hung hăng đem đoạn gỗ bỏ hết thần lực ra .

Ma tộc kia nghe thấy trong lòng có chút chua xót, hai bàn tay cho vào túi muốn lấy tiền, hắn tự nhiên không thể tưởng tượng hắn móc ra bảo bối gì nữa cũng chỉ là phế phẩm, lão nhân trước mắt đang chọc ghẹo hắn, vốn hết thảy phải thuận lý thành chương đi xuống, lại gặp cái nháy mắt, bà lão bỗng biến mất, té trên mặt đất là một khúc gỗ, Ma tộc lắp bắp kinh hãi, chứng kiến lão nhân đáng thương kia thần tình nghiêm túc, ngẩng đầu lên hét lớn một tiếng " Ai ?! "

Theo âm thanh này, lão nhân tràn ra thần lực, Ma tộc toàn thân run rẩy, đầu gối mềm nhũn, " Bùm " quỳ xuống, cả đầu cũng cúi rạp xuống.

Tiểu Khai cười ha ha, nhất thời toàn thân lam quang bắn ra bốn phía, bay tới: " Lão gia tử, là ta "

Phá thần thấy Tiểu Khai, thu lại thần lực, trong lòng cũng giật mình: " thần lực của hắn thật kỳ quái, có thể vô thanh vô tức tiến vào lĩnh vực của ta, không phải chứ, nếu đánh lén ta chẳng lẽ không dễ như trở bàn tay sao ? "

Phá thần cũng không lo lắng lắm về việc Tiểu Khai đối với mình có ý xấu, ngoắc hắn lại nói: " Mau tới đây, đồ nhi ngoan của ta thế nào lại không tới ? "

Tiểu Khai cười: " Tiểu trúc ở Thiên Nhân Chi Giới chờ ngài, nếu ngài không đi, chúng ta đi vậy a ."

Lúc hắn đến gần, Ma tộc kia cố nén sợ hãi, ngẩng đầu liếc thấy Tiểu Khai, nhất thời kinh ngạc, cố lấy dũng khí nói: " Ngươi …. Người là …. Nghiêm Đại Sư ? "

Tiểu Khai sửng sốt, cúi đầu nhìn, thấy dung mạo Ma tộc kia, có chút quen mắt, suy nghĩ một lúc lâu, vẫn không ra, cau mày nói: " Ngươi là ai ? "

Ma tộc kia toàn thân run rẩy, nhưng mặt lại tràn đầy nét kinh hỉ, hạnh phúc, nước mắt chảy dài nói: " Thần tượng, thần tượng a ! Ta …. Ta là người sùng bái lão nhân gia người a, hôm nay có thể chứng kiến người, ta …. Ta chết cũng nhắm mắt ! " ( ND: Fan của Tiểu Khai đây rồi )

Tiểu Khai lúc này mới nhớ: " Nga, ta nhớ rồi, ta ở lạc ưng giản giúp ngươi luyện qua một thanh phi kiếm, đúng hay không ? " T.r.u.y.ệthegioitruyen.com

Lão xích gật đầu như điên: " Vâng, Vâng, lúc sau đại sư đi theo thành chủ đại nhân vào thành, ta còn lại gần ôm chân đại sư, đại sư có nhớ không ? "

Tiểu Khai tự nhiên nhớ rõ, tên này thật sự điên rồi, lại còn ôm chân ta nữa, cũng không biết lúc đấy mình đá hắn đi đâu. Khí đó trọng trách trong người, không rảnh trông nom hắn, hiện giờ cẩn thận nghĩ lại, mình cũng hơi hơi nặng tay với hắn, vô luận thế nào, cũng chỉ là người sùng bái mình thôi ( ND: Fan cuồng nhiệt )Chính như thế giới kia, đều phải đối đãi rất khách khí.

Một khi đã như vậy, Tiểu Khai liền hòa ái đứng lên, xoay người nâng hắn dậy, nói: " Ngươi như thế nào đến đây ? "

Lão xích nói: " Tiểu nhân vận khí tốt, được thành chủ đại nhân nhìn trúng ( ND: Sủng ái chứ ) cho làm chân truyền tin, lần này đi cấp tin tức cho Vạn Yêu Vương đại nhân, ai ngờ đang đi lại lạc đường vào chỗ núi non này. "

Phá thần đứng bên cạnh hừ nói: " Cái gì gọi là lạc đường vào chỗ núi non ? Ngươi vào được Cấm Ma lĩnh vực của lão nhân ta là thiên đại cơ duyên ! "

