Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114713 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 116

❊ ❊ ❊

Ai đó đã để lại một lời nhắn bí ẩn cho cảnh sát vùng Briarcliff Manor: “Tôi đã bắt được kẻ ám hại Connor Brown cho các ngài. Cô ta đang ở trong nhà của anh ấy. Đến và đưa ả đi”.

Cảnh sát liên lạc với tôi trong thành phố New York, và tôi tới Westchester trong một thời gian kỷ lục, khoảng bốn mươi phút liều lĩnh lái xe xuyên thành phố, nhìn thấy Đại lộ Saw Mill và cuối cùng là Đường 9A đầy nguy hiểm.

Có khoảng nửa tá cảnh sát địa phương và xe thiết giáp của bang đậu ngoài lối vào hình vòng cung trước nhà Brown. Cũng có cả một chiếc xe tải EMS từ Trung tâm Y tế Westchester. Tôi hít một hơi dài và thở thật chậm, rồi nhanh chóng tiến vào bên trong. Ôi, mình đang run rẩy như một chiếc lá.

Tôi phải xuất trình phù hiệu cho viên cảnh sát tuần tra ở phòng nghỉ. “Họ ở trong bếp, thẳng lối...”.

“Tôi biết nó ở đâu”, tôi nói.

Tôi chợt nhận ra mình chưa sẵn sàng cho chuyện này khi đi ngang qua phòng khách và nhà ăn trang trọng, trên đường vào bếp. Mọi thứ trong căn phòng đều quen thuộc đối với tôi, có thể nó làm cho tất cả trở nên khó khăn hơn, tôi không biết nữa. Tôi đã ở đó nhưng cũng có vẻ không, như thể tự mình quan sát bản thân trong một giấc mơ rất tệ, thật tệ.

Kỹ thuật viên pháp lý đã bắt tay vào việc, có nghĩa là điều tra viên đã xong nhiệm vụ. Tôi nhận ra Stringer và Shaw tới từ đội dã chiến White Plains. Tôi đã làm việc qua với họ khi chúng tôi lên mưu đồ bảo hiểm để bắt Nora.

Xác cô ta vẫn còn ở đây, cạnh quầy bếp. Một chai nước vỡ vụn ở gần đó, mảnh vỡ vương khắp sàn. Một viên cảnh sát đang chụp hình, ánh đèn lóe lên khiến tôi thấy như thể đó là một vụ nổ.

“Thế này, ai đó đã động tới cô ta”. Shaw bước tới và đứng cạnh tôi. “Cô ta bị đầu độc. Có ý tưởng sáng lạn nào không?”.

Tôi lắc đầu. “Không có. Nhưng theo một cách nào đó tôi không nghĩ là chúng ta sẽ theo sát vụ này để cố tìm ra lời giải đâu”.

“Xứng đáng bị như vậy, hả?”.

“Đại loại thế. Nhưng cách này cũng không hay lắm”.

Tôi rời khỏi chỗ Shaw vì thấy cần phải nện hoặc thụi cho anh ta một cú, mà anh ta không đáng bị như vậy.

Rồi tôi tới xem Nora.

Tôi vẫy tay ra hiệu với người chụp ảnh. “Cho tôi một phút”.

Tôi cúi xuống, cố làm cho mình sẵn sàng hết mức có thể, nhìn vào khuôn mặt cô. Trong những giây phút cuối cùng cô đã phải chịu đựng sự đau đớn, điều này quá rõ ràng, nhưng trông vẫn thật xinh đẹp, vẫn rất Nora. Tôi thậm chí còn nhận ra chiếc áo cánh màu trắng bằng vải lanh cô đang khoác trên người, cùng vòng kim cương ưa thích quanh cổ tay.

Tôi không biết mình nên cảm thấy gì, nhưng tôi buồn đến đáng kinh ngạc cho cô và bắt đầu nghẹn ngào. Tôi cũng thấy buồn cho chính mình, cho cả Susan và hai đứa con của mình. Tại sao tất cả những chuyện này lại xảy ra? Tôi không biết mình đã nhìn chằm chằm vào thi thể của Nora trong bao lâu, nhưng cuối cùng khi đứng lên, tôi nhận thấy cả căn bếp đã trở nên im ắng, tất cả mọi người đều đang quan sát tôi.

Thật chẳng thích hợp chút nào, tôi biết. Lẽ ra đó phải là tên đệm của mình mới phải.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »