"Tê... Cái con Ma Long này làm cái quái gì vậy? Cho chúng ta một màn dằn mặt à?"
Chu Thừa bịt chặt tai, nhưng tiếng long ngâm vẫn cứ vang vọng khắp nơi, dù đã bịt kín tai, anh ta vẫn có cảm giác như bị ma âm rót vào đầu.
Thanh máu tụt dốc không phanh!
"Anh em cố lên!"
Vương Hi Nguyệt đứng giữa đám đông, tay giơ cao cây ma trượng bạch ngọc, vung ra từng đạo quang mang thần thánh, chiếu rọi lên người bọn họ.
-100001
+10000!
Máu vừa mất đã được hồi phục ngay lập tức.
Thấy vậy, không ít người thở phào nhẹ nhõm.
"Vãi... Tưởng chết đến nơi rồi chứ!"
Trương Nguyên Tề vỗ ngực, mặt mày tái mét.
Mỗi giây mất tận 10000 máu, sát thương kinh khủng đó suýt chút nữa đã khiến anh ta són ra quần!
Cũng may, kỹ năng hồi máu của Vương Hi Nguyệt đủ mạnh.
Nếu không, có khi họ "toang" thật!
Nhưng...
Ngay cả những người chơi thuộc hàng top còn chật vật đến thế này.
Vậy những người khác thì sao?
Chẳng lẽ chết hết rồi à?!
Trương Nguyên Tề hoảng hốt nhìn quanh, rồi lộ vẻ kinh ngạc.
Không một ai chết cả!
Dù ai nấy đều thống khổ, thậm chí có người lăn lộn trên cát kêu la thảm thiết.
Nhưng đúng là không ai tử vong.
Mọi người vẫn sống nhăn răng.
Sao lại thế này?
Trương Nguyên Tề khó hiểu.
Mỗi giây mất tận 10000 máu cơ mà.
Khi nào mà mọi người trâu bò vậy?
Trương Nguyên Tề ngơ ngác nhìn những người xung quanh, rồi phát hiện ra điều bất thường.
"Lão Chu, sao ông mất máu nhiều hơn tôi vậy?"
Trương Nguyên Tề gọi Chu Thừa.
“Hả? Cậu nói gì cơ?”
Chu Thừa hét lớn đáp lại.
Trương Nguyên Tề: "???"
Thằng cha này chỉ há mồm mà không phát ra tiếng là sao?
Khoan đã!
Chăng lẽ...mình bị điếc rồi?!
Trương Nguyên Tề hoảng hốt.
Lúc này, tiếng long ngâm kinh khủng biến mất.
Từ cánh cổng không gian khổng lồ phía xa, một con Ma Long đồ sộ chậm rãi lách thân thể to lớn, vạm vỡ ra ngoài!
Đúng vậy, là lách ra!
Cánh cổng không gian cao hơn 100m, rộng chừng sáu bảy chục mét, vậy mà trở nên chật hẹp trước con Ma Long vảy đen này!
Nó phải dùng cách lách người, từng chút một mới có thể thoát ra!
Soạt...
Đôi cánh rồng đen khổng lồ xòe ra.
Sải cánh rộng gần cả ngàn mét!
So sánh mà nói, mọi người ở đây đều nhỏ bé đến đáng thương, dù là những anh hùng có thân hình to lớn, giờ phút này cũng biến thành "chú lùn”, "đồ chơi bỏ túi”.
Ngang...
Ma Long ngửa mặt lên trời gầm dài.
Nhưng lần này, nó không gây ra sát thương cho những người ở cách xa mấy kilomet, chỉ là một tiếng long ngâm bình thường.
Lúc này, mười mấy hai mươi vạn người ở phía xa cũng dần hồi phục lại trạng thái bình thường.
Có người ra sức ngoáy tai, như thể trong tai có thứ gì đó.
Có người quay đầu bỏ chạy, không dám ngoảnh lại, sợ vỡ mật.
Nhưng phần lớn mọi người vẫn ngước nhìn con Ma Long đang giương cánh giữa không trung, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc.
"Con Ma Long này trước kia có to đến vậy đâu?"
"Vãi... Nó ăn cái gì mà bự thế?!"
"Tê... Đây là Ma Long cấp Thú Vương sao?”
"Không phải... Thật sự bắt chúng ta đánh á? Không phải bảo chúng ta đi chịu chết đấy chứ?"
"Ha ha... Quả nhiên, cái hoạt động cẩu thả này vĩnh viễn không có phần cho đám tép riu như chúng ta, cứ tưởng lần này có cơ hội thể hiện, ai dè địch lại là loại cự thú khủng bố này?"
"Không đụng vào được! Không đụng vào được! Chuồn lẹ!"
Dù không thấy rõ thuộc tính cụ thể của con Ma Long, chỉ riêng kích thước khổng lồ và thanh máu cao ngất ngưởng kia thôi, cũng đủ khiến mọi người đồng loạt rút lui.
[ Thú Vương. Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long ]
【 Cấp độ: 300 】
【 Sinh mệnh: 1000 vạn triệu * 10 】
1000 vạn triệu máu!
Quan trọng là... Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long có tới 10 thanh máu như vậy!
Phải đánh hết 10 thanh máu này mới có thể thực sự giết được nó.
Đây đúng là trò đùa.
Còn quá đáng hơn cả việc bảo Bôn Ba Nhi Bá đi bắt Đường Tăng sư đồ.
Chơi kiểu này ai chơi lại!
Không muốn cho chúng ta thắng thì cứ nói thẳng, có ai cấm đâu, cần gì phải làm thế này?
"Đùa à? Cái cột máu kia là thật hả?"
Ngọc Linh Lung nhìn con Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long phía xa, không khỏi tặc lưỡi, rồi quay sang Carl.
"Đừng nhìn tôi, tôi đánh nó chắc gì đã xuyên thủng phòng ngự."
Carl buông tay, tỏ vẻ mình chỉ là Thú Nhân Kiếm Thánh, đâu phải thần thánh gì.
Loại Boss siêu cấp này căn bản không dành cho hạng người như anh ta.
Quả nhiên!
Vừa nãy mình đã nghĩ nhiều rồi.
Nhớ lại chuyện ban đầu còn muốn so tài với nó, xem có thể tung ra những pha xử lý đẹp mắt không, Carl chỉ biết cười khổ.
Mình xứng sao?
"Giờ sao? Chạy không?”
Chu Thừa vừa xoa tai vừa hỏi.
"Không cần, Cố tiên sinh và Tiểu Ngư đến rồi."
Angela lắc đầu, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.
Ở đó, hai đạo kiếm quang đang bay tới, một trước một sau, cùng với một con Cự Long băng lam khổng lồ đang giương cánh lướt gió.
Là Cố Thiếu Thương và đoàn người!
"Ừm?!"
Trên bầu trời, Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long vừa lấy lại tự do cảm nhận được khí tức đồng loại, lập tức đôi mắt rồng tím sẫm lạnh lùng nhìn về phía đó.
Một giây sau...
Ánh mắt nó hơi đổi, lộ ra vẻ vui sướng mang chút nhân tính.
"Là lũ nhãi nhép của Hàn Băng Cự Long!"
Nó cất tiếng người nói.
"Không tệ! Huyết mạch cũng đủ cao quý, miễn cưỡng có thể xứng với ta!"
Nói rồi, nó vỗ cánh, thân hình đồ sộ như ngọn núi bay về phía đó.
Vút! Vút!
Hai đạo kiếm quang dừng lại giữa không trung.
Trên phi kiếm, Cố Thiếu Thương nhìn con quái vật khổng lồ đang bay tới.
"Oa! Con Ma Long này còn to hơn Lilith nữa!"
Lâm Hữu Ngư không khỏi kinh hô.
Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long quả thực to lớn đến kinh người.
Cứ tưởng Lilith sau khi tiến giai đã đủ to lớn rồi, nhưng so với Viễn Cổ Viêm Ma Hắc Long đang bay tới kia, Lilith trông chẳng khác nào một con long tể chưa trưởng thành.
Hoàn toàn không cùng đẳng cấp.