Cách thời điểm Cảnh Vân Tiêu bước vào Hắc Long Bảo Tháp, đã trọn ba ngày.
Trong ba ngày này, người ra kẻ vào bên ngoài bảo tháp đều tràn đầy hiếu kỳ về tình hình bên trong.
"Cảnh Vân Tiêu rốt cuộc đang làm gì bên trong vậy? Sao vào nhiều ngày thế rồi mà chẳng có chút tin tức nào?"
"Không lẽ là chết ở trong đó rồi?"
"Chắc không đến nỗi, Hắc Long Bảo Tháp này dù sao cũng là vật của Chiến Thần phủ chúng ta, tại Tổ Địa, một thánh địa tu luyện như thế, làm sao có thể đễ đàng chém giết đệ tử Chiến Thần phủ chúng ta? Chiến Thần đại nhân hẳn đã không để Hắc Long Bảo Tháp này tồn tại từ lâu rồi."
"Cũng phải, nhưng đã ba ngày trôi qua rồi, bên trong dù có gì đi nữa thì cũng nên xuất hiện một chút chứ?"
Mọi người đều xôn xao bàn tán.
Cảnh Vân Tiêu càng không xuất hiện, mọi người càng thêm hiếu kỳ về những gì có trong Chân Long Bảo Tháp.
Ngay cả Cảnh Hiền, ba ngày nay trừ ăn uống ngủ nghỉ, gần như đều túc trực bên ngoài Chân Long Bảo Tháp.
"Nhất nhập bảo tháp tiện thành long." Đây là lời lão gia chủ vẫn thường nói. "Tiểu tử Cảnh Vân Tiêu kia vào bảo tháp lâu như vậy, không biết có phải là nhất triều thành long hay không."
Cảnh Hiền lẩm bẩm tự nói.
Chữ "long" trong miệng hắn, tự nhiên không phải là long thật. Hắn cũng chưa bao giờ liên hệ chuyện này với long thật.
Cái gọi là "vọng tử thành long", chữ "long" này bất quá chỉ là một phép ví von mà thôi.
Giữa lúc mọi người đang đầy nghi hoặc, bên trong Chân Long Bảo Tháp, Cảnh Vân Tiêu cuối cùng cũng dần dần khôi phục ý thức. Thứ xuất hiện trước mắt hắn, vẫn là cảnh tượng trong giới tử không gian khi mới bước vào bảo tháp.
Không có nhân gian tiên cảnh, không có chân long quanh quẩn, không có hắc lân cự long, tựa như tất cả đều là mộng cảnh.
"Chuyện này là sao?"
Cảnh Vân Tiêu lắc lắc đầu, khiến ý thức càng thêm thanh minh.
Trong lúc thanh minh như thế, hắn nhìn thấy Đế Hỏa trong cơ thể mình toàn bộ biến thành màu đen. Đồng thời, một con cự long màu đen đang quanh quẩn trong não hải hắn, chính là hắc lân cự long hung mãnh vô cùng mà hắn đã thấy trước đó.
Cảnh Vân Tiêu giật nảy mình, hắc lân cự long này từ khi nào lại chạy vào não hải của mình rồi?
Nếu không phải đã trải qua hai kiếp, e rằng chỉ riêng cảnh tượng này cũng đủ khiến trái tim nhỏ bé của hẳn sợ đến mức tan biến mất.
"Hô hô."
Cảnh Vân Tiêu hít sâu hai hơi, khiến bản thân lập tức bình tĩnh lại.
Ngay sau đó, hắn tĩnh khí ngưng thần, nhắm chặt hai mắt, dùng thần thức tiếp xúc hắc lân cự long kia. Nhưng hắc lân cự long dường như rất không muốn chịu khuất phục trong não hải Cảnh Vân Tiêu, vô cùng phẫn nộ với Cảnh Vân Tiêu, mặt đầy dữ tợn.
Thần thức của Cảnh Vân Tiêu vừa mới tiếp cận, liền bị nó bài xích ra ngoài.
“Hắc lân cự long này chắc hẳn là một loại Thiên Địa Áo Nghĩa đi? Chẳng qua hiện tại thực lực của ta đường như quá thấp, căn bản vẫn chưa thể khiến Thiên Địa Áo Nghĩa của hắc lân cự long này do ta sử dụng. Bất quá, từ đây cũng có thể biết được, Thiên Địa Áo Nghĩa mà hắc lân cự long này mang lại nhất định là phi phàm."
Tâm tư Cảnh Vân Tiêu lướt qua.
Tâm trạng hắn không vì việc tạm thời chưa thể sử dụng Thiên Địa Áo Nghĩa do hắc lân cự long mang lại mà nản lòng.
Hảo sự đa ma.
Cho dù ta có Chân Long huyết mạch, Thiên Địa Áo Nghĩa như thế này cũng không phải nói nắm giữ là có thể nắm giữ ngay được.
"Thôi được rồi, dù sao hắc lân cự long này hiện đã ở trong cơ thể ta, việc nắm giữ Thiên Địa Áo Nghĩa mà nó mang lại chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ta tự nhiên sẽ không vội vàng trong nhất thời này. Vào Chân Long Bảo Tháp chắc cũng đã mấy ngày rồi, cũng nên đi chuẩn bị trước cho Thịnh Yến đính hôn sắp tới."
Cảnh Vân Tiêu phủi phủi bụi trên người, cũng không còn lưu luyến giới tử không gian trước mắt nữa. Sau đó, hắn liền đẩy cửa tháp Chân Long Bảo Tháp ra, bước ra ngoài.
"Kẽo kẹt."
Cửa sắt mở ra, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người tại chỗ.
Mọi người đều chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa tháp, chờ đợi Cảnh Vân Tiêu bước ra.
Dưới ánh mắt vạn chúng chú mục, một hư ảnh từ trong Chân Long Bảo Tháp phóng ra. Trong mắt mọi người đều ngẩn ra, ngay sau đó liền thấy một loạt hư ảnh tại trường, đợi đến khi bọn họ hoàn hồn lại, hiện trường đã không còn một bóng người.
Mà Chân Long Bảo Tháp ầm ầm một tiếng, vào khoảnh khắc đóng lại, trực tiếp sụp đổ.
Mọi người đều ngây người.
Tình huống này là sao?
Ngay cả Cảnh Hiền cũng một đầu mờ mịt.
Hắn tự nhiên biết, tàn ảnh vừa rồi chính là Cảnh Vân Tiêu. Nhưng sau khi Cảnh Vân Tiêu rời đi, vì sao Chân Long Bảo Tháp lại trực tiếp sụp đổ? Đó chính là nơi lão gia chủ vô cùng coi trọng cơ mà? Cảnh Vân Tiêu rốt cuộc đã nhận được gì bên trong?
"Các ngươi đều chờ ở ngoài này muốn xem bổn đế khoe mẽ? Xin lỗi, cái mẽ này bổn đế không thèm khoe."
Rời khỏi Tổ Địa một đoạn đường dài, Cảnh Vân Tiêu mới giảm tốc độ.
Hắn biết nếu cứ nghênh ngang bước ra khỏi bảo tháp, không chừng có bao nhiêu người sẽ nhìn hắn như nhìn chuột bạch, xem rốt cuộc Cảnh Vân Tiêu đã đạt được gì. Cảnh Hiền và các vị tiền bối khác của Chiến Thần phủ cũng nhất định sẽ lôi kéo Cảnh Vân Tiêu hỏi mãi không thôi.
Cảnh Vân Tiêu lười lãng phí thời gian nói thêm lời vô nghĩa với bọn họ.
Chân Long huyết mạch.
Hắc Long Áo Nghĩa.
Đây há lại là thứ có thể nói cho lũ chuột nhắt này sao?
Cảnh Vân Tiêu không trở về chỗ ở trước đây của mình ở Ngoại Viện, mà thẳng tiến đến Tiềm Long Các nơi mình từng sống hồi nhỏ.
Đây mới là nơi Cảnh Vân Tiêu hắn nên ở.
Vừa đến cổng Tiềm Long Viện, mấy tên thủ vệ của Tiêm Long Viện liền chặn Cảnh Vân Tiêu lại.
"Đứng lại, đây là các viện của Cảnh Lang thiếu gia, người khác không được tùy tiện bước vào."
Hai gã trung niên mặt mũi hung tợn quát lên.
"Cảnh Lang? Chính là cái tên đã chết kia sao?"
Cảnh Vân Tiêu cười nhạo một tiếng.
"“Hừ, Cảnh Lang thiếu gia dù có chết đi nữa, Tiềm Long Các này cững phải đợi gia chủ đại nhân xử lý.”
Một gã trung niên khác cũng lên tiếng.
"Các ngươi có biết ta là ai không?"
Cảnh Vân Tiêu thản nhiên cười nói.
"Ta quản ngươi là ai? Tiềm Long Các là một trong những đình viện lớn có linh khí sung túc nhất của Chiến Thần phủ, không phải ai cũng có thể tùy tiện vào. Ta khuyên ngươi mau ngoan ngoãn rời đi."
Gã trung niên lạnh lùng nói.
Chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Mặc dù Cảnh Vân Tiêu đã gây ra động tĩnh lớn ở Chiến Thần phủ, nhưng Chiến Thần phủ dù sao cũng gia đại nghiệp đại, chiếm diện tích cực rộng. Quan trọng hơn, những thủ vệ như thế này thường không được tự ý rời vị trí, trừ Tiềm Long Các ra thì những nơi khác đều không được tùy tiện đi lại. Bọn họ tuy có nghe nói chuyện của Cảnh Vân Tiêu, nhưng lại không hề quen biết Cảnh Vân Tiêu.
"Ngoan ngoãn rời đi? Ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng, là ta ngoan ngoãn rời đi, hay các ngươi cút đi?"
Sắc mặt Cảnh Vân Tiêu lạnh xuống.
"Lý huynh, hà tất phải nói nhiều lời vô nghĩa với tiểu tử này? Tiểu tử này nhất định là biết Cảnh Lang thiếu gia đã chết, nên muốn thừa cơ lẻn vào Tiềm Long Các trộm chút đồ vật đáng giá. Loại người này, không cho hắn chút màu sắc để xem, e rằng sẽ cứ mãi đến gây rối."
Nói xong, hai gã trung niên nhìn nhau một cái, sau đó liền bước về phía Cảnh Vân Tiêu.
"Chậc chậc, chó tốt không cản đường, hai tên cẩu thối các ngươi đã không biết điều, vậy thì đừng trách ta không khách khí."
Mắt Cảnh Vân Tiêu khẽ híp lại, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ. Hai gã trung niên giật mình kinh hãi, khoảnh khắc tiếp theo chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, Cảnh Vân Tiêu đã xuất hiện trước mặt bọn họ, rồi hai quyền giáng xuống, trực tiếp giáng vào mặt bọn họ, đánh cho bọn họ mặt mũi tơi bời, ngã vật xuống đất, đau đớn kêu la.
"Ngươi... ngươi tiểu tử là ai? Dám đến Tiềm Long Các gây sự? Ngươi chán sống rồi sao?"
Gã trung niên bị thương nhẹ hơn kia lắp bắp hỏi.
Cảnh Vân Tiêu vỗ vỗ tay, cười trêu chọc nói: "Hai tên cẩu thối các ngươi, nghe kỹ đây, ta chính là Cảnh Vân Tiêu. Trước đây Tiềm Long Các này là chỗ ở của ta, từ nay về sau, Tiềm Long Các này cũng chỉ thuộc về ta. Còn các ngươi, cút đi!"
Nói đoạn, Cảnh Vân Tiêu trực tiếp dùng hai chân đá bay hai người ra khỏi Tiềm Long Các.
Tiên Hiệp: tuyet-canh-hac-da" rel="nofollow">Tuyệt Cảnh Hắc Dạ [Dịch]