Yêu của Gia Cát Mộc Hạ rất mảnh mai, ôm vào lòng vô cùng thoải mái. Nàng toát ra từng đợt hương thơm mê hoặc, hít vào mũi như xạ hương lan tỏa. Đặc biệt, khi Cảnh Vân Tiêu đột nhiên ôm lấy, khiến ngực nàng áp sát vào người hắn, Cảnh Vân Tiêu liền tâm viên ý mã, trong lòng thầm sướng không thôi.
Hành động này lọt vào mắt mọi người, không nghi ngờ gì đã khiến bao kẻ phải ghen tị.
Gia Cát Mộc Hạ, bao nhiêu người khao khát, bao nhiêu người ái mộ, bao nhiêu người muốn được gần gũi nàng. Thế nhưng hôm nay, nàng lại bị Cảnh Vân Tiêu sờ mó, ôm ấp, lát nữa nói không chừng còn làm những chuyện đáng xấu hổ khác.
Cảnh tượng ấy quá đỗi "tuyệt vời", đến mức tất cả mọi người đều không dám nhìn nữa.
Còn về phần Gia Cát Mộc Hạ, nàng lại đột ngột run lên trong lòng.
Nàng không ngờ rằng một tiểu tử miệng còn hôi sữa lại dám đối với mình lớn mật như vậy?
Trong lòng nàng khẽ tức giận, nhưng không hề thể hiện ra ngoài mặt. Nàng thoát khỏi vòng tay Cảnh Vân Tiêu, nói: “Nếu đã vậy, còn chờ gì nữa? Mau đi thôi?”
“Tiểu nương tử này sẽ không phải là nhắm thẳng vào khu vực thứ ba của Tổ Địa mà đến đấy chứ?”
Cảnh Vân Tiêu khẽ nhướng mày, trong lòng thầm thì tự nói.
Nhưng cho dù Gia Cát Mộc Hạ thật sự đến vì Hắc Long Bảo Tháp này thì sao? Với nhãn lực của Cảnh Vân Tiêu, đù Gia Cát Mộc Hạ có chút bản lĩnh, nhưng muốn tiến vào Hắc Long Bảo Tháp thì hiển nhiên là điều không thể.
“Chậc chậc, phu nhân à, nàng thật đúng là sốt ruột. Nếu nàng đã vội vàng như vậy, vậy chúng ta đi thôi.”
Cảnh Vân Tiêu cười khẽ, không để lộ cảm xúc.
Dù sao hắn cũng đã trải qua hai kiếp, kiến thức rộng rãi. Tuy không chắc mục đích cụ thể của Gia Cát Mộc Hạ khi đến đây là gì, nhưng hắn rất rõ ràng, Gia Cát Ngạo đã gả Gia Cát Mộc Hạ cho hắn, chứ không phải Gia Cát Thanh Minh ngày đó, điều đó đủ để chứng minh rằng Gia Cát Mộc Hạ và Gia Cát Ngạo tuyệt đối là những kẻ đồng lõa, và người này chắc chắn đến đây với ý đồ bất chính.
Đã đến với ý đồ bất chính, vậy Cảnh Vân Tiêu đương nhiên phải “chiêu đãi” nàng ta thật tốt, “sủng hạnh” trước vị “phu nhân” tương lai của mình.
Không đúng, không phải sủng hạnh, mà phải nói là điều giáo mới phải.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến rìa khu vực Hắc Long Bảo Tháp.
“Đi thôi, phu nhân của ta, với thân hình của nàng, ta có thể chơi đùa vài ngày liền đấy.”
Gia Cát Mộc Hạ trên mặt vẫn không thể hiện cảm xúc thật sự bên trong, vẫn nở một nụ cười nhạt, nói: “Đi thôi.”
Thế là, hai người cùng nhau bước vào bên trong khu vực Hắc Long Bảo Tháp.
“Ngươi nói xem liệu bọn họ có thể tiến vào Hắc Long Bảo Tháp không?”
“Mơ mộng hão huyền! Hiền lão cũng chỉ có thể tới gần hai mươi bước, Cảnh Vân Tiêu này dù có nghịch thiên đến mấy, nhiều nhất là hai mươi lăm bước cũng đã là điều phi thực tế rồi.”
“Ta thấy không hẳn vậy, tiểu tử này vô cùng quỷ dị, ai mà biết hắn có lại tạo ra kỳ tích gì không chứ, ta đoán hắn có thể đi ba mươi lăm bước.”
“Ta tò mò hơn là Tam công chúa có thể đi được bao nhiêu bước, nàng ấy chính là người đầu tiên của Bách Chiến Quốc chúng ta, trong bao nhiêu năm qua, với thân phận nữ nhi mà lại bước vào Huyền Vũ cảnh, hơn nữa tuổi tác cũng chỉ khoảng ba mươi mà thôi.”
“Theo ước tính thận trọng, Tam công chúa nhiều nhất cũng chỉ có thể đi được mười lăm bước.”
Thấy Cảnh Vân Tiêu và Gia Cát Mộc Hạ bắt đầu hành động, tất cả mọi người đều bắt đầu phỏng đoán.
Nhưng trong những lời phỏng đoán ấy, không ai cho rằng Cảnh Vân Tiêu và Gia Cát Mộc Hạ có cơ hội tiến vào Hắc Long Bảo Tháp.
Dù sao, họ vừa rồi cũng đã thử qua, luồng xoáy hắc khí không ngừng tỏa ra từ Hắc Long Bảo Tháp thật sự quá đáng sợ, thổi vào người như nghìn cân chùy giáng xuống, khiến người ta căn bản không thể chịu đựng nổi. Hơn nữa, càng lại gần Hắc Long Bảo Tháp, sức mạnh của luồng hắc khí này lại càng kinh khủng.
Sự khủng bố này, Cảnh Vân Tiêu và Gia Cát Mộc Hạ vừa bước vào khu vực Hắc Long Bảo Tháp đã cảm nhận được ngay.
“Ầm ầm.”
Cơn lốc hắc khí thổi vào người hai người, suýt chút nữa đã hất tưng cả hai.
Gia Cát Mộc Hạ bộc phát toàn bộ linh lực khắp cơ thể, nỗ lực chống cự, lúc này mới giữ vững được bước đầu tiên.
Còn về phần Cảnh Vân Tiêu, ban đầu hắn cũng định phóng thích linh khí để chống lại thế công này, nhưng hắn còn chưa kịp phóng thích, một cảnh tượng quỷ dị đã xuất hiện. Những luồng hắc khí kia dù thổi vào người Cảnh Vân Tiêu, dù cũng khiến hắn cảm nhận được lực xung kích cực lớn, nhưng loại lực xung kích này lại không hề gây ra bất kỳ ảnh hưởng xấu nào cho hắn.
Không những thế, khi luồng hắc khí ấy va chạm vào cơ thể Cảnh Vân Tiêu, khí huyết trong người hắn sôi trào, dưới sự sôi trào đột ngột này, toàn bộ những luồng hắc khí đó đều xuyên qua da thịt Cảnh Vân Tiêu, thẩm thấu vào máu của hắn, khiến huyết khí của hắn càng thêm cuồng bạo.
Cùng với sự cuồng bạo của huyết khí, Cảnh Vân Tiêu cảm nhận được một luồng sức mạnh chưa từng có. Luồng sức mạnh đó đến từ huyết mạch của hắn, và theo kinh nghiệm kiếp trước của Cảnh Vân Tiêu, loại sức mạnh này lại là… huyết mạch chi lực.
“Chuyện này là sao? Luồng hắc khí này lại có thể kích hoạt huyết mạch của ta? Chẳng lẽ huyết mạch của thân thể này có chỗ nào đặc biệt?”
Trong lòng Cảnh Vân Tiêu vô cùng kinh ngạc.
Ngay cả là hắn, thân là Luân Hồi Đại Đế, giờ phút này cũng có chút không thể hiểu nổi.
Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Thế giới rộng lớn, dù Cảnh Vân Tiêu kiếp trước là Luân Hồi Đại Đế, cũng không thể nào biết hết mọi chuyện.
“Mặc kệ nó đi, luồng hắc khí này có thể kích hoạt huyết mạch của ta, đã như vậy, ta liền muốn xem, rốt cuộc luồng hắc khí này có thể kích phát ra huyết khí như thế nào trong ta.”
Cảnh Vân Tiêu trong lòng hạ quyết tâm, cũng không nghĩ thêm nữa.
Dù sao, xét theo tình hình hiện tại, đây đúng là một tin tức tốt lành cực lớn.
Huyết mạch dị thường? Đây chính là sự tồn tại vạn người có một. Những huyết mạch võ giả ấy, phần lớn đều là những kẻ kiệt xuất trên con đường võ đạo. Nếu huyết mạch của thân thể này cũng là huyết mạch đặc thù, vậy thì việc Cảnh Vân Tiêu trở về vị trí Đại Đế e rằng sẽ càng thêm thuận lợi.
Trong lòng hắn không kìm được dâng lên một tia hưng phấn, Cảnh Vân Tiêu tiếp đó liền bước ra năm bước liên tục.
Lúc này, luồng hắc khí mạnh hơn tiếp tục va đập vào người Cảnh Vân Tiêu.
Tuy nhiên, kết quả cũng giống như trước.
Những luồng hắc khí này đều dung nhập vào huyết mạch của Cảnh Vân Tiêu, kích hoạt tiềm năng huyết mạch của hắn.
“Quá tốt rồi.”
Cảnh Vân Tiêu trong lòng càng thêm phấn khích, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Mợi người nhìn thấy, ai nấy đều kinh ngạc.
Đây là cái quái gì vậy?
Những người khác ở trong đó ngay cả đi một bước cũng khó khăn trùng trùng? Cảnh Vân Tiêu lại liên tiếp bước năm bước? Hơn nữa còn cười vui vẻ đến thế, chẳng lẽ cơn lốc hắc khí kia không hề có chút tác dụng nào với hắn sao? Hay là cơn lốc hắc khí này đột nhiên mất tác dụng rồi? Không còn hiệu nghiệm nữa ư?
Điều này cũng không thể nào xảy ra được chứ?
Bởi vì họ nhìn thấy, Gia Cát Mộc Hạ với võ đạo tu vi rõ ràng mạnh hơn Cảnh Vân Tiêu, giờ phút này lại đi lại vô cùng khó khăn bên trong Hắc Long Bảo Tháp, mỗi khi tiến lên một bước, đều như đã tốn hết sức chín trâu hai hổ vậy?
Cơn lốc hắc khí không hề mất tác dụng, chỉ là Cảnh Vân Tiêu quá mức quỷ dị mà thôi.
Ngay lúc này, Cảnh Vân Tiêu lại một lần nữa liên tiếp bước ra năm bước.
Hắn vẫn như không có chuyện gì, thậm chí nụ cười trên mặt còn rạng rỡ và phấn khích hơn lúc trước.
“Hít…”
Tại hiện trường vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh, tất cả mọi người đều không thể hiểu nổi, rốt cuộc Cảnh Vân Tiêu đã thi triển thủ đoạn gì mà trong chớp mắt lại có thể đi được mười bước? Chẳng lẽ không cho những người khác sống nữa sao?
/tam-su-cay-truc-ma” rel="nofollow">Tâm sự ” cây trúc ma ”