Suốt trăm năm qua, các vị hoàng giả vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của Sở Vân Phàm, tự hỏi liệu hắn có chọn gia nhập vào hàng ngũ của họ hay không.
Trải qua vô số năm, sự tranh đấu giữa các hoàng giả là không thể tránh khỏi, nhưng trong việc áp chế những kẻ cạnh tranh, họ lại phối hợp vô cùng ăn ý.
Thứ mà một hoàng giả không có được trên lãnh địa của mình, thì cũng không thể chiếm được từ người khác.
Nếu một bên không cho phép tán tu đột phá đến Chuẩn Hoàng thất trọng, thì bên kia cũng vậy, tuyệt đối không có ngoại lệ.
Đó là điểm mấu chốt cơ bản.
Họ thậm chí không sợ dưới trướng xuất hiện hoàng giả mới, bởi vì thế lực dưới quyền tu hành theo công pháp do chính họ biên soạn, từng bước trưởng thành theo thiết kế.
Nhưng đến cuối cùng, những người tu luyện này sẽ phát hiện có một quái vật khổng lồ chắn trước mặt, con đường đó vĩnh viễn không thể vượt qua họ.
Cơ hội duy nhất nằm ở những Chuẩn Hoàng, những người đi con đường riêng của mình. Dù ít nhiều chịu ảnh hưởng từ các hoàng giả, họ vẫn có cơ hội và khả năng tạo ra lối đi riêng.
Tuy cơ hội đó vô cùng nhỏ bé, nhưng vẫn là điều mà các hoàng giả không thể chấp nhận.
Chính vì thế, họ gần như ngầm liên thủ phong sát các tán tu.
Sự quật khởi của Sở Vân Phàm đã chứng minh dự đoán của họ là đúng.
Họ không thể để một hoàng giả sánh ngang mình xuất hiện dưới trướng, chỉ có tán tu mới có thể trở thành cường giả tuyệt đỉnh, hoàn toàn không bị ảnh hưởng và đi trên con đường của riêng mình.
Dự đoán của họ đã đúng!
Nhưng khi đối mặt với Sở Vân Phàm, họ lại chia rẽ. Sở Vân Phàm khác biệt so với bất kỳ hoàng giả nào trước đây, hắn quá mạnh mẽ.
Mạnh đến mức họ khó lòng dùng vũ lực áp chế. Dù liên thủ vây quét, phần thắng của họ cũng không cao.
Vì vậy, họ chờ đợi, chờ Sở Vân Phàm nhận ra tình thế và gia nhập phe của họ, cùng nhau thống trị Cổ Giới.
Tuy nhiên, trong trăm năm qua, Sở Vân Phàm công khai truyền bá thành hoàng chi đạo, khiến nhiều Chuẩn Hoàng thậm chí phế bỏ tu vi để tu luyện lại, đồng thời tăng tiến với tốc độ kinh người. Những biến cố này khiến các hoàng giả không thể ngồi yên.
Nếu cứ để Sở Vân Phàm tiếp tục như vậy, cục diện thiên hạ sẽ thay đổi, nếu có thêm vài hoàng giả nữa, liệu họ còn giữ được vị trí của mình?
Thậm chí sự sinh tồn của họ cũng bị đe dọa. Thời gian luôn ưu ái kẻ trẻ tuổi, Sở Vân Phàm là một hoàng giả mới nổi như trăng rằm, còn họ không khác gì ánh tà dương sắp tắt.
Để ngăn chặn thế cuộc phát triển theo hướng đó, chỉ có một cách: Giết Sở Vân Phàm!
Vì vậy, dù biết Sở Vân Phàm đáng sợ và mạnh mẽ, họ không còn lựa chọn nào khác.
Đến lúc này, họ lại tìm lại được sự tự tin của những hoàng giả vô địch thuở trước.
Sở Vân Phàm đảo mắt nhìn mọi người, ánh mắt mang theo nụ cười lạnh lùng: "Vừa hay, ta sẽ diệt sạch các ngươi. Các ngươi đã cản trở sự tiến bộ của thế giới quá nhiều năm rồi, lũ sâu mọt!"
Nghe vậy, vẻ mặt các hoàng giả trở nên khó coi. Ngũ Hành Chi Chủ trầm giọng nói: "Sở Hoàng, ngươi đừng vội đắc ý. Ngươi còn trẻ, thời gian còn nhiều, ngươi không hiểu được suy nghĩ của chúng ta. Rồi ngươi cũng sẽ già đi, đến lúc đó, ngươi sẽ biết thế nào là thời khắc sinh tử và đại khủng bố!"
"Đúng vậy, chúng ta vốn là thần linh cao cao tại thượng, tại sao phải sống chết, sinh lão bệnh tử như những sinh linh tầm thường? Chúng ta muốn nghịch thiên!"
Chấn Động Thiên Yêu Hoàng gật đầu. Từ khi thành hoàng, họ đã không còn coi mình ngang hàng với người thường. Đồng loại của họ chỉ có lẫn nhau, còn lại chỉ là sâu kiến.
Có ai từng thấy con người coi kiến là đồng loại của mình chưa?
Đó là điều không thể nào!
Mọi người nghe vậy đều biến sắc. Nếu Sở Vân Phàm cũng trở nên giống những hoàng giả này, đó sẽ là kỷ nguyên đen tối nhất cho thiên hạ.
Thực lực của Sở Vân Phàm quá kinh khủng, vượt xa các hoàng giả thông thường.
Chính vì thế, một khi Sở Vân Phàm làm loạn, thiên hạ sẽ không còn chút hy vọng nào.
Những hoàng giả này không cam tâm chết đi, không cam tâm già đi. Nếu giết chóc có thể giải quyết vấn đề, chắc chắn họ sẽ tàn sát cả vũ trụ chỉ để kéo dài tuổi thọ.
Thời khắc sinh tử và đại khủng bố!
Dù nắm giữ hàng vạn năm tuổi thọ, các hoàng giả cũng khó thoát khỏi đại khủng bố đó!
"Lắm lời! Sống lay lắt như những kẻ khác thì có ý nghĩa gì? Ta muốn nghịch thiên, ta muốn đi một con đường chưa ai từng đi, khác biệt với tất cả các ngươi!"
Sở Vân Phàm không hề dao động, tâm chí kiên định. Dù trời long đất lờ, thiên địa tái sinh, cũng khó lay chuyển niềm tin của hắn.
Hắn muốn đi một con đường trường sinh chưa ai từng khai phá, không ai có thể ngăn cản hắn.
"Ha ha ha ha ha ha!"
Các hoàng giả cười lớn, như nhìn thấy chính mình của vô số năm trước, cũng từng hăng hái, cũng từng tự cho mình vô địch.
Họ nghĩ những việc cần làm, không ai có thể cản trở. Họ tin rằng những gì mình muốn chắc chắn sẽ có được.
Cho đến khi họ đần phát hiện mình già yếu, họ thật sự già rồi, thậm chí không thể phản kháng.
Họ chỉ có thể điên cuồng kéo dài thọ mệnh, sống thêm ngày nào hay ngày đó, không ai muốn chết.
Sở Vân Phàm nhìn đám hoàng giả cười ngạo nghễ, trong lòng chỉ thấy đáng tiếc. Những người này ai cũng là nhân kiệt vạn cổ, nhưng trước cái chết vẫn không thể buông bỏ.
Thậm chí nếu sau này đến lượt hắn, liệu hắn có thể buông bỏ hay không, hắn cũng không biết. Vì vậy, hắn muốn đi một con đường mà người khác chưa từng đi, một con đường trường sinh vô địch thật sự.
Ngay khoảnh khắc đó, bảy đại hoàng giả cùng lúc ra tay, những đòn tấn công pháp tắc kinh khủng như thủy ngân tràn lan trên mặt đất, bao phủ về phía Sở Vân Phàm.
Vô số Chuẩn Hoàng vội vã rút khỏi Thiên Đạo Thành.
Dù bên trong Thiên Đạo Thành có cấm chế và kết giới do Sở Vân Phàm bố trí, họ vẫn lo sợ bị vạ lây.
Trận chiến giữa Vu Hoàng và Sở Vân Phàm trước đó đã khiến nhiều người bị liên lụy và trọng thương. Vết xe đổ vẫn còn đó, sao họ có thể không để ý?
Và họ chỉ thấy, quanh thân Sở Vân Phàm, vô số pháp tắc sôi trào, đúng vậy, sôi trào như nước sôi, trong nháy mắt.
Vô số pháp tắc bị rút ra, thực thể hóa và tham gia vào chiến đấu.
Giống như những binh khí đáng sợ, che kín cả bầu trời.