Sở Vân Phàm đối với bọn họ mà nói, giống như một con gián đánh mãi không chết. Bọn họ đã nhiều lần ra tay nhằm vào Sở Vân Phàm, nhưng hắn vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Giờ hắn lại còn thăng chức thành nhị phẩm Trấn viễn tướng quân.
Đây chẳng khác nào một sự chế giễu lớn đối với bọn họ.
Đặc biệt là khi thực lực của Sở Vân Phàm ngày càng mạnh, cái giá phải trả để đối phó hắn cũng ngày càng lớn.
Trước đây, bọn họ chỉ hoài nghi Sở Vân Phàm đã đột phá đến Càn Khôn cảnh, nhưng giờ đây, họ hoàn toàn có thể khẳng định điều đó.
Bước vào Càn Khôn cảnh là một cột mốc vô cùng quan trọng đối với võ giả.
Nếu Sở Vân Phàm chỉ là Động Hư cảnh, dù hắn có chết, cũng chẳng ai ở Phi Tiên Tông đứng ra bênh vực.
Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ bé, những người ở tầng lớp cao của Phi Tiên Tông căn bản không thèm để ý đến. Cho dù hắn có là thiên tài, thì ở Phi Tiên Tông có cả đống thiên tài như vậy. Huống chi, ở Đại Hạ Hoàng triều và toàn bộ thiên hạ, những người như vậy nhiều như cá diếc sang sông.
Nhưng một khi đã bước vào Càn Khôn cảnh, hắn sẽ được xem là một nhân vật quan trọng trong Phi Tiên Tông, không còn là kẻ vô danh tiểu tốt.
Muốn đối phó người như vậy, phải cẩn trọng hơn, thậm chí có thể gây ra sự can thiệp từ Phi Tiên Tông. Dù sao Phi Tiên Tông cũng là một trong mười đại tông môn, có thực lực vượt xa Lý Càn Nguyên.
“Không biết La Chiêu tiền bối có đáng tin không, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì!”
Một kẻ thuộc hạ của Lý Càn Nguyên lên tiếng.
Lúc này, Lý Dục tỏ vẻ lúng túng vì chuyện của La Chiêu.
Thực tế, mọi người đang tìm kiếm tung tích của La Chiêu, nhưng không có kết quả. Ban đầu, hắn còn nghi ngờ La Chiêu đã bị Sở Vân Phàm hạ độc thủ.
Tuy xác suất rất thấp, nhưng hoàn toàn có khả năng, vì Sở Vân Phàm giờ rất thần bí khó lường, xảo quyệt như hồ ly, khiến bao người phải chịu thiệt.
Nhưng tin tức gần đây lại nói rằng có người thấy La Chiêu trong động phủ Thập Hung.
Thậm chí còn thề thốt rằng La Chiêu đã tàn sát dã man các cao thủ Càn Khôn cảnh của các tông môn khác.
Lúc mới nghe tin này, hắn gần như không tin, nhưng mọi người đều khẳng định chắc nịch.
Hơn nữa, đã có đại diện của vài tông môn phái người đến Thiết Thương Hội để hỏi cho ra lẽ.
Đặc biệt là những