"Vị tiên sinh này, nguyện Thần phù hộ ngài!"
Người đàn ông tướng mạo ôn hòa, lịch sự, mặc bộ y phục trắng thêu hoa văn kim tuyến lộng lẫy, trông giống như tu phục, tay cầm quyền trượng nạm đầy bảo thạch, mỉm cười với Cố Thiếu Thương.
Cố Thiếu Thương liếc nhìn đối phương, cảm thấy gã này có vẻ giống một gã thần côn.
Lúc này, người đàn ông ôn hòa kia lướt qua Cố Thiếu Thương, tiến đến trước một bóng người khác đang bị bao phủ trong sương mù u ám.
"Ta cảm nhận được khí tức tử vong nồng nặc trên người ngươi, xem ra đối thủ của ta là ngươi rồi."
Người đàn ông nói với bóng người kia.
Bóng người toàn thân bị vụ khí bao phủ cũng nhìn về phía hắn, đôi mắt như hai ngọn lửa xanh biếc nhìn chằm chằm.
Tiếp đó, một giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên.
"Ta sẽ ban cho ngươi cái chết."
Người đàn ông vẫn giữ nụ cười, chỉ là quyền trượng trong tay tỏa ra ánh sáng chói lọi hơn.
Thậm chí sau đầu hắn cũng xuất hiện một vòng sáng, như vầng hào quang thiên sứ, mang theo khí tức thần thánh nồng đậm, ngang hàng với khí tức tử vong tỏa ra từ bóng người đối diện.
Trên đài, những anh hùng khác đều mặt mày ngưng trọng nhìn hai người họ.
SSR cấp!
Một người cấp 115, một người cấp 116!
Nhìn lại bọn họ.
SR cấp, mắc kẹt ở cấp 99, không thể tiến thêm.
Cũng may,
Họ không phải kẻ đứng chót ở trận này.
Kẻ đứng chót thực sự, phải là cái F cấp phế vật kia!
Không biết chủ nhân của hắn nghĩ gì nữa?
Lẽ nào là ghét bỏ hắn, nên mới để hắn lên đây mất mặt?
Còn về đẳng cấp?
146 cấp đúng là cao nhất toàn trường.
Nhưng một F cấp phế thải, đừng nói 146 cấp, dù là 641 cấp thì sao?
Phế vật vẫn là phế vật, cấp cao hơn cũng không thay đổi được bản chất.
"Tôi nhớ ra rồi!"
"Gã kia là anh hùng của cô đúng không?"
Trên một bục nhỏ bao quanh đại bình đài, một bóng người quen thuộc đột nhiên chỉ về phía Lâm Hữu Ngư, khẳng định nói.
Vụt!
Ánh mắt xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Hai người đứng gần Lâm Hữu Ngư nhất, trên hai bục nhỏ bên cạnh cô, vừa cười vừa nói: "Không phải, cô nghĩ gì vậy? Sao lại phái một F cấp phế vật lên làm trò cười? Cố ý à? Cam chịu rồi à?"
"Hừ! Vô tri."
Lâm Hữu Ngư hừ lạnh một tiếng, ngạo kiều quay mặt đi.
Cô lười giải thích với đám người này.
Một lũ vô trị, lát nữa bọn chúng sẽ biết ai mới là phế vật.
"Ồ! Còn mạnh miệng?"
"Anh hùng của cô đúng là xui xẻo, vốn đã là đồ bỏ đi, chỉ nên ngoan ngoãn ở nhà gặm rác cho đến thối rữa, giờ còn bị chủ nhân ép lên sân khấu, thảm! Quá thảm!"
Từ một bục nhỏ khác ở xa, gã trai Tây Bát, kẻ trước đó cố gắng bắt chuyện với Lâm Hữu Ngư nhưng bị bẽ mặt, tùy tiện cười nhạo.
Lâm Hữu Ngư chỉ lạnh lùng liếc hắn, ánh mắt như đang nhìn một tên hề.
Tây Bát vốn tưởng Lâm Hữu Ngư sẽ tức giận đáp trả, để hắn có thể tiếp tục chế giễu cô, trả thù cho việc cô không nể mặt hắn.
Nhưng Lâm Hữu Ngư lúc này lại im lặng, chỉ một ánh mắt đã kích thích thần kinh mẫn cảm và yếu ớt của Tây Bát.
"Hừ! Giả bộ! Lôi Thần, cho ta dạy dỗ cái tên rác rưởi kia một bài học! Nhớ kỹ, đừng cho hắn chết quá nhanh, thế thì vô vị lắm!"
Tây Bát tức giận ra lệnh cho anh hùng SR cấp của mình trên đài.
Những người xung quanh xem đây là trò vui, nhưng không ai muốn nhúng tay vào.
Dù sao,
So đo với một F cấp phế vật thì chẳng phải hạ thấp đẳng cấp của mình sao?
Bọn họ không rảnh rỗi như Tây Bát.
Lúc này, anh hùng được Tây Bát gọi là Lôi Thần cũng cười gằn nhìn về phía Cố Thiếu Thương.
Đây là một anh hùng hình người có làn da ngăm đen, trên người tự nhiên hình thành các văn lôi điện.
Hắn cao chừng ba mét, thân thể cường tráng, trên người có giáp sống như sừng, trên đầu có một cái sừng hình tia chớp.
"Nhóc con! Ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, đây là lệnh của chủ nhân ta, nên lát nữa ngươi đừng chết dễ dàng quá đấy!"
Hắn cười dữ tợn.
Cố Thiếu Thương hờ hững liếc hắn một cái.
Tuy không thấy được cấp bậc tư chất, nhưng hắn có thể thấy tên đối phương.
[ Lôi Điện Ác Ma ]
???
Lôi Thần đâu?
Cái thứ quái quỷ này có liên quan gì đến Lôi Thần?
Chỉ vì có chữ "lôi" thôi à?
Ngươi gọi Lôi Điện Ác Ma là Lôi Thần, Lôi Thần thật sự biết được có tức chết không?
Cố Thiếu Thương khẽ cười, không hề để lời uy hiếp của Lôi Điện Ác Ma vào lòng.
Mà Lôi Điện Ác Ma thấy bộ dạng này của Cố Thiếu Thương thì lộ ra vẻ cổ quái.
"Giả bộ bình tĩnh?"
"Ha ha! Hy vọng lát nữa ăn đòn ngươi vẫn giữ được vẻ mặt này!"
Hắn cười lạnh nói.
Lúc này, trên đài một đạo hồng quang lóe lên, hóa thành một vòng bình chướng bao phủ toàn bộ đại bình đài.
Bình chướng mờ đi, cho đến khi biến mất.
Nhưng mọi người đều biết, nó vẫn còn đó.
Chỉ là không nhìn thấy mà thôi.
[ Vòng loại bắt đầu! Xin quyết định danh sách mười người mạnh nhất! ]
Một thông báo vang lên.
Gần như ngay khi thông báo vừa dứt, mười trận chiến trên mười đại bình đài đồng loạt bùng nổ!
Lúc này, trận chiến kịch liệt cũng nổ ra trên đại bình đài của Cố Thiếu Thương.
Ngay khi chiến đấu bắt đầu, toàn bộ không gian trong đại bình đài dường như bị kéo dài vô hạn, từ một bình đài rộng chừng một ngàn mét vuông, lập tức biến thành kích thước vô cùng tận.
Và điều khiến Cố Thiếu Thương đở khóc đở cười là, ngoài Lôi Điện Ác Ma đang cười gần tiến về phía hắn, tám anh hùng còn lại không ai có ý định phản ứng hắn.
Rõ ràng... hắn bị ngó lơ!
Nếu không phải Lôi Điện Ác Ma đã sớm nhận được lệnh của chủ nhân, có lẽ hắn cũng chẳng thèm để ý đến Cố Thiếu Thương.
Trong mắt chín anh hùng còn lại, Cố Thiếu Thương chỉ là kẻ đi tìm cái chết, thậm chí họ còn không muốn ra tay với loại phế vật này.
Cứ như làm bẩn tay họ vậy!
May mà, hiện tại có Lôi Điện Ác Ma nguyện ý ra tay.
Tám anh hùng còn lại tự nhiên giơ hai tay tán thành, nên họ đều ăn ý không tìm Lôi Điện Ác Ma động thủ, loại hắn và Cố Thiếu Thương ra khỏi mục tiêu của mình.
Đương nhiên!
Chỉ là hiện tại thôi.
Chờ Lôi Điện Ác Ma giải quyết xong, họ sẽ để mắt đến hắn.
Còn Cố Thiếu Thương?
Thôi đi, họ căn bản không hề cân nhắc khả năng Cố Thiếu Thương sống sót dưới tay Lôi Điện Ác Ma.
Xác suất đó, không chỉ gần bằng không, mà là bằng không!