Luyện Ngục Giới rung chuyển
Ngay cả những sinh vật Luyện Ngục Giới đang vây công Sở Vân Phàm cũng kinh hãi.
Sắc mặt Sở Vân Phàm hơi đổi. Chỉ những sinh vật mà đến cả chuẩn hoàng cũng không dám trêu vào ở Luyện Ngục Giới này mới biết sợ hãi, ngoài hoàng giả ra, không còn ai khác.
Đây là những Tịch Diệt sinh vật sinh ra từ sự hủy diệt, một loại sinh vật vô cùng hiếm thấy. Dưới con mắt của các hoàng giả, chúng gần như không tồn tại.
Chỉ khi thế giới tận thế, trời long đất lở, Chư Thần hoàng hôn, những sinh vật này mới xuất hiện. Mục đích duy nhất của chúng là phá hủy toàn bộ thiên địa.
Vốn đĩ chúng không biết sợ là gì. Dù không phải đối thủ của chuẩn hoàng, chúng cũng sẽ kết bè kéo lữ xông lên, bởi chúng không ngừng tái sinh nhờ khí tức hủy diệt. Vô cùng vô tận, dù là chuẩn hoàng, đối mặt với tình cảnh kinh khủng này, cũng không có phần thắng.
Đó là lý do nơi này được gọi là Luyện Ngục Giới, ngay cả chuẩn hoàng cũng không muốn dễ dàng đặt chân.
Lần này có một nhóm lớn chuẩn hoàng tới đây, nguyên nhân chính là sự cám dỗ quá lớn. Nếu không, cũng không thể khiến bọn họ rục rịch đến vậy.
Âm thanh vừa rồi, không ngoài dự đoán, là của Tà Hoàng!
Tà Hoàng vào lúc này đột nhiên bùng nổ như vậy, chắc chắn có chuyện xảy ra.
Sở Vân Phàm không do dự nữa, thúc giục Lôi Đình Chỉ Dực sau lưng, không dây dưa với đám Tịch Diệt sinh vật này nữa.
Bay thẳng về phía xa.
Lúc này, ở nơi sâu nhất của Luyện Ngục Giới, vô số pháp tắc đứt gãy hiện ra ngay trước mắt, không cần dùng thần niệm cảm giác, mà bằng mắt thường cũng có thể thấy được, hết sức kinh người.
Và ở trung tâm Luyện Ngục Giới, một thân ảnh khổng lồ chiếm cứ toàn bộ khu vực.
Cao đến hơn mười ngàn dặm, sừng sững như một gã khổng lồ chống trời.
Độ cao không thể tưởng tượng!
Đó là một thân thể tập hợp vô số tà ác, hỗn loạn, kinh khủng, không thể nhận ra hình dạng.
Chỉ có thể thấy, thân thể to lớn ấy được bao phủ bởi vô tận vảy, mỗi một mảnh vảy còn lớn hơn cả một tòa thành trì.
Và điều duy nhất có thể thấy rõ là, trên lồng ngực hắn có một vết thương lớn bị đánh xuyên qua.
Vô cùng khủng bố.
Xung quanh vết thương, vô tận tà khí cùng từng đám yêu khí, vu khí, thi khí, khí ngũ hành đang chống lại lẫn nhau.
Đây là giao chiến bản nguyên, là vết thương còn sót lại từ đại chiến năm xưa của Ngũ Hoàng.
Dù cường đại như Tà Hoàng cũng không thể chữa lành vết thương này.
Mọi người đều thấy, sinh lực đang trôi đi.
Chỉ là Tà Hoàng thân là hoàng giả, sinh lực quá mạnh mẽ. Dù sinh lực trôi qua điên cuồng, vết thương này đủ giết chết người bình thường từ lâu, nhưng hắn vẫn còn thoi thóp đến nay.
Trong hư không, từng bóng người cường đại hiện ra, đó là các chuẩn hoàng đến từ khắp nơi. Ngoài những cường giả dưới trướng Tứ Đại Hoàng Giả, còn có vô số tán tu.
Sở Vân Phàm lần đầu tiên thấy nhiều cao thủ tán tu đến vậy, thậm chí có không ít người đạt chuẩn hoàng chín tầng trở lên.
Nhưng ngay sau đó, Sở Vân Phàm hiểu ra, bởi vì những cao thủ này đang trốn.
Tại sao phải trốn?
Chắc là để tránh sự truy sát của Thập Đại Hoàng Giả.
Ở Cổ Giới, Thập Đại Thế Lực chỉ cho phép tồn tại chuẩn hoàng sáu tầng, những ai tiếp cận sẽ bị thanh lý, vượt quá thì có thể chết vì đủ loại sự cố, hoàn toàn không phải do số mệnh.
Trong tình huống đó, họ không trốn thì không còn đường nào khác.
Lúc này, ở khu vực trung tâm Luyện Ngục Giới, đang diễn ra một cuộc giao chiến kịch liệt. Máu tươi của Tà Hoàng chảy xuống, nhanh chóng hòa vào cơ thể những Tịch Diệt sinh vật kia, biến thành từng Tà Thần cảnh giới chuẩn hoàng.
Và đám Tà Thần này đã chạm trán với các cao thủ đang kéo đến.
Các cao thủ dám đến đây đều là những người tài giỏi nhất, toàn thân bộc phát khí tức kinh khủng, mênh mông hùng vĩ như biển cả.
Một số giao chiến với đám Tà Thần mới sinh, số còn lại điên cuồng tấn công Tà Hoàng.
Họ sử dụng đủ loại công kích khủng bố đủ sức xé toạc tinh thần, toàn bộ đều nhắm vào Tà Hoàng.
Nhưng lúc này, Tà Hoàng không thể nhúc nhích, chỉ có thể dựa vào thân thể cường tráng để chống đỡ.
Trên đỉnh đầu Tà Hoàng, một cây trường thương đang xoay tròn, bạo phát uy năng mênh mông.
Đó chính là hoàng khí khủng bố giúp Tà Hoàng thành danh, Tà Thần Thương.
Dựa vào Tà Thần Thương, Tà Hoàng đã giết không biết bao nhiêu kẻ địch, cây thương này đã uống no máu của vô số kẻ thù, trong đó có cả hoàng giả.
Và chống đỡ nó là một thanh trường đao bằng đá, tỏa ra vô tận thạch khí. Thạch khí lan tỏa, gần như biến cả thiên địa thành một bức tranh đá, vừa hùng vĩ, lại vừa quỷ dị.
Là Thạch Hoàng Thạch Trung Đao!
Là hoàng khí giúp Thạch Hoàng thành danh!
Chỉ có Thạch Trung Đao mới có thể chống lại Tà Thần Thương!
Nhưng ngoài Thạch Trung Đao ra, còn có một thứ tỏa ra ánh sáng chói mắt, nhìn kỹ, là một chiếc phiên làm từ vật liệu không rõ.
Vật này thuộc về một hoàng giả khác, Chấn Động Thiên Yêu Hoàng Vạn Yêu Phiên!
Cũng là hoàng khí mạnh mẽ giúp Chấn Động Thiên Yêu Hoàng thành danh!
Vạn Yêu Phiên liên hợp với Thạch Trung Đao mới có thể khắc chế Tà Thần Thương.
Bởi vì chủ nhân của chúng không tự mình đến, chỉ dựa vào sức mạnh của Thạch Trung Đao và Vạn Yêu Phiên thôi thì không đủ để áp chế Tà Thần Thương.
Dù sao Tà Hoàng tuy bị trọng thương, nhưng bản tôn vẫn còn, nên có thể đễ dàng dựa vào Tà Thần Thương để một mình chống lại Thạch Trung Đao và Vạn Yêu Phiên.
Cùng lúc đó, Sở Vân Phàm thấy trên người Tà Hoàng có năm ngọn Ngũ Sắc Thần Sơn lớn vô cùng đang vững chắc áp chế Tà Hoàng, khiến hắn không thể nhúc nhích. Nếu không, đám chuẩn hoàng này e rằng không phải là đối thủ của Tà Hoàng hiện tại.
Tứ chi và đầu của Tà Hoàng đều bị năm ngọn Thần Sơn màu sắc khác nhau áp chế.
Đây là hoàng khí của Ngũ Hành Chi Chủ, Ngũ Hành Thần Sơn!
Năm ngọn Thần Sơn, tượng trưng cho sức mạnh ngũ hành cường đại, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ!
Chỉ có hoàng khí mới có thể tạm thời trấn áp thân thể Tà Hoàng, khiến hắn không thể nhúc nhích.
Chỉ là Sở Vân Phàm có chút kỳ lạ, đã thấy hoàng khí của ba đại hoàng giả, sao không thấy hoàng khí của Vu Hoàng?
Chắc chắn có nguyên nhân, nếu không thì, trong Tứ Đại Hoàng Giả, Vu Hoàng mới là người chủ động dẫn đầu liên thủ vây quét Tà Hoàng, ân oán giữa Vu Hoàng và Tà Hoàng mới là lớn nhất.
Đáng lẽ Vu Hoàng phải là người sợ Tà Hoàng trốn thoát trả thù nhất mới đúng.
Nhưng Vu Hoàng không chỉ bản tôn không xuất hiện, mà ngay cả hoàng khí của hắn cũng không thấy đâu.