Vô Lại Kim Tiên

Lượt đọc: 4399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 255
thiện tâm từ bi.

❊ ❊ ❊

Lại nói Lâm Phong được thân xác của Bàn Cổ, mượn đại pháp lực hợp đạo thành thánh, chứng thực Hỗn Nguyên.

Bởi vì đúng chín chín tám mốt quy về một mối, số lượng đã đủ, Lâm Phong cầm Như Ý Kim Kiếm, quản sát kiếp tam giới, nhân quả tam giới, tiên phàm hai đạo trong tam giới đều ở trong đó. Thiên địa trở về thủa sơ khai, một phá một lập, chính là số trời đã định, mang công đức lớn trong người.

Bàn Cổ khai thiên, chính là ngày tạo ra đệ nhất đại công đức

Sau thời yêu ma đại chiến, Lão Tử nặn ra con người, chấn hưng tiên đạo, tuy tạm thời trấn áp yêu ma tung hoành Hồng hoang, nhưng cũng chôn xuống một mầm mống hậu họa, làm tam giới nhân quả càng để lâu càng tích tụ lại. Nhìn bên ngoài bình thường, không có sóng gió, kỳ thực đã chôn xuống một quả đạn hạt nhân, một khi bùng nổ, hậu quả không thể tưởng tượng.

Một phá một lập, không bàn mà hợp số trời, giáo chủ nặn ra con người chính là thuận theo số trời mà làm, từ khai thiên đến giờ là đại công đức thứ hai.

Hôm nay hỗn độn mở ra, chín chín tám mốt quy về một mối, số lượng đủ đầy, thiên địa quay về thủa hỗn độn, Lâm Phong ứng kiếp mà sinh, cầm Như Ý Kim Kiếm, đứng đầu Cực Lạc giáo, hiểu biết tam giới nhân quả, cũng là đại công đức.

Lần này vô lượng công đức còn lại từ thời Lão tử sinh ra loài người, cùng Bàn Cổ khai thiên, một phá một lập, không bàn mà hợp ý trời.

Lâm Phong trở lại Cực Lạc tiên phủ, ngồi tại giường mây, tứ nữ chia ra ngồi hai bên. Lâm Phong nói: " Ta từ nhân gian lên, lịch lãm vạn kiếp, chứng thực hư không đại đạo. Hôm nay đại kiếp nạn bắt đầu, cầm Như Ý Kim Kiếm, lập Cực Nhạc giáo, quản tam giới nhân quả, cùng Bàn Cổ khai thiên có vô số đại công đức.

Tứ nữ đều nói:" Phu quân đã đạt được Hỗn Nguyên, chắc chắn chấn hưng Hồng Mông đại đạo."

Lâm Phong nói:"Bàn Cổ khai thiên, sinh ra Linh Lung Bảo Tháp cùng Thất Thải Nguyên Thạch. Lão Tử sinh ra laoif người, dùng vòng kim cương không phải còn hơn Tiên thiên đỉnh cấp pháp khí. Ta quản Cực Lạc đại giáo, nắm tam giới sát kiếp, cùng Bàn Cổ khai thiên đều là đại công đức. Ngũ Sắc phi thạch chính là Thánh Mẫu nương nương luyện tiên thiên ngũ hành mà thành, phối hợp với đại công đức, có thể là gốc rễ cho ta lập giáo."

Lâm Phong chỉ một ngón tay, từ trong hư không bay lên một pho tượng chiều cao ngàn trượng chính là lò đan khổng lồ, rồi cong ngón tay bắn ra, một giọt máu bay vào trong lò đan. Không bao lâu, phía trên lò đan, ngũ sắc hào quang đại thịnh, Lâm Phong chỉ một ngón tay, kim quang phiến bay lên trên lò đan, cùng ngũ sắc hào quang nhập làm một thể.

Trải qua bảy bảy bốn chín ngày, luyện đan hoàn thành.