Đáng tiếc, lão xích kiến thức thực quá mức nông cạn, cư nhiên cả cấm ma lĩnh vực nổi tiếng ma giới cũng chưa nghe qua, mờ mịt nói: " Cấm ma lĩnh vực ? Là địa phương nào nhỉ ? đây là địa bàn của Lão nhân gia ngài sao ? " ( ND: Nghe như xã hội đen ý =) )

Phá thần thổi hàm râu bay lên nói: " Nơi này tự nhiên là địa bàn của lão phu " ( ND: Thổi râu trong VP nó ghi thế e chỉ dịch đúng thôi a )

Lão xích đánh bạo đứng lên cười: " Lão nhân gia, nếu là địa bàn ngài, ngài cũng đừng đùa cợt nữa, coi như nể mặt mũi Nghiêm đại sư, để ta đi ra ngoài a, ta còn phải đi truyền tin đó a "

Phá Thần may mắn là không tức chết, chính mình hảo ý cho tên này tiến vào, vốn định cho hắn ít cơ duyên với vài bảo bối đi ra, lại không ngờ hắn ngu ngốc không lĩnh tình, lại còn ra vẻ ủy khuất, hắn dùng lực hừ vài cái, vốn định đem lão xích ra ngoài, nhưng lại nghĩ: " Không được, lão nhân gia ta có quy củ của ta, không thể phá hư, hắn nếu vào được, muốn cho hắn được ưu đãi, huống chi vừa mới khảo nghiệm hắn cũng được, tuy con sài cẩu này không có kiến thức, cũng không sùng bái lão nhân gia, nhưng tâm địa cũng được. "

Nghĩ đến đây, liền duỗi tay ra, từ trong buồng vài cái bánh bao hung hăng ném tới: " Cầm, cút " ( ND: Ngắn gọn dễ hiểu )

Lão xích cúi đầu thấy, nhất thời vẻ mặt tươi cười: " Lão nhân gia, ngài đừng khách khí, lão xích ta hiện tại ở ác ma thành có người hầu, tuy rằng không thể ăn hương uống lạt, nhưng bánh bao thì thoải mái, hảo ý của ngài ta hiểu được. " Hắn đem bánh bao cẩn thận đặt ở bên cạnh bàn, đối với phá thần kính lễ, sau đó đối với Tiểu Khai nói: " Nghiêm đjai sư, tiểu nhân vội truyền tin, trước hết cáo từ. "

Phá thần cả giận hét: " Cầm bánh bao ! "

Lão xích vẻ mặt có chút cảm động: " Lão nhân gia, thật sự không cần, ngài lưu trữ lại ăn đi, ta đi đây nha "

Phá thần cả đời lần đầu gặp một tên đần độn, trước kia có người nào tiến vào Cấm ma lĩnh vực, ai cũng không biết là thiên đại cơ duyên ?, mỗi người đều hận không thể đem cả tòa bảo sơn đi. Toàn bộ ma giới, ngay cả truyền thuyết Cấm ma lĩnh vực cũng chưa nghe chỉ sợ có vài tên đần độn, điểm chết người, giờ phút này, Tiểu Khai đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo, Phá thần đỏ mặt, chạy theo .

Phá thần có chút khó chịu, ra tới hồ, lại ném theo: " Cầm lấy rồi cút đi ! "

Lão xích lại cảm động: " Lão nhân gia, ta khỏe lắm, ba ngyaf không ăn uống cũng không sao, ngày thật sự không cần tặng ta đâu ."

Phá thần bắt đầu tức điên lên, lại chạy ra vẫy tay lấy một cây trúc phi tới: " Này, cầm phòng thân cũng được a ! "

Lão xích " Lạc " cười, đại khái là cảm thấy cây trúc này rất yếu ớt, nhfin sắc mặt Phá Thần, hắn cũng không ngốc, nghĩ lão nhân này có điểm hơi điên điên ( ND: ), chỉ sợ hôm nay không cầm của lão, lão không cho mình đi. Lão xích nghĩ tới nghĩ lui, hắn xoay xung quanh đánh giá, cuối cùng chứng tiến dưới góc tường có một cụm cỏ xanh, liền rút ra, cầm ở tay vung lên: " Lão gia tử, ta mang cái cây cỏ này trở về, trúc dù sao cũng hữu dụng, ngài giữ đi. "

Phá thần đầu tiên ngjac nhiên, rồi nhíu mày, lại nhìn bộ dáng hắn hết sức chân thành, thật đúng là không còn gì để nói, hắn thở dài, giống như sắp chết, vẫy gọi Tiểu Khai: " Đi …. Đi a …. Đi thôi …. Ai "

Tiểu Khai mặt đỏ bừng, liều mạng muốn đình chỉ, nhưng không nhịn được, bắt đầu cười ngặt nghẽo, ,lão xích nghe thấy, ngạc nhiên nói: " Thần tượng, người cười gì vậy ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »