Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114711 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Khi tôi bước vào văn phòng của Susan một vài phút sau, cô đang đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn mưa phùn buổi chiều. Khó mà chú ý tới nét mặt khi cô đang quay lưng lại như thế.

“Tệ đến mức nào?”, cô hỏi mà không hề quay lại.

“Cực kỳ tệ”.

“Trên thang điểm từ một tới mười”.

“Mười tám, mười chín”.

“Không, nghiêm túc đấy”.

“Chín, có lẽ vậy”, tôi nói. “Anh sẽ không được biết gì sau một tuần nữa”.

“Và cho tới khi đó?”.

“Họ xích chân anh vào bàn”.

“Họ thực sự phải xích thứ khác cơ”.

“Để ghi nhớ nhé, đây là câu đùa thứ hai anh nhận được trong ngày đấy”.

“Anh mong chờ điều gì chứ?”.

“Không biết nữa, nhưng anh sẽ rất cảm kích nếu không phải thực hiện toàn bộ cuộc trò chuyện với một cái lưng như thế này”.

Susan quay lại. Cô ấy luôn là một mẩu bánh khó nhai và gần như lúc nào cũng lạnh lùng, dù bạn sẽ không thể biết nếu không nhìn tận mắt khuôn mặt cô lúc này. Vẻ quan tâm và nỗi thất vọng là không thể lẫn dược.

“John, anh khiến em trông chẳng ra gì”.

“Anh biết”, tôi nói nhanh. Hơi quá nhanh.

“Không, ý em là, thật sự chẳng ra gì”.

Tôi cúi xuống chân một hồi. “Anh xin lỗi”, tôi khẽ nói.

“Chết tiệt, anh biết lo vụ này qua đơn vị của em đã là uốn cong các điều luật rồi cơ mà”.

Tôi không nói gì. Là một người hiểu rõ Susan, tôi biết cô đang xả hết mọi thứ. Cơn giận dữ, sự chán nản, nỗi thất vọng. Tôi đoán có thể còn một tiếng hét nữa chất chứa bên trong trước khi cô có thể bỏ qua vụ việc.

“Khốn kiếp, John, làm sao anh lại ngu như thế được?”.

Và nó đây rồi.

Khi móng nhà không còn rung chuyển, cô trở lại với thái độ trầm tĩnh và khắc kỷ của mình, vẫn còn một tên giết người hàng loạt lởn vởn ngoài kia và cần phải bắt được cô ả. Thật không may, các đợt báo cáo từ đội dã chiến chuyển về không mang lại nhiều lý do để lạc quan. Ngay cả mật độ truyền thông dày đặc cũng không đem lại điều gì. Nora có vẻ đã biến mất.

“Vậy còn người của chúng ta trên đảo Caymans thì sao?”, tôi hỏi.

“Chẳng có gì”, Susan nói. “Vùng Caribê, toàn bộ thị trấn Briarcliff Manor, căn hộ của cô ta trong thành phố này, những điểm ở giữa chúng; không phát hiện được cô ta ở bất kỳ đâu”.

“Chúa ơi, cô ta đang ở đâu được?”.

“Đó là câu hỏi trị giá sáu-mươi-tư-nghìn-đô-la đấy”, Susan liếc nhìn xuống tờ giấy để trên bàn - trên đó là nét ghi nguệch ngoạc số tiền đã bị phong tỏa trong tài khoản của Nora. “Hay nên nói là, câu hỏi trị giá mười-tám-triệu, bốn-trăm-hai-mươi-sáu-ngàn-đô-la nhỉ?”.

Đó quả là một con số kinh hoàng.

“Nhắc đến nó anh mới nhớ”, tôi nói. “Còn gã luật sư thuế thì sao, Keppler ấy?”.

“Cái gã đã bị anh dùng vũ lực ấy hả?”.

“Anh thích dùng từ phỉnh phờ hơn”.

“Dù có gọi đó là gì thì Nora cũng không hề liên lạc với văn phòng của ông ta”.

“Có lẽ anh nên đến chỗ gã này một lần nữa và...”.

Susan ngắt lời tôi. “Anh bị xích chặt vào bàn, nhớ không? Ai mà biết được điều gì sẽ xảy ra sau đó”. Cô cố nở một nụ cười khẽ. “Nhưng xét trên mặt tươi sáng, nếu bị đình chỉ công tác, có lẽ anh sẽ có thêm thời gian dành cho mấy đứa nhóc”.

“Anh không biết nữa”, tôi nói. “Điều đó còn phụ thuộc vào mẹ chúng, nếu như cô ấy để anh làm thế”.

Susan quay người nhìn ra cửa sổ. “Anh biết không, nếu anh làm chồng cũng tốt như làm cha, chúng ta đã chẳng bao giờ chia tay”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »