“Cảnh huynh, ta cũng không giấu ngươi, đêm qua kẻ ám khách bỏ chạy đó hiện đang ở trong phủ tướng quân. Còn Mục Thi Thi hiện đang giúp nàng tắm rửa, thay y phục và xử lý vết thương.”
Tả Thanh Phong thẳng thắn nói không giấu giếm.
Lời này khiến Cảnh Vân Tiêu khá ngạc nhiên.
Hóa ra đây là lý do vì sao Tả Thanh Phong và Tả Thương Lang lại giả bệnh khép cửa từ chối khách đến thăm?
Nhưng kẻ ám khách đó có liên quan gì tới phủ tướng quân?
Tại sao lại xuất hiện trong phủ tướng quân?
Hay nói đúng hơn, tại sao Tả Thanh Phong và Tả Thương Lang lại cứu nàng ta?
Nhiều nghi vấn vây lấy trong đầu Cảnh Vân Tiêu khiến y hoa cả mắt, chẳng khác gì vào nhà Phật mà bất tri đầu mối.
Cảnh Vân Tiêu chuẩn bị hỏi thêm vài chuyện khác thì đột nhiên một gian phòng trong sân vườn mở ra, từ đó bước ra một nữ tử tuyệt sắc quen thuộc, chính là Mục Thi Thi.
Mục Thi Thi thấy Cảnh Vân Tiêu an toàn xuất hiện trước mặt, nét cau mày trước đó lập tức nở rộ như hoa, trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ.
Cảnh Vân Tiêu đáp lại bằng một nụ cười.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, Mục Thi Thi tiến đến trước mặt Tả Thương Lang nói: “Tướng quân Tả, ta đã giúp tiểu cô nương đó rửa sạch người, đồng thời sơ cứu vết thương. Tuy nhiên, độc trong người nàng đã ngày càng sâu, nếu không giải kịp thời, e rằng sẽ khó thoát khỏi cửa tử.”
“Tầm phúc rồi.”
Tả Thương Lang gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Phụ thân, này là lúc Tả Mông đưa tới một số được liệu có thể giải độc, nhưng không rõ những được liệu này có tác đụng với độc trong người nàng không? Nếu không có tác dụng thì sợ rằng cũng vô ích. Rốt cuộc, nàng là ám khách, không thể mời thầy lang nổi tiếng đến giải độc được, nếu bị người biết là phủ tướng quân ta chứa chấp kẻ ám sát, phủ tướng quân sẽ gặp họa. Hơn nữa, độc trong người nàng là loại độc bí truyền trong cung, thường thầy lang bình thường không giải được.”
Tả Thanh Phong lấy ra dược liệu do Tả Mông đưa, chậm rãi nói.
“Thì cũng chẳng còn cách nào khác, những gì có thể làm ta đều đã làm, còn lại đều trông cậy vào số mệnh của nàng rồi.” Tả Thương Lang thở dài nói.
“Ừm, ta sẽ tán dược liệu thành bột cho nàng uống.”
Tả Thanh Phong gật đầu chuẩn bị đi.
“Tả huynh, chờ chút.”
Cảnh Vân Tiêu đột nhiên gọi lại Tả Thanh Phong.
“Cảnh huynh, có chuyện gì vậy?”
Tả Thanh Phong nghi hoặc hỏi.
Cảnh Vân Tiêu nhướn mày nói: “Độc chia nhiều loại, các loại dược liệu giải độc khác nhau lại có tác dụng khác nhau. Có dược liệu giải được loại này nhưng với loại khác lại có thể gia tăng độc tố, làm cho độc phát tán nhanh hơn. Nếu sử dụng bừa bãi rất có thể gây kết quả xấu.”
“Cảnh huynh, nếu để nàng đó ngồi chờ chết, thà để cho nàng thử một lần, chết thì xem như sống thêm một chút, biết đâu vận may tốt...” Tả Thanh Phong nói.
Nhưng Cảnh Vân Tiêu quả quyết lắc đầu: “Tả huynh, tướng quân Tả, nếu các người tin ta, thì đừng ngần ngại giao cho ta. Nói thật với các ngươi, ta từng nghiên cứu các loại độc quái, có thể cứu giải cho nàng.”
“Gì? Cảnh huynh, ngươi còn biết giải độc?”
Tả Thanh Phong sửng sốt.
Tả Thương Lang và Mục Thi Thi cũng hơi ngạc nhiên.
Nhưng Mục Thi Thi tin tưởng tuyệt đối Cảnh Vân Tiêu, tự nhiên y đám nói vậy hẳn đã có cơ sở, nàng liền vái tay với Tả Thương Lang: “Tướng quân Tả, hay để Cảnh huynh thử trước đi? Nếu không được thì lúc đó thử đủ cách cũng chưa muộn.”
Tả Thanh Phong cũng gật đầu: “Phụ thân, hay để Cảnh huynh thử trước đi?”
Tả Thương Lang do dự chút rồi cuối cùng đồng ý.
Sau đó, mọi người cùng vào phòng nhỏ.
Trong phòng, một nữ tử bất tỉnh nằm trên giường, sắc khí yếu ớt. Trên tay, ngực và bụng nàng có vài vết thương do đao kiếm để lại, vết thương đã thâm đen, chứng tỏ vũ khí làm thương mang theo độc cực mạnh.
Cảnh Vân Tiêu quan sát cẩn thận, lúc ánh mắt rơi lên gương mặt nữ ám khách, đôi đồng tử đột nhiên co lại, rồi kêu lên: “Diệp Khuynh Tâm? Sao lại là nàng?”
Về Diệp Khuynh Tâm, Cảnh Vân Tiêu vẫn còn ấn tượng sâu sắc.
Chính nàng từng là con nuôi của Diệp Cô Thành, Âm Thánh nổi danh nhất trong ba ẩn của Dã Hoang Sơn Mạch khi Cảnh Vân Tiêu lần đầu tiên tới đây.
Lúc đó, Diệp Khuynh Tâm là một tiểu thư nổi danh của Dã Hoang Sơn Mạch, nhưng lại thua trước tay Cảnh Vân Tiêu mới chập chững vào đời. Sau đó nàng còn nói, ngày nào đó nhất định sẽ tiếp tục giao đấu với Cảnh Vân Tiêu.
Chẳng ngờ, giờ lại gặp nàng trong tình cảnh như thế này, và Diệp Khuynh Tâm bỗng biến thành kẻ ám sát Gia Cát Áo?
“Cảnh huynh, ngươi biết Tiểu cô nương Khuynh Tâm sao?”
Thấy phản ứng của Cảnh Vân Tiêu, Tả Thanh Phong, Tả Thương Lang và Mục Thi Thi đều ngẩn ra, Tả Thanh Phong ngạc nhiên hỏi.
“Gì? Tiểu cô nương Khuynh Tâm? Nàng không họ Diệp mà họ Gia Cát, tên Gia Cát Khuynh Tâm? Công chúa mười mấy năm trước cùng Thần Chiến đại nhân mất tích trong hoàng tộc? Chị gái của Thất công chúa Gia Cát Thanh Minh?”
Cảnh Vân Tiêu kinh ngạc.
Trước đây, lão nhân gia cũng nói, Gia Cát Thanh Minh còn có một chị gái tên Gia Cát Khuynh Tâm, năm ấy cùng Thần Chiến đại nhân mất tích, có lẽ chỉ cần tìm được nàng, sẽ có thể tìm hiểu nguyên do Thần Chiến đại nhân biến mất.
Cảnh Vân Tiêu không thể ngờ, Gia Cát Khuynh Tâm chính là Diệp Khuynh Tâm mà y từng qua lại trước đây?
“Cảnh huynh, Diệp là họ theo mẹ, Diệp Phi, của Khuynh Tâm công chúa khi đi lang thang nhiều năm bên ngoài.” Tả Thanh Phong giải thích.
Cảnh Vân Tiêu nghe xong lại càng thêm mù mịt trong đầu.
Nếu Diệp Khuynh Tâm chính là Gia Cát Khuynh Tâm thì tại sao nàng lại trở thành kẻ ám sát? Tại sao lại đi ám sát Gia Cát Áo? Tại sao nàng lại đột nhiên biến mất năm đó? Hoàng tộc tại sao lại nói nàng đã qua đời? Còn sự mất tích của Thần Chiến đại nhân có liên quan gì đến nàng không?
Cảnh Vân Tiêu suy nghĩ trăm mối nghi, nhưng hiểu được rằng chỉ có cứu tỉnh Gia Cát Khuynh Tâm mới có thể làm rõ tất cả.
Vậy nhiệm vụ cấp bách giờ đây là giúp Gia Cát Khuynh Tâm giải độc.
Cảnh Vân Tiêu quan sát kỹ nọc độc trong vết thương của nàng, một lát sau có kết luận, thực sự đây là loại độc quái tên là Đoạt Mệnh Truy Hồn Độc.
Người bình thường một khi trúng độc này coi như tuyên bố đã chết.
Người có võ công khá hơn cũng chỉ có thể sống thêm vài ngày.
Như Gia Cát Khuynh Tâm, võ công không phải loại mạnh nhất, lại bị trọng thương, cơ thể rất yếu ớt, nếu không kịp giải độc, tối đa chừng hai giờ nữa sẽ tuyệt mệnh, đến lúc đó dù là đại la thần tiên cũng vô phương cứu chữa.
“Nếu độc không có phương giải độc phối trộn, không rõ chất độc dùng vật liệu gì, đù xem khắp Đông Huyền Vực, e chẳng ai giải nổi.” Cảnh Vân Tiêu nói.
Xin lưu trữ trang: truyendichmienphi.com. Phiên bản điện thoại: truyendichmienphi.com
Tiên Hiệp: thanh-khu" rel="nofollow">Thánh Khư [Dịch]