Không ai ngờ rằng, Sở Vân Phàm lại dễ dàng phá hủy Vu Môn đến vậy!
Tà Thần Thương trong tay Sở Vân Phàm bộc phát sức mạnh khủng khiếp, thậm chí còn vượt trội hơn khi ở trong tay Tà Hoàng.
Ngay cả Vu Hoàng cũng không thể ngờ, Vu Môn bị phá tan chỉ trong chớp mắt, chữ "Vu" ẩn chứa bên trong bị xuyên thủng.
Thừa thế, một thương này ghim chặt hắn vào hư không vũ trụ.
Vết thương nghiêm trọng vốn có của Sở Vân Phàm vào lúc này hoàn toàn bộc phát.
"Chưa chết?" Sở Vân Phàm nhìn Vu Hoàng trước mắt, thấy thân thể bị đóng chặt của hắn đột nhiên hồi phục.
"Hỗn trướng, hỗn trướng, hỗn trướng!"
Vu Hoàng thở dốc nặng nề.
Vu Hoàng phục sinh, nhưng rõ ràng, cái giá phải trả cho lần phục sinh này là vô cùng lớn. Vu Hoàng vốn có dáng vẻ trung niên, giờ đã biến thành một ông lão già nua, vô cùng suy yếu.
Thậm chí suy yếu đến mức Sở Vân Phàm cũng cảm nhận được từ hắn hơi thở tử vong và sự suy bại, thứ khí tức khủng khiếp của Thiên Nhân Ngũ Suy.
Nguyên bản, hắn mượn bản nguyên của những hoàng giả như Tà Hoàng để khôi phục trạng thái đỉnh cao, giờ đây, một thương của Sở Vân Phàm đã tiêu hao sạch sành sanh những bản nguyên đó.
Lại còn dùng Tà Thần Thương, đây hoàn toàn có thể nói là Thiên Đạo có luân hồi.
"Nếu chưa chết, vậy ta tiễn ngươi lên đường!"
Sở Vân Phàm khoanh tay, việc Vu Hoàng không chết, đột nhiên sống lại, đối với những chuẩn hoàng khác mà nói là đủ để khiến họ thất kinh.
Nhưng Sở Vân Phàm không hề nao núng, hắn đã không còn là chuẩn hoàng, mà là hoàng giả.
Hắn có lòng tin đối mặt với bất kỳ tình huống nào, dù Vu Hoàng phục sinh, đối với hắn cũng chỉ là giết thêm một lần nữa mà thôi, có gì đáng ngại.
"Ba chiêu, ba chiêu giết chết ngươi!"
Vu Hoàng gầm lên.
Hắn thậm chí chỉ gầm thét thôi cũng tiêu hao rất nhiều thể lực. Vu Hoàng chưa từng nghĩ mình sẽ suy nhược đến mức này.
Cả đời hắn đã gặp quá nhiều cường địch, giao thủ với quá nhiều kẻ mạnh, nhưng điều khiến hắn vạn lần không ngờ là, kẻ gây trọng thương cho hắn, thậm chí đẩy hắn vào đường cùng lại là một hậu sinh vãn bối sau vô số năm.
Trong khoảnh khắc này, Vu Hoàng thăng hoa, hắn đồn tất cả cơ hội vào ba chiêu cuối cùng.
Nếu ba chiêu cuối cùng giết được Sở Vân Phàm, hắn vẫn còn hy vọng. Đến lúc đó, cắn nuốt bản nguyên hoàng giả của Sở Vân Phàm, hắn không những không thiệt thòi mà còn có lời.
Tuy rằng không thể so sánh với thời đỉnh cao, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều.
"Ba chiêu sao? Ngươi cũng chỉ còn ba chiêu thôi!"
Sở Vân Phàm nhìn Vu Hoàng trước mặt, nở một nụ cười lạnh.
Vu Hoàng ra tay, năm ngón tay nắm quyền, trong khoảnh khắc thăng hoa, tung ra Vu đạo trực quyền, đạt đến đỉnh phong, thậm chí vượt qua đỉnh cao.
Cú đấm này trực tiếp diễn hóa ra một nền văn minh Vu đạo phồn hoa, sau đó nền văn minh cường đại này cuồn cuộn về phía Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm không thèm nhìn, bay thẳng lên không trung, rồi giáng một cước xuống.
"Hoàng Tuyền Cửu Đạp!"
Cú đạp này trong nháy mắt nghiền nát hư không, Hoàng Tuyền Thủy kinh khủng che lấp tất cả, nhấn chìm nền văn minh Vu đạo kia.
"Phụt!”
Vu Hoàng bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi. Trong va chạm vừa rồi, hắn chịu thiệt lớn.
Trông hắn càng già yếu hơn, dường như lại tiêu hao sinh mệnh lực vốn đã cạn kiệt.
Khuôn mặt Vu Hoàng lộ vẻ tức giận tột độ, hắn không phục, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì Sở Vân Phàm có thể trẻ trung đến vậy?
Tuổi trẻ chính là vương đạo!
Vào lúc này, điều đó thể hiện rõ ràng.
Hắn thấy được sự trẻ trung của Sở Vân Phàm, trong mắt tràn ngập đố kỵ.
Đã từng, hắn cũng trẻ trung như vậy, càng như vậy, hắn càng cảm thấy đố kỵ. Hắn biết, khi còn trẻ như thế, hắn chưa từng nghĩ đến, ở những năm tháng xa xôi sau này, hắn sẽ bị người bắt nạt đến mức này, thật sự là vô cùng nhục nhã.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, công kích của Sở Vân Phàm lại ập đến!
Hắn nắm chặt năm ngón tay, trong nháy mắt tung ra Bát Bộ Thiên Long, trực tiếp trấn áp bát phương.
Thời gian, không gian, âm đương, ngũ hành, tất cả pháp tắc đều bị trấn áp triệt để.
Ngay sau đó, Vu Hoàng thấy kình quyền kinh khủng quét ngang bầu trời, như một viên lưu tinh khổng lồ bao phủ bát phương.
Nó trực tiếp oanh kích lên người Vu Hoàng!
"Phụt!"
Vu Hoàng phun ra một ngụm máu tươi, lồng ngực lại lần nữa bị đục thủng, hắn quá thảm, cả người trên dưới dường như sắp nứt toác ra.
Những chư Hoàng khác thấy cảnh này, đều không đám tin vào mắt mình. Đây chính là Vụ Hoàng đường đường, một trong thập đại hoàng giả, kẻ thống trị toàn bộ Cổ Giới vô số năm, một tồn tại khủng bố.
Vậy mà giờ lại bị người treo lên đánh thảm hại như vậy.
Thảm hại hơn là những Vu Môn chuẩn hoàng, họ cảm thấy tam quan của mình sắp sụp đổ rồi.
Họ căn bản không thể tưởng tượng được Sở Vân Phàm đã làm điều đó bằng cách nào.
Nhưng tất cả những điều này đều không thể thay đổi việc Sở Vân Phàm lại lần nữa phát động tấn công.
"Dù ta chết, ngươi cũng phải chết!”
Vu Hoàng biết mình đã sai rồi. Hắn đặt hy vọng vào ba chiêu, có thể xoay chuyển thế cuộc, nhưng trên thực tế, điều đó căn bản không thể.
Trạng thái đỉnh cao hắn còn đánh không lại Sở Vân Phàm, đương nhiên, trạng thái đánh cược này càng không thể làm gì được Sở Vân Phàm.
Vu Hoàng thi triển bí thuật cuối cùng. Trước mặt hắn, chữ "Vu" hiện ra, trên mặt hắn lộ vẻ cười lạnh, rồi kích nổ chữ "Vu" này.
Chữ "Vu" là chữ đạo ngưng tụ từ đại đạo nguyên thủy nhất, mỗi chữ đạo như vậy đều ẩn chứa bí mật bản nguyên của đại đạo.
Vào lúc này, nó phát huy toàn bộ uy lực.
"Ầm ầm!"
Mọi người thấy một đoàn ánh sáng khổng lồ che lấp tất cả, mọi thứ đều biến mất. Không gian biến mất, thời gian biến mất, pháp tắc biến mất, đại đạo cũng biến mất, tất cả đều hóa thành hư ảo.
Vu Hoàng chỉ thấy một cánh tay của Sở Vân Phàm nổ tung trong cơn chấn động kinh khủng, biến mất không dấu vết.
Dù là thân thể của Sở Vân Phàm, cũng không thể hoàn toàn chống đỡ loại tổn thương do chữ đạo bạo phát gây ra.
Nhưng còn chưa kịp lộ ra nụ cười vui mừng, hắn đã thấy Sở Vân Phàm trở tay tung ra Tà Thần Thương, xuyên thủng hắn, ghim chặt vào hư không vũ trụ.
Lần này, hắn không còn cách nào khôi phục lại, thực sự tiêu hao hết sinh lực.
"Ngươi..." Vu Hoàng chết cũng không ngờ, Sở Vân Phàm lại có thể dễ dàng giết chết hắn đến vậy.
Thân thể Vu Hoàng từng tấc từng tấc nứt toác ra.
Tất cả đại đạo trên người hắn đều tan vỡ!
Thiên địa đều đang kêu gào, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự bi thương của đất trời. Mỗi hoàng giả đều là những sinh linh kiệt xuất nhất do đất trời sinh ra.
Nay hoàng giả bị giết chết!
Đối với thiên địa, đó là một tổn thất to lớn!
Trong thiên hạ, tất cả mọi người đều run rẩy. Họ không ngờ rằng Sở Vân Phàm lại có thể hung hăng như vậy, dễ dàng giết chết Vu Hoàng.