Tu Tiên Chi Phế Sài

Lượt đọc: 2387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »
Chương 12.

❊ ❊ ❊

Lúc Phó Tu Vân cười, thật sự là rất hấp dẫn người. Mắt sáng sủa mi cong cong, khiến lòng người sinh ra vui thích. Chỉ chẳng qua phần lớn người bị hấp dẫn không quá phân rõ sau khi cười xong người này sẽ nổi điên hay là nũng nịu mà thôi.

Mà Dịch Nhiên đứng im lặng ở bên cạnh nhìn Phó Tu Vân cười đã cảm thấy người nọ là muốn nổi điên, ngẫm lại trước khi đường chủ của Hồi Xuân các bắt đầu dẫn một vòng người tới nơi này y còn chưa như thế đâu, cũng biết thay đổi của Phó Tu Vân khẳng định có liên quan những người mới tới này.

Đem nhóm sáu người của Triệu Kiến Chương nhìn qua một lần, Dịch Nhiên thổ hào cũng không phát hiện có ai đáng giá đặc biệt để ý, đều là tiểu lâu la tu vi chỉ có Ngưng Mạch thậm chí không được Ngưng Mạch chỉ có Trúc Cơ mà thôi, có gì tốt để ý? Đương nhiên lúc này Dịch Nhiên hoàn toàn quên mất tu vi của mình cũng là một tiểu lâu la.

Lúc Dịch Nhiên suy nghĩ, lúc này đường chủ Vương Huy cũng đã để người mời Dược tu tu vi cao nhất trong Hồi Xuân các có thể tìm tới. Dù sao sự tình này liên quan tới thể diện của Hồi Xuân các, nếu như thật sự trúng độc không tra ra được, Hồi Xuân các bọn họ thật đúng là bị người cùng nghề chê cười.

Dịch Nhiên rõ ràng hơi dừng với gương mặt này, sau đó lấy hộp ra, lướt qua Hồ Bạch đưa cho đường chủ Vương Huy. Trong nháy mắt gương mặt cười quyến rũ của Hồ Bạch đã cương cứng.

Lúc Dịch Nhiên đem máu của mình ra đã ngồi vào ghế bên cạnh không nói lời nào, mà lúc này Phó Tu Vân đã bình phục tốt tâm tình của mình, cũng không nói nhiều, cũng ngồi xuống bên cạnh Dịch Nhiên.

Lúc mấy người Dược sư Y sư ở nơi này lấy toàn bộ cố gắng nghiệm chứng huyết dịch, Phó Tu Vân mặt mang mỉm cười nhìn Triệu Kiến Chương đối diện, y chẳng thể nghĩ tới nhanh như vậy đã ở trong thành Vận gặp được Triệu Kiến Chương. Một trong những kẻ giết người đã từng hoả thiêu một nhà tổ phụ của y.

Mười năm trước, Triệu Kiến Chương còn là một thanh niên kiêu ngạo, ương ngạnh hung ác, mà mười năm sau... Hắn vẫn khiến người ta cảm thấy nhìn sốt ruột như thế.

Chẳng qua, có lẽ là bởi vì Triệu Kiến Chương tuy rằng đã tới Phó gia nhìn muội muội, nhưng chưa từng chú ý tới tồn tại của con trai trưởng đã chết mẹ, cho nên hiện giờ hắn lại không nhận ra mình, Phó Tu Vân nghĩ đến đây đã muốn mỉm cười, đây là ông trời đưa cơ hội cho y, nếu như không lợi dụng tốt một chút, vậy đơn giản là không phải người.

Lúc này, Triệu Kiến Chương ở đối diện thấy Phó Tu Vân một mực mỉm cười với hắn, lòng nhịn không được nhộn nhạo, nghĩ thầm mị lực của mình quả nhiên vô hạn, nam nữ toàn bộ ăn không nói, người trước mắt này vừa nhìn chính là cực phẩm. Không thấy các huynh đệ xung quanh cũng không nhịn được tâm động đấy sao, chẳng qua lần đầu tiên của mỹ nhân này vẫn là thuộc về hắn!

Vì vậy Triệu Kiến Chương dùng dáng vẻ bản thân cảm thấy tốt nhất đi tới trước mặt của Phó Tu Vân, cũng mỉm cười nói: "Vị đạo hữu này, chúng ta có thể nhận biết một chút chứ?"

Dáng tươi cười của Phó Tu Vân thoáng cái rực rỡ hơn: "Được. Ta là Dịch Tu Nguyên."

Triệu Kiến Chương lễ phép gật đầu đáp lại: "Ta là Triệu Kiến Chương Triệu gia."

Sau đó Triệu Kiến Chương thấy Phó Tu Vân lộ ra vẻ mặt vui mừng trong dự đoán của hắn: "A, Triệu gia, chẳng lẽ ngươi chính là người Triệu gia kia sao?"

Triệu Kiến Chương nở nụ cười: "Kẻ bất tài này chính là tại hạ."

Phó Tu Vân gật đầu: "Ngươi cũng thật là lợi hại!"

Triệu Kiến Chương nhìn vẻ mặt sùng bái của mỹ nhân, thiếu chút nữa nhịn không được muốn đưa tay đi sờ, chẳng qua bỗng nhiên lại cảm thấy một cổ kiếm ý bén nhọn, lúc này biến sắc lui về sau vài bước.

Sau khi chờ hắn phản ứng kịp nhất thời cảm thấy xấu hổ không ngớt, nhìn về phía người đã phóng ra kiếm ý, quả nhiên chính là người đầu trọc trong tay có hộp ngọc mộc.

"Chậc, vị đạo hữu này, ngươi đã trúng độc rồi tốt nhất không cần dùng bậy công pháp, ai biết sau một khắc có thể sẽ trực tiếp độc phát bỏ mình hay không?"

Dịch Nhiên lạnh lùng nhìn hắn một cái, lúc mọi người ở đây cho là hắn nhịn cho qua, sau một khắc một cổ nóng rực và kiếm khí bén nhọn chợt căng ra toàn bộ ba tầng Hồi Xuân các, Triệu Kiến Chương đã phát hiện tên nói bản thân trúng kịch độc này lại hướng hắn rút kiếm rồi!!

"... Ngươi đây là ý gì?" Triệu Kiến Chương hơi trầm mặc, sau đó có chút không thể hiểu được, đây là tiết tấu muốn đánh trực tiếp sao? Nhưng mà tình huống bình thường không phải là cãi nhau trước hả?! Hành vi không nói hai lời trực tiếp rút kiếm này, chính là tính cách chỉ có của môn kiếm tu sao?

Lời này trực tiếp nghẹn Triệu Kiến Chương không nói lời nào, nhưng hắn lúc này muốn dụ dỗ mỹ nhân mà, thật không muốn đánh nhau, huống chi tu vi người này và hắn là kỳ Ngưng Mạch, chính là kiếm tu thuộc tính Hoả, thực lực hẳn là...

"Phụt, ha ha ha!"

"Ai ôi hey ông trời của tôi ơi!"

"Cười chết tiểu gia ta đây rồi á!"

Không đợi Triệu Kiến Chương nghĩ xong vấn đề thực lực, hắn lại đột nhiên nghe được hồ bằng cẩu hữu của mình bên kia từng kẻ từng kẻ nở nụ cười, hắn không hiểu nhìn sang, đã thấy lão Nhị Chu của Chu gia trong Tứ đại gia tộc tay run run chỉ vào đối thủ của hắn: "Này mẹ nó, ha ha ha, Kiến Chương ngươi nhìn xem đi! Nhìn người đối diện nói muốn đánh này cầm thứ gì! Tiểu gia ta lớn như vậy thật chưa từng thấy người hấp tấp muốn mình mất mặt! Ha ha ha!"

"Ha ha ha ha ha! Ngươi, ngươi! Ngươi đây đem kiếm gãy không có mũi kiếm, ngươi còn nói muốn đánh nhau với ta?! Đầu óc ngươi nước vào rồi đi! Không không không, ngươi không phải đầu óc nước vào, ngươi đây là bị đốt thành đầu trọc đốt choáng váng rồi đó!!"

Nhất thời toàn bộ trong phòng đều tràn đầy tiếng cười to, ngay cả Phó Tu Vân nhìn đầu trọc lóc của Dịch Nhiên nhịn nửa ngày cũng nhịn không được, sau cùng cũng phụt một tiếng.

Một tiếng này quả thực ép vỡ một cong rơm cuối cùng của lạc đà. [1]

Gân xanh trên trán Dịch Nhiên giật mãi, đoạn kiếm trong tay trực tiếp hướng Triệu Kiến Chương vung lên!

Triệu Kiến Chương thật không ngờ Dịch Nhiên lại đột nhiên làm khó dễ, chẳng qua thiên tính của người tu chân chính là thời khắc phòng bị, hắn vẫn chú ý tới động tác của Dịch Nhiên, hắn muốn lắc mình đồng thời muốn mượn dùng bảo kiếm của mình đỡ một kiếm này, nhưng lúc kiếm khí bén nhọn cách hắn càng ngày càng gần đột nhiên biến sắc.

Hơi thở này không đúng!!

Triệu Kiến Chương coi như là người thân kinh bách chiến, lúc ý thức được không bình thường dùng tốc độ nhanh nhất khởi động bảo giáp phòng ngự linh khí Thất phẩm của phụ thân cho hắn, mà động tác này của hắn đúng là cứu cái mạng nhỏ của hắn.

Lúc âm thanh nổ thật lớn qua đi, Triệu Kiến Chương chật vật vô cùng quỳ một chân trên đất, mà ba tầng Hồi Xuân các phía sau hắn rất kiên cố, bức tường có hơn mười tầng cấm chế bị một đạo kiếm khí của Dịch Nhiên dễ dàng bổ một lỗ thủng thật to, gió nhỏ từ trong lổ thủng thổi tới, cũng thổi tất cả mọi người ở đó tâm thần rung mạnh.

Sắc mặt của Triệu Kiến Chương cực kỳ xấu xí, hắn nghĩ nếu như vừa rồi không phải hắn dùng bảo giáp Thất phẩm, như vậy lúc này bản thân sẽ chết thành dạng gì, hắn quả thực không dám nghĩ. Lúc phản ứng kịp, ánh mắt của Triệu Kiến Chương vô cùng hung ác nham hiểm nhìn về phía Dịch Nhiên.

"Ngươi rất tốt!" Cũng dám đối với ta như vậy!

Khóe miệng Triệu Kiến Chương giật một cái, ý của hắn không phải vậy.

Mà Dịch Nhiên trả lời chất vấn và hoài nghi của người một phòng này chính là —— ba canh giờ đến rồi.

"Phụt!" Máu hết hớp này đến hớp khác bị hắn phun ra, nếu như cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện trong máu mang theo ánh huỳnh quang nhàn nhạt.

Trong phòng ngoại trừ Phó Tu Vân ra mọi người "..." Con mẹ nó ngươi đây là giả bộ đi?! Đúng không đúng không!!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thổ tào tiểu kịch trường:

1, về tính tình kiếm tu.

Triệu Kiến Chương: Mẹ kiếp lẽ nào kiếm tu đều là đồ không một lời trực tiếp rút kiếm hả?

Triệu Kiến Chương:... Đã hiểu tên chớ gần.

Nhiên: đốt, cháy...

=> dễ cháy:v]

2, đầu trọc.

Triệu Kiến Chương: Ha ha ha ha! Đầu trọc!

Phó Tu Vân: Phụt. Đầu trọc.

Dịch Nhiên:...

Trở về làm ngươi chết.

3, ngươi rất tốt.

Triệu Kiến Chương: Ngươi rất tốt! Mẹ nó muốn chết!

Dược sư Lý: Ngươi rất tốt! Căn bản không trúng độc!

Dịch Nhiên bình tĩnh mà phun một ngụm máu.

Mặt đau không?

—————————

Cảm tạ các tiểu manh vật ném bom cho tôi:...

——

[1] Câu này là "cọng rơm đè chết con lạc đà", là một câu chuyện ngụ ngôn về thương nhân muốn thử sức lạc đà nên chất hàng hóa lên lưng nó, chất mãi vẫn không thấy nó ngã, còn một cọng rơm cuối cùng vừa để lên thì con lạc đà không chịu được nữa, ngã xuống, đại ý giống câu tích tiểu thành đại.

———

Bả liệt kề hàng loạt tên ném mìn cho bả, mình ko edit ra nhá, nó dài vl luôn, nên dẹp:v

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »