Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114652 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 100

❊ ❊ ❊

Đống cơm khô cháy khét trên bếp chưa là gì so với mùi muối ngửi.

Khi giật mình bừng dậy và mở mắt, tôi thấy mình đang nằm dưới đất và nhìn chằm chằm vào hai viên cớm địa phương. Người lớn tuổi hơn đang tạm băng bó vết thương bên vai cho tôi, còn người trẻ hơn - tầm hai mươi hai - cúi xuống nhìn đầy hoài nghi. Chẳng cần là một nhà tiên tri cũng biết được cậu chàng đang nghĩ gì.

Cái quái gì đã xảy ra với anh thế, anh bạn?

Nhưng tôi cũng có câu hỏi của riêng mình. “Bắt được cô ta chưa?”, tôi lè nhè hỏi, vẫn còn hơi choáng váng.

“Chưa”, tay cớm lớn hơn đáp. “Mặc dù chúng tôi không chắc mình đang tìm ai nữa. Tất cả những gì có được là một cái tên. Còn những thứ như là cô ta trông ra sao hay lái loại xe gì, chúng tôi đều chẳng biết tí nào”.

Tôi kể lại cho họ nghe một cách chậm chạp. Một bản miêu tả đầy đủ về Nora, chiếc xe Benz mui trần màu đỏ, địa chỉ của cô nàng tại Briarcliff Manor. Hay ít ra là của Connor Brown. Dù chẳng có nhiều khả năng cô ta sẽ quay lại nơi đó. Cô nàng sẽ không dám vậy.

Viên cảnh sát trẻ hơn bật máy đàm thoại và truyền đạt lại thông tin. Anh ta cũng hỏi lại về xe cứu thương, xe cứu thương của tôi.

“Đáng lẽ bây giờ họ phải tới đây rồi”, anh ta nói.

“Tôi chưa bao giờ được ưu tiên hàng đầu cả”, tôi nói một cách chua cay.

Trong khi đó, cộng sự của anh chàng đã hoàn tất việc băng bó. “Đó, như vậy sẽ giữ được cho tới lúc đội cứu thương tới”.

Tôi cám ơn ông ta. Tôi cám ơn cả hai người. Rồi tôi lờ mờ nhận ra rằng bọn họ trông như hai cha con. Không còn nghi ngờ gì nữa, quả đúng như vậy. Sĩ quan Will và Mitch Cravens, lần lượt là thế.

Tôi bắt đầu gượng dậy.

“Oa, oa, oa”, tôi nghe cả hai người cùng kêu lên. Tất cả những gì tôi phải làm là nằm đó và thả lỏng người, họ nói vậy.

“Tôi cần dùng điện thoại”.

“Nó đang ở đâu?”, Mitch Cravens hỏi. “Tôi sẽ đi lấy”.

“Đâu đó trong phòng tắm. Và tắt bếp đi nữa”, tôi nói.

Mitch gật đầu với cha mình. “Con sẽ quay lại ngay”.

Trong khi cậu ta tiến vào trong, tôi nhớ Nora đã kể rằng cô ta sở hữu nơi này, rằng nó được tặng lại bởi một vị khách hàng cũ. “Này, Will, có thể ông biết Nora đấy’’, tôi nói. “Đây là căn nhà gỗ của cô ta. Nó được để lại bởi một khách hàng cũ đã qua đời”.

“Đó là những gì cô ta kể với cậu à?”.

Dựa trên cách ông hỏi, tôi có thể đoán được những lời tiếp theo.

“Cô ta có đề cập tới tên tuổi của vị khách hàng này không?”, ông hỏi.

“Không. Nhưng cô ta có chìa khóa”.

Will lắc đầu. “Nơi này thuộc quyền sở hữu của một gã tên là Dave Hale. Liệu anh ta có phải khách hàng của cô nàng này không thì không rõ, nhưng tôi đảm bảo rằng anh ta vẫn còn sống”.

“Gã này có giàu không?”.

Ông nhún vai. “Tôi cho là vậy. Tôi mới chỉ gặp anh ta một vài lần thôi. Anh chàng này sống ở Manhattan. Sao vậy? Cậu cho là anh ta đang gặp nguy hiểm à?”.

“Trước đêm nay, có thể”, tôi nói. “Nhưng giờ thì tôi nghĩ là anh chàng an toàn rồi”.

Mitch trở lại từ phía trong căn nhà với chiếc điện thoại trong tay. “Tìm thấy rồi”.

Tôi cầm lấy nó và bật mở. Đang chuẩn bị bấm số gọi Susan thì chuông đổ dồn. Cô lại nhanh hơn một nhịp chăng.

“Xin chào?”.

“Anh chơi bời nhầm cô nàng rồi”, cô ta cất giọng. “Anh phá hỏng mọi thứ thật tệ, O’Hara”.

Tôi đã đoán sai.

Cô ả không hề có vẻ kích động. Thay vào đó, cô ta hoàn toàn trấn tĩnh. Quá bình tĩnh. Lần đầu tiên, tôi thấy e sợ Nora Sinclair.

“Giờ thì tôi sẽ làm anh đau đớn tại chính nơi ở của mình, O’Hara ạ... thật đấy”, cô ta nói. “Anh có thể nói Riverside không?”.

Cạch.

Điện thoại rơi ra khỏi tay, tôi nhỏm dậy trên đôi chân còn loạng choạng. Hai viên cảnh sát nhào tới đỡ lấy tôi.

“Gì thế?”, Mitch, người con trai, hỏi.

“Gia đình tôi”, tôi nói. “Cô ta sẽ bám theo gia đình tôi”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Ebook Fun&Free
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »