Tu Tiên Chi Phế Sài

Lượt đọc: 2403 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »
Chương 13.

❊ ❊ ❊

Lúc bị hai người liên tiếp nói ngươi rất tốt, Dịch Nhiên đặc biệt bình tĩnh hộc ra một ngụm máu tươi.

Máu hết hớp này đến hớp khác cũng giống như một bạt tay, một cái tiếp một cái đánh vào trên mặt mọi người ở trong phòng, khiến cho bọn họ cảm thấy khuôn mặt sinh đau.

Dược tu Lý dĩ nhiên là người không thể tiếp nhận nhất, thế nhưng ông nhận nhận chân chân tiến hành nghiệm hai lần với máu người này rồi, nhưng cũng không có nghiệm chứng ra, ông tuyệt đối không muốn tin tu vi hoặc năng lực của mình xảy ra vấn đề, dĩ nhiên cho rằng Dịch Nhiên là đang cố ý hộc máu cho ông khó chịu.

Cho nên Dược tu Lý là người nhảy bật lên đầu tiên: "Ngươi đừng tưởng rằng ngươi phun mấy ngụm máu ta đã tin ngươi trúng độc, nếu như tất cả mọi người giống như ngươi vậy, Hồi Xuân các chúng ta đây chẳng phải là thành coi tiền như rác sao?! Chứng cứ! Trừ phi ngươi cho chúng ta chứng cứ!"

Dịch Nhiên trước bị con gà yếu Triệu Kiến Chương mới kỳ Ngưng Mạch khiêu khích cũng đã rất khó chịu, chỉa vào linh căn bị phá hư. Đan điền bị giam cầm thống khổ, hạ sức lực mạnh chuẩn bị một kiếm chém chết con gà yếu này, kết quả con gà này ngay cả một cọng lông gà chưa từng rơi, cho dù Hồi Xuân các bị hắn đánh một lổ thủng, nhưng cũng không có thể bù đắp khó chịu và phiền muộn to lớn trong lòng Dịch Nhiên.

Hiện giờ tinh thần hắn đã sa sút đến loại trình độ này, ngay cả người của kỳ Ngưng Mạch cũng giết không được. Thực sự là vừa nghĩ đã muốn đem trời đâm một lổ!

Tâm tình của Dịch Nhiên hiện giờ như vậy, tự nhiên sẽ không đếm xỉa tới một Dược tu mới Luyện Khí tầng bảy, máu của bản thân hắn có bôi kịch độc, việc này là có thể khẳng định, tuy rằng Dịch Nhiên cũng không biết vì sao bọn họ kiểm tra đo lường không được vấn đề, nhưng là vì để ngừa lỡ như vẫn là thu về tốt hơn.

Vì vậy Dược tu Lý không đợi được Dịch Nhiên người tới nhà đập bảng hiểu nói xin lỗi ông, ngược lại thấy người này ho khan một tiếng, thân hình thoạt nhìn lập tức sẽ ngã xuống đất, chuẩn bị thu gom máu trên đất!

Đây quả thực là giẫm lên mặt của ông nha!!

Dược tu Lý vượt ra khoảng phẫn nộ rồi, ở trong nháy mắt lúc Dịch Nhiên còn kém một bước đã muốn cách không thu lại những huyết dịch này, ông đã một bước dài đi lên phía trước đưa tay đem những huyết dịch này thu vào một trong cái bình ngọc của ông.

Nhất thời, người của khắp phòng đều nhìn về ông.

Đường chủ Vương Huy nhíu mày: "Lý Tử, đây là ông muốn gì?"

Lý Tử vội vàng đem cái lọ đưa cho Vương Huy, ông cũng biết mình tự ý làm chủ rất có thể sẽ bị nghiêm phạt, chẳng qua miệng ác khí nói không ra, ông thật sự là không cho qua được! "Đường chủ, chuyện này tuyệt đối không thể tính như thế! Trừ phi hắn có thể chứng minh máu của hắn có độc, hắn quả thực trúng độc, bằng không thì mặt mũi của Hồi Xuân các chúng ta cũng bị hắn đập lên hết rồi!"

Vương Huy tuy rằng không đồng ý hành vi đặc biệt kích động này của Lý Tử, chẳng qua lời của ông ta vẫn có đạo lý, vì vậy, hắn quay đầu nhìn về phía Dịch Nhiên, chuẩn bị nói lý khai sáng, lấy tình cảm lay động ~

Trong nháy mắt Vương Huy đã nếm được cảm giác nghẹn của Triệu Kiến Chương trước đó.

Đối thoại này có thể nhảy qua hay không hả! Chẳng lẽ không phải ta trước khuyên ngươi, ngươi không muốn, ta khuyên ngươi nữa ngươi vẫn không muốn, sau đó ngươi thẹn quá thành giận nói để ta uống sao? Tính tình kiếm tu tại sao đều táo bạo như thế!

Bầu không khí trong lúc nhất thời cứ lạnh xuống như vậy, không phải ai cũng ngu, biểu tình Dịch Nhiên quá mức trào phúng bình tĩnh, khiến cho bọn họ không dám nếm máu thử, thế nhưng mà, người của Hồi Xuân các không nếm thử lại cảm thấy rất mất mặt, rất xoắn xuýt. Về phần đám người Chu Năng và Triệu Kiến Chương bên kia, mặc dù bọn họ là tu nhị đại, nhưng không phải ngu, loại sự việc ra mặt làm sao có thể đi làm?

Ngay lúc mọi người cảm thấy bọn họ hao tốn thời gian dài đằng đẵng như thế, Phó Tu Vân ở một bên bỗng nhiên hơi nở nụ cười, nói thầm một tiếng: "Nhiều người như vậy cũng không kiểm tra ra được có độc hay không, còn không cho người đi, thật sự là quá không thiên lý."

Đường chủ Vương Huy nghĩ Phó Tu Vân nói có đạo lý, bỏ đi, coi như hắn xui xẻo! Lỗ thủng lầu ba này chính hắn lấp, dù sao so với đắc tội một kiếm tu kỳ Ngưng Mạch thoạt nhìn tính tình không tốt cũng tốt hơn. Huống chi bọn họ không ai uống bình máu, nếu không có cách nào khác chứng minh, vậy hãy để cho đi đi. Vì vậy hắn đem chai đựng huyết dịch của Dịch Nhiên đưa cho Phó Tu Vân, Phó Tu Vân cười híp mắt thu vào.

Nhưng bọn y còn chưa đi, lúc này Phó Tu Vân xoay người, nói với Hồ Bạch vẫn làm bộ không tồn tại đứng ở trong góc nhỏ: "Vị đạo hữu Hồ Bạch này, hộp ngọc mộc kia trong tay ngươi và máu bên trong cũng đều là của chúng ta."

Sắc mặt Hồ Bạch cứng đờ. Hắn hoàn toàn cho rằng Dịch Nhiên sẽ bởi vì dưới cơn nóng giận phất tay áo rời đi quên cái hộp này và máu bên trong, nói như vậy hắn có thể ở trước mặt của Triệu Kiến Chương lập một đại công, nhưng ai ngờ thiếu niên thoạt nhìn tư tư văn văn, ngây thơ vô cùng dễ gạt, chỉ thoáng một cái lại tìm hắn chứ? Cứ như vậy, hắn cho dù không muốn trả hộp cũng không được rồi. Nhưng, nếu quả thật trả về, một lát nhìn sắc mặt muốn giết người của Triệu Kiến Chương hắn cũng tuyệt đối chiếm không được thứ tốt!

Hắn hiện giờ tương đối cần hỗ trợ linh thạch của Triệu Kiến Chương, nếu như chuyện này không làm được, linh thạch khẳng định không cần suy nghĩ!

Vì vậy hắn chợt cắn răng một cái, hừ một tiếng với Phó Tu Vân: "Máu này ta vẫn muốn nghiên cứu thêm chút nữa, hai vị trực tiếp giao nó cho ta giữ đi, nói không chừng hai ngày nữa là ta có thể tìm được bằng chứng nó có độc giúp hai vị một đại ân lớn đấy!"

Phó Tu Vân nghe vậy ánh mắt nhướng một cái, đem y là người ngu sao? Mượn cớ rõ ràng như vậy cũng sẽ có người tin? Phó Tu Vân không nói hai lời đã đi về phía Hồ Bạch, vươn tay mỉm cười: "Không cần. Trả cho chúng ta đi."

Ngay lúc Hồ Bạch suy nghĩ rốt cuộc nên cứng rắn chống đỡ hay là buông tay, bên kia Dịch Nhiên chợt hơi lảo đảo, cùng lúc đó Triệu Kiến Chương vẫn chú ý hắn, trên mặt hung ác độc địa lóe lên, vài miếng ám khí lá liễu màu đen đã bắn về phía Dịch Nhiên!

Phó Tu Vân chợt xoay người thấy một màn chính là Dịch Nhiên dễ dàng sử dụng kiếm quét sạch ám khí, trong lòng nổi giận dứt khoát xoay người một cái, dường như dùng bộ pháp không rõ nào đó trong nháy mắt đã đến phía sau Hồ Bạch, sau đó từ trong tay hắn đoạt lấy hộp ngọc mộc, đồng thời một cước đạp hắn nằm trên đất.

"Tại sao ngươi có thể ra tay!"

Hồ Bạch lớn tiếng chỉ trích, mà nụ cười trên mặt của Phó Tu Vân đã không còn: "Tuy rằng người nọ là chủ nợ ta, nhưng các ngươi đột nhiên ra tay cũng làm khó cho ta."

Vốn vẻ mặt của Triệu Kiến Chương vẫn ngoan lệ mà nhìn về phía Dịch Nhiên, thế nhưng khi hắn nghe xong lời của Phó Tu Vân, ánh mắt loé lên, dường như nghĩ tới một chủ ý tuyệt diệu, đã thoáng cái nổi lên rộng lượng.

"Dịch đạo hữu nói sớm á, ta còn tưởng rằng hai vị là bạn bè đấy, nếu là quan hệ chủ nợ, vậy mạo muội, bọn ta còn có việc đi trước một bước, các ngươi tự tiện."

Mắt Phó Tu Vân nheo lại, nghĩ thầm Triệu Kiến Chương đang đánh chủ ý gì, chẳng qua y rất nhanh đã biết —— trước lúc Triệu Kiến Chương rời đi, bỗng nhiên hắn quay đầu lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường với Phó Tu Vân.

"Tại hạ vẫn có chút gia sản, hơn nữa còn là thật lòng muốn kết giao với Tu Nguyên ngươi. Cho nên, nếu như ngươi có phiền toái gì, có thể tùy thời đến Vân Sơn tìm ta. Ta đang ở tầng thứ ba của Vân Sơn."

Phó Tu Vân nghe nói như thế nếu không hiểu ý kia, là người ngu.

Chẳng qua Dịch Nhiên cũng rất nhanh thì đã hiểu, điều này dẫn đến lúc ra khỏi Hồi Xuân các, Dịch thổ hào một câu cũng không nói với Phó Tu Vân. Phó Tu Vân theo Dịch Nhiên đi một đường hơi vội, ngay lúc y chuẩn bị thật tốt giải thích một chút, Dịch Nhiên đột nhiên dừng lại.

"Hửm?" Xảy ra chuyện gì.

"Ta là chủ nợ? Ngươi thiếu ta cái gì?"

Phó Tu Vân suy nghĩ một chút, hồi lâu nói: "Thiếu ngươi một nụ cười được chưa? Ta đây cười một cái cho ngươi."

Sau đó, Dịch Nhiên nhìn chằm chằm nụ cười của Phó Tu Vân hơi có chút nịnh nọt, nặng nề mà hừ một tiếng đi nhanh đi về phía trước. Phó Tu Vân nhìn dáng vẻ vui vẻ của hắn, sau đó chợt nghe được âm thanh trầm thấp có chút lãnh ngạnh nói:

"Tuy rằng hắn là gà yếu, nhưng tu vi đối với ngươi mà nói vẫn còn rất cao, ngươi muốn đối phó hắn, phải cẩn thận."

Dáng tươi cười của Phó Tu Vân hơi dừng, sau một lát lại cười tự nhiên hơn. Nhìn xung quanh không ít người nhìn thẳng mắt, đỏ mặt.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thổ tào tiểu kịch trường:

1, có trúng độc không

Lý Tử: Không có! Ngươi rất tốt!

Lý Tử: Ngươi chính là không có!

Lý Tử: Trừ phi ngươi cho ta chứng cứ!

Lý Tử: Ngươi cho ta ngu á?

Dịch Nhiên:...

Ngươi uống thì thế giới an tĩnh.

2, chủ nợ

Cuộc sống đỉnh cao sau này, một ngày nào đó.

Phó Tu Vân:... Ngươi cởi y phục của ta để làm chi?

Phó Tu Vân: Chọc ta ư ngươi là chủ nợ ta thiếu ngươi cái gì?!

Phó Tu Vân: %@!%¥

———

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »