Thông thường, ở một kho vũ khí, những món đồ bày ở ngoài cùng cũng phải thuộc hàng Truyền Kỳ, vậy thì bên trong ít nhất cũng phải là Sử Thi, thậm chí Truyền Thuyết.
Đoàn người tiến sâu hơn vào kho binh khí.
Chiều rộng của kho vào khoảng 10 mét.
Nhưng chiều sâu phải đến hơn 100 mét!
Càng đi vào trong, họ càng thấy những dãy giá vũ khí trưng bày toàn đồ hư hỏng.
Ban đầu còn là cấp Truyền Kỳ.
Sau đó bắt đầu xuất hiện vài món vũ khí Sử Thi.
Cảnh tượng này khiến cả bọn xót xa!
---
【Chùy chiến của Đội trưởng cấp Sử Thi】
[Phẩm chất: Sử Thi]
【Đã hư hỏng】
---
Lâm Hữu Ngư nhấc một chiếc chùy chiến dài gần ba mét trên kệ bên cạnh, cầm lên tay kêu răng rắc, trông như sắp gãy làm mấy khúc.
"Tiếc quá đi!"
Lâm Hữu Ngư tiếc nuối đặt chiếc chùy xuống.
Cô vốn thích mấy loại vũ khí hạng nặng này.
Dù là đại đao hay chùy chiến.
Cô đều thích cả.
Đáng tiếc!
Đồ chơi này hỏng mất rồi.
Đem về làm vật liệu cũng chê chất lượng quá kém.
Rất nhanh;
Đoàn người đi đến cuối kho vũ khí.
Trước mắt là một dãy giá đặt ở tận cùng bên trong, kiểu dáng khác hẳn những cái trước.
Trông rất cao cấp!
Cố Thiếu Thương tiến lên cầm một thanh kiếm, lưỡi kiếm màu băng lam hình vụn băng.
---
【Bội kiếm Thống lĩnh cấp Truyền Thuyết】
【Phẩm chất: Truyền Thuyết】
[Hư hại nghiêm trọng, cần chữa trị!]
---
Hả?
Lần này thông tin hiện ra khác hẳn.
Trước đó là "đã hư hỏng".
Tức là hoàn toàn không dùng được, đến nung lại cũng không xong.
Nhưng thanh bội kiếm Thống lĩnh cấp Truyền Thuyết này lại khác, nó báo là "hư hại nghiêm trọng, cần chữa trị!"
Nói cách khác... nếu có cách chữa.
Liệu nó có thể khôi phục lại hình dáng ban đầu?
Vậy thì đúng là vũ khí cấp Truyền Thuyết thật sự!
Chứ không phải đống sắt vụn vô dụng.
"Cố đại ca~! Thông tin mấy món vũ khí này khác rồi kìa!"
Lâm Hữu Ngư cũng phát hiện ra điều này, vội vàng nói với Cố Thiếu Thương.
Cố Thiếu Thương gật đầu, nhìn hàng giá vũ khí trước mặt.
Trên dãy giá này có tổng cộng 24 món binh khí.
Mỗi món đều là cấp Truyền Thuyết!
Và;
Không có ngoại lệ, tất cả đều trong trạng thái hư hại nghiêm trọng, cần chữa trị mới dùng được.
Riêng kiếm đã có 9 thanh!
Còn lại là đao, thương, búa, chùy các loại.
"Tiếc thật! Không biết làm sao mới chữa được chúng."
Cố Thiếu Thương lắc đầu nói.
Nghe vậy, Lâm Hữu Ngư cũng tỏ vẻ tiếc nuối, nhìn thanh đại đao tạo hình ngầu lòi trên giá, mắt đầy vẻ yêu thích.
Nhưng như Cố Thiếu Thương nói.
Họ không biết cách chữa trị những món binh khí hư hại này.
Nên thích cũng vô dụng.
Nhìn ngắm một hồi;
Xác định trong kho vũ khí không còn gì khác.
Đoàn người tay không rời đi.
Sau đó;
Họ tìm kiếm các kiến trúc cung điện khác.
Trong đó phát hiện thêm mấy kho vũ khí và khôi giáp tương tự.
Nhưng đồ đạc ở những nơi này cũng giống như trong kho vũ khí ban đầu, ngoại trừ một số món cấp Truyền Thuyết chưa hư hỏng hoàn toàn, còn có thể chữa trị.
Còn lại, dù là cấp Sử Thi hay Truyền Kỳ.
Đều đã hư hỏng hoàn toàn, không dùng được.
Đi một vòng, "đồ tốt" trong khu cung điện này không phải là ít.
Nhưng "đồ tốt" này phải để trong ngoặc kép.
Vì đây đều là đồ tốt *từng* có.
Nhưng không biết do năm tháng bào mòn? Hay do nguyên nhân nào khác?
Mà những vũ khí trang bị này đã không thể sử dụng.
Thứ duy nhất có thể dùng được, dường như chỉ có tấm thẻ nâng cấp thiên phú mà Lâm Hữu Ngư tìm được trong một đại điện.
Xem ra;
Lâm Hữu Ngư đúng là Âu Hoàng!
Một vùng cung điện rộng lớn như vậy, thứ duy nhất thực sự có giá trị lại bị cô tìm thấy dễ dàng như vậy.
"Cũng kha khá rồi, coi như xem hết rồi, xem ra trong này không có bảo bối gì."
Angela và những người khác mặt mày thất vọng.
Vốn mong chờ lắm.
Kết quả...
Nhưng chuyến đi này cũng không phải vô ích.
Ít nhất họ đã được thấy rất nhiều vũ khí trang bị cấp Sử Thi, thậm chí Truyền Thuyết lộng lẫy!
Tuy rằng đều hư hỏng.
Nhưng cũng mở mang tầm mắt.
Tiếc là!
Không mang được món nào đi cả.
"Nắm tay nhau đi, ta đưa mọi người ra ngoài."
Cố Thiếu Thương nói với cả bọn.
Mọi người gật đầu.
Rồi nắm tay nhau đứng thành vòng tròn, sau cùng Cố Thiếu Thương dùng năng lực thuấn di không gian, đưa cả nhóm rời khỏi không gian này.
Bên ngoài cửa đá;
Thời gian trôi qua vài giờ, khi trở lại đây, tâm trạng mọi người đã khác hắn.
Sau khi đưa họ ra, Cố Thiếu Thương dặn dò họ chờ một lát rồi thuấn di biến mất tại chỗ.
Anh quay lại không gian trước đó.
Cố Thiếu Thương đứng trên một thanh phi kiếm, bay thẳng lên cao, đến điểm cao nhất của không gian.
"Thử xem có thu đi được không, không được thì thôi."
Anh lẩm bẩm.
Rồi Cố Thiếu Thương mở không gian tùy thân ra một lối vào khổng lồ, đồng thời dùng ý niệm cắt đứt mối liên kết chặt chẽ giữa không gian này và thế giới bên ngoài.
Một giây sau...
Ầm ầm ầm ầm ~! ! !
Khi mất đi liên kết, không gian này dường như bị bài xích, rung chuyển dữ dội, như thể sắp xảy ra cảnh tượng long trời lở đất.
Đúng lúc này...
"Thu!"
Cố Thiếu Thương thừa cơ xông lên, kết nối không gian tùy thân với không gian này, như thả mồi cho chim ăn, và không gian này là con chim đói.
Thấy mồi, chim ta không ngần ngại bay ngay vào lồng, chẳng thèm nghĩ có phải cạm bẫy hay không.
Dù sao cũng sắp chết đói, hơi đâu mà suy nghĩ nhiều?
Về phía Cố Thiếu Thương:
Anh tận mắt chứng kiến cả không gian bị hút vào không gian tùy thân của mình.
Rồi đóng lối vào không gian lại.
Lúc này, không gian xung quanh đã trở nên hỗn độn.
Khắp nơi là những luồng loạn lưu không gian đáng sợ!
Nếu không phải Cố Thiếu Thương có thiên phú "Người chỉ phối không gian”, có thể bỏ qua những tổn thương do thuộc tính không gian gây ra, thì dù anh có thực lực như hiện tại, chỉ cần chạm phải một luồng loạn lưu không gian, cũng đủ tan xương nát thịt.
Dù có hồi sinh;
Một giây sau cũng sẽ lại chết.
Rồi cứ thế lặp lại, chết, hồi sinh, hồi sinh, chết!
Vòng đi vòng lại.
Cho đến một ngày bị bức điên.
May mắn, đó chỉ là tình huống tồi tệ nhất, và nó sẽ không bao giờ xảy ra với Cố Thiếu Thương.