Lâm Phong rũ tay áo xuống, lò đan biến mất, một chiếc quạt lông ngũ sắc rơi xuống. Nặng như núi! Lâm Phong tiếp trên tay, không khỏi cười nói:"Thiên địa vạn vật cái gì cũng từ trong Tiên Thiên ngũ hành. Ngũ sắc tinh thạch chính là do Thánh mẫu nương nương luyện từ Tiên Thiên ngũ hành mà ra, cùng với việc ta đứng đầu Cực Lạc đại giáo có vô số đại công đức. Ngoài Ngũ hành Yên La đại trận, không vật nào có thể ngăn trở bảo vật này."

Tứ nữ mừng rỡ. Thất công chúa nói:" Bảo vật này lợi hại thế sao? Nó có thể cùng nữ nhi chống đỡ kiếp nạn này?"

Lâm Phong nói:"Ta nắm đại giáo, thì sẽ bảo hộ cho nữ nhân trong nhà cùng môn hạ đệ tử chu toàn, các nàng yên tâm đi."

Bích Nhu tiên tử nói:"Bồ đề tổ sư kia đã đi vào phàm giới. Phật đạo nhân quả dây dưa, phức tạp khó hiểu. Hãy để cho môn hạ đệ tử tiểu tâm cẩn thận, miễn cho gặp kiếp số."

Lâm Phong cười nói:"Cực Lạc đại giáo ta ứng sát kiếp mà sinh, môn hạ đệ tử vốn là nhân quả quấn thân, đại kiếp nạn tới thì đều chịu cảnh chết thay. Bất quá lòng trời từ bi, ta có Kim Thư Ngọc Diệp, trọng lập Hồng Mông thế giới, chống đỡ hơn nửa kiếp số. Tuy có nhân quả trong người nhưng lại không ngại, chỉ đợi đại kiếp nạn qua đi là được thanh tĩnh."

Nói Lý Hạo kia ba tuổi tự tu luyện Phật môn kim thân, qua mấy chục năm mà thành. Pháp lực đạo hạnh còn hơn cả cha. Hiểu rõ kiếp trước kiếp sau, biết mình là Tây Thiên cực lạc A Di Đà Phật do Bồ đề tổ sư chuyển kiếp mà thành. Hiểu được sâu sắc số trời vô thường, sinh linh tam giới lâm vào hoạn nạn liền nổi lên ý muốn Đại từ bi cứu thế.

Lại vừa biết Huyền Tông bị một đám Thục Sơn đệ tử đứng sau giật dây. Trong lúc đó, thánh chỉ phát đến Nam Hải quận phần nhiều đến từ tay Khổng Lai Học. Bởi vậy cũng là coi như không biết, toàn bộ lương thảo định nộp lên trên giữ lại, chặt đứt kho lúa Đại Đường. Khổng Lai Học như kiến trên chảo rang, nhiều lần hạ thánh chỉ thúc dục, Lý Hạo cũng không thèm để ý.

Khổng Lai Học thúc dục mấy lần không có kết quả, tức giận chửi ầm lên:" Lý Hạo cái tên trẻ con miệng còn hôi sữa. Ỷ vào chiếm Nam Hải quận, liền có thể cùng Đại Đường ta chống đỡ, thật sự là không biết trời cao đất dày."

Thục Sơn đệ tử bên cạnh nói:"Nam Hải quận trên không có phật quang chiếu rọi, lại nghe nói Lý Hạo cũng tu thành pho tượng kim thân bốn đầu tám tay, chắc là Tây Thiên Phật môn ở sau lưng giở trò, không bằng thỉnh mấy vị trưởng lão xuất quan thương thảo."

Khổng Lai Học nhất thời cả kinh, nói:"Nếu quả thật có Phật môn ở sau lưng tác quái thì không thể không đề phòng. Mau mời mấy vị trưởng lão."

Tên Thục Sơn đệ tử lĩnh mệnh mà đi. Không lâu sau, mấy vị trưởng lão ở ẩn đều tụ tập đầy đủ trong phủ, Lai Học đem ngọn nguồn câu chuyện nói hết. Một vị Thục Sơn trưởng lão râu dài nói:" Lý Hạo sở tu đúng là Phật môn bồ đề Kim thân. Đại kiếp nạn tới, nhưng cả Tây Thiên Cực lạc cũng không thể thanh tĩnh, đều muốn nhập phàm giới chấm dứt nhân quả. Việc này liên quan rất lớn, bọn ngươi không nên vọng động. Để ta đi Thượng Thanh Thiên bái kiễn lão sư bàn mưu tính kế."

Bạch Vân kiếm tiên chính là nhị đệ tử Thượng Thanh môn. Vị Thục Sơn trưởng lão này đúng là môn hạ Bạch Vân Kiếm tiên, Huyền Cơ Tử.

Thục Sơn trưởng lão vừa mới tới Trường An, đã thấy vài đạo độn quang rơi xuống, hiện ra mấy đạo nhân, trong đó có người chính là Thục Sơn tổ sư Bạch Vân kiếm tiên. Trưởng lão lập tức mừng rõ, vội vàng cúi đầu vái chào:" Lão sư thánh thọ, đệ tử cung nghênh lão sư!"

Bạch Vân chân nhân hất tay áo, một đoàn thanh quang nâng Huyền Cơ Tử lên, nói:"Ngươi hãy ra mắt mấy vị sư thúc đi."

Huyền Cơ tử nhận ra năm vị đạo nhân này chính là năm vị kim tiên, môn hạ Ngọc Thanh môn, vội cuống quít vái lạy.

Năm vị kim tiên kia làm sao thèm để ý tới hậu bối đạo hạnh nông cạn này, cùng Bạch Vân chân nhân thu lại độn quang. Khổng Lai Học sớm dẫn theo một đám đệ tử Thục Sơn ra đón. Mấy vị kim tiên sớm vào thẳng nội đường, ngồi vào chỗ của mình.

Vân Trung Tử hướng Bạch Vân chân nhân nói:"Đại kiếp nạn tới, bần đạo tuân theo pháp chỉ Lão sư chưởng giáo hạ giới hoàn tất sát kiếp, mới có thể hưởng thanh tĩnh. Bồ đề tổ sư chuyển kiếp mà sinh, chắc hẳn Tây An Phật môn đã ở trong kiếp số."

Quảng Thành Tử nói:" Sau thượng cổ yêu ma đại chiến, Vô Khổ đạo nhân đi tới Tây phương, khai sáng Đại thừa phật môn, tuy nói là đạo bất đồng không cùng chí hướng, nhưng Tây Thiên cuối cùng cũng là Bà La giáo nhất mạch, nhân quả dây dưa không rõ, không phân biệt trắng đen. Môn hạ đệ tử Cực Lạc giáo phần lớn là yêu thân nhập đạo, cùng Bà La giáo còn có nhân quả chưa xong. Chúng ta trước tiên cứ tạm yên lặng theo dõi diễn biến."

Cửu Dương chân nhân nói:" Cực Lạc giáo chủ đã độ thành đạo, sẽ không cùng chúng ta khó xử. Môn hạ đệ tử phần lớn là hạng người nông cạn. Hầu tử đã ở Đông Hoàng cung, chi bằng nhân thời gian này, thừa dịp Lý Hạo chưa đủ lông cánh, tấn công Nam Hải quận, cũng đủ làm cho môn hạ đệ tử qua hết sát kiếp này."

Bạch Vân chân nhân nói:"Cũng được. Hãy theo ý kiến đạo huynh." Liền phân phó Huyền Cơ tử ở bên nói:"Ngươi để cho Khổng Lai Học điều binh tướng Đại Đường tới Chu Tước quan, Nam Hải quận, bố trí trận thức, mời Lý Hạo đấu trận pháp."

Huyền Cơ Tử không dám chậm trễ, vội vàng tuân theo lệnh sư tôn, dựa hơi Bạch Vân chân nhân, khiến Khổng Lai Học điều binh tướng Đại Đường một tháng sau xuất phát. Hơn mười vạn chiến hạm cờ xí đầy trời, trùng trùng điệp điệp đến trước Chu Tước quan, Nam Hải quận ứng chiến.

Lại nói Lâm Phong được thân xác của Bàn Cổ, mượn đại pháp lực hợp đạo thành thánh, chứng thực Hỗn Nguyên.

Bởi vì đúng chín chín tám mốt quy về một mối, số lượng đã đủ, Lâm Phong cầm Như Ý Kim Kiếm, quản sát kiếp tam giới, nhân quả tam giới, tiên phàm hai đạo trong tam giới đều ở trong đó. Thiên địa trở về thủa sơ khai, một phá một lập, chính là số trời đã định, mang công đức lớn trong người.

Bàn Cổ khai thiên, chính là ngày tạo ra đệ nhất đại công đức

Sau thời yêu ma đại chiến, Lão Tử nặn ra con người, chấn hưng tiên đạo, tuy tạm thời trấn áp yêu ma tung hoành Hồng hoang, nhưng cũng chôn xuống một mầm mống hậu họa, làm tam giới nhân quả càng để lâu càng tích tụ lại. Nhìn bên ngoài bình thường, không có sóng gió, kỳ thực đã chôn xuống một quả đạn hạt nhân, một khi bùng nổ, hậu quả không thể tưởng tượng.

Một phá một lập, không bàn mà hợp số trời, giáo chủ nặn ra con người chính là thuận theo số trời mà làm, từ khai thiên đến giờ là đại công đức thứ hai.

Hôm nay hỗn độn mở ra, chín chín tám mốt quy về một mối, số lượng đủ đầy, thiên địa quay về thủa hỗn độn, Lâm Phong ứng kiếp mà sinh, cầm Như Ý Kim Kiếm, đứng đầu Cực Lạc giáo, hiểu biết tam giới nhân quả, cũng là đại công đức.

Lần này vô lượng công đức còn lại từ thời Lão tử sinh ra loài người, cùng Bàn Cổ khai thiên, một phá một lập, không bàn mà hợp ý trời.

Lâm Phong trở lại Cực Lạc tiên phủ, ngồi tại giường mây, tứ nữ chia ra ngồi hai bên. Lâm Phong nói: " Ta từ nhân gian lên, lịch lãm vạn kiếp, chứng thực hư không đại đạo. Hôm nay đại kiếp nạn bắt đầu, cầm Như Ý Kim Kiếm, lập Cực Nhạc giáo, quản tam giới nhân quả, cùng Bàn Cổ khai thiên có vô số đại công đức.

Tứ nữ đều nói:" Phu quân đã đạt được Hỗn Nguyên, chắc chắn chấn hưng Hồng Mông đại đạo."

Lâm Phong nói:"Bàn Cổ khai thiên, sinh ra Linh Lung Bảo Tháp cùng Thất Thải Nguyên Thạch. Lão Tử sinh ra laoif người, dùng vòng kim cương không phải còn hơn Tiên thiên đỉnh cấp pháp khí. Ta quản Cực Lạc đại giáo, nắm tam giới sát kiếp, cùng Bàn Cổ khai thiên đều là đại công đức. Ngũ Sắc phi thạch chính là Thánh Mẫu nương nương luyện tiên thiên ngũ hành mà thành, phối hợp với đại công đức, có thể là gốc rễ cho ta lập giáo."

Lâm Phong chỉ một ngón tay, từ trong hư không bay lên một pho tượng chiều cao ngàn trượng chính là lò đan khổng lồ, rồi cong ngón tay bắn ra, một giọt máu bay vào trong lò đan. Không bao lâu, phía trên lò đan, ngũ sắc hào quang đại thịnh, Lâm Phong chỉ một ngón tay, kim quang phiến bay lên trên lò đan, cùng ngũ sắc hào quang nhập làm một thể.

Trải qua bảy bảy bốn chín ngày, luyện đan hoàn thành.

Lâm Phong rũ tay áo xuống, lò đan biến mất, một chiếc quạt lông ngũ sắc rơi xuống. Nặng như núi! Lâm Phong tiếp trên tay, không khỏi cười nói:"Thiên địa vạn vật cái gì cũng từ trong Tiên Thiên ngũ hành. Ngũ sắc tinh thạch chính là do Thánh mẫu nương nương luyện từ Tiên Thiên ngũ hành mà ra, cùng với việc ta đứng đầu Cực Lạc đại giáo có vô số đại công đức. Ngoài Ngũ hành Yên La đại trận, không vật nào có thể ngăn trở bảo vật này."

Tứ nữ mừng rỡ. Thất công chúa nói:" Bảo vật này lợi hại thế sao? Nó có thể cùng nữ nhi chống đỡ kiếp nạn này?"

Lâm Phong nói:"Ta nắm đại giáo, thì sẽ bảo hộ cho nữ nhân trong nhà cùng môn hạ đệ tử chu toàn, các nàng yên tâm đi."

Bích Nhu tiên tử nói:"Bồ đề tổ sư kia đã đi vào phàm giới. Phật đạo nhân quả dây dưa, phức tạp khó hiểu. Hãy để cho môn hạ đệ tử tiểu tâm cẩn thận, miễn cho gặp kiếp số."

Lâm Phong cười nói:"Cực Lạc đại giáo ta ứng sát kiếp mà sinh, môn hạ đệ tử vốn là nhân quả quấn thân, đại kiếp nạn tới thì đều chịu cảnh chết thay. Bất quá lòng trời từ bi, ta có Kim Thư Ngọc Diệp, trọng lập Hồng Mông thế giới, chống đỡ hơn nửa kiếp số. Tuy có nhân quả trong người nhưng lại không ngại, chỉ đợi đại kiếp nạn qua đi là được thanh tĩnh."

Nói Lý Hạo kia ba tuổi tự tu luyện Phật môn kim thân, qua mấy chục năm mà thành. Pháp lực đạo hạnh còn hơn cả cha. Hiểu rõ kiếp trước kiếp sau, biết mình là Tây Thiên cực lạc A Di Đà Phật do Bồ đề tổ sư chuyển kiếp mà thành. Hiểu được sâu sắc số trời vô thường, sinh linh tam giới lâm vào hoạn nạn liền nổi lên ý muốn Đại từ bi cứu thế.

Lại vừa biết Huyền Tông bị một đám Thục Sơn đệ tử đứng sau giật dây. Trong lúc đó, thánh chỉ phát đến Nam Hải quận phần nhiều đến từ tay Khổng Lai Học. Bởi vậy cũng là coi như không biết, toàn bộ lương thảo định nộp lên trên giữ lại, chặt đứt kho lúa Đại Đường. Khổng Lai Học như kiến trên chảo rang, nhiều lần hạ thánh chỉ thúc dục, Lý Hạo cũng không thèm để ý.

Khổng Lai Học thúc dục mấy lần không có kết quả, tức giận chửi ầm lên:" Lý Hạo cái tên trẻ con miệng còn hôi sữa. Ỷ vào chiếm Nam Hải quận, liền có thể cùng Đại Đường ta chống đỡ, thật sự là không biết trời cao đất dày."

Thục Sơn đệ tử bên cạnh nói:"Nam Hải quận trên không có phật quang chiếu rọi, lại nghe nói Lý Hạo cũng tu thành pho tượng kim thân bốn đầu tám tay, chắc là Tây Thiên Phật môn ở sau lưng giở trò, không bằng thỉnh mấy vị trưởng lão xuất quan thương thảo."

Khổng Lai Học nhất thời cả kinh, nói:"Nếu quả thật có Phật môn ở sau lưng tác quái thì không thể không đề phòng. Mau mời mấy vị trưởng lão."

Tên Thục Sơn đệ tử lĩnh mệnh mà đi. Không lâu sau, mấy vị trưởng lão ở ẩn đều tụ tập đầy đủ trong phủ, Lai Học đem ngọn nguồn câu chuyện nói hết. Một vị Thục Sơn trưởng lão râu dài nói:" Lý Hạo sở tu đúng là Phật môn bồ đề Kim thân. Đại kiếp nạn tới, nhưng cả Tây Thiên Cực lạc cũng không thể thanh tĩnh, đều muốn nhập phàm giới chấm dứt nhân quả. Việc này liên quan rất lớn, bọn ngươi không nên vọng động. Để ta đi Thượng Thanh Thiên bái kiễn lão sư bàn mưu tính kế."

Bạch Vân kiếm tiên chính là nhị đệ tử Thượng Thanh môn. Vị Thục Sơn trưởng lão này đúng là môn hạ Bạch Vân Kiếm tiên, Huyền Cơ Tử.

Thục Sơn trưởng lão vừa mới tới Trường An, đã thấy vài đạo độn quang rơi xuống, hiện ra mấy đạo nhân, trong đó có người chính là Thục Sơn tổ sư Bạch Vân kiếm tiên. Trưởng lão lập tức mừng rõ, vội vàng cúi đầu vái chào:" Lão sư thánh thọ, đệ tử cung nghênh lão sư!"

Bạch Vân chân nhân hất tay áo, một đoàn thanh quang nâng Huyền Cơ Tử lên, nói:"Ngươi hãy ra mắt mấy vị sư thúc đi."

Huyền Cơ tử nhận ra năm vị đạo nhân này chính là năm vị kim tiên, môn hạ Ngọc Thanh môn, vội cuống quít vái lạy.

Năm vị kim tiên kia làm sao thèm để ý tới hậu bối đạo hạnh nông cạn này, cùng Bạch Vân chân nhân thu lại độn quang. Khổng Lai Học sớm dẫn theo một đám đệ tử Thục Sơn ra đón. Mấy vị kim tiên sớm vào thẳng nội đường, ngồi vào chỗ của mình.

Vân Trung Tử hướng Bạch Vân chân nhân nói:"Đại kiếp nạn tới, bần đạo tuân theo pháp chỉ Lão sư chưởng giáo hạ giới hoàn tất sát kiếp, mới có thể hưởng thanh tĩnh. Bồ đề tổ sư chuyển kiếp mà sinh, chắc hẳn Tây An Phật môn đã ở trong kiếp số."

Quảng Thành Tử nói:" Sau thượng cổ yêu ma đại chiến, Vô Khổ đạo nhân đi tới Tây phương, khai sáng Đại thừa phật môn, tuy nói là đạo bất đồng không cùng chí hướng, nhưng Tây Thiên cuối cùng cũng là Bà La giáo nhất mạch, nhân quả dây dưa không rõ, không phân biệt trắng đen. Môn hạ đệ tử Cực Lạc giáo phần lớn là yêu thân nhập đạo, cùng Bà La giáo còn có nhân quả chưa xong. Chúng ta trước tiên cứ tạm yên lặng theo dõi diễn biến."

Cửu Dương chân nhân nói:" Cực Lạc giáo chủ đã độ thành đạo, sẽ không cùng chúng ta khó xử. Môn hạ đệ tử phần lớn là hạng người nông cạn. Hầu tử đã ở Đông Hoàng cung, chi bằng nhân thời gian này, thừa dịp Lý Hạo chưa đủ lông cánh, tấn công Nam Hải quận, cũng đủ làm cho môn hạ đệ tử qua hết sát kiếp này."

Bạch Vân chân nhân nói:"Cũng được. Hãy theo ý kiến đạo huynh." Liền phân phó Huyền Cơ tử ở bên nói:"Ngươi để cho Khổng Lai Học điều binh tướng Đại Đường tới Chu Tước quan, Nam Hải quận, bố trí trận thức, mời Lý Hạo đấu trận pháp."

Huyền Cơ Tử không dám chậm trễ, vội vàng tuân theo lệnh sư tôn, dựa hơi Bạch Vân chân nhân, khiến Khổng Lai Học điều binh tướng Đại Đường một tháng sau xuất phát. Hơn mười vạn chiến hạm cờ xí đầy trời, trùng trùng điệp điệp đến trước Chu Tước quan, Nam Hải quận ứng chiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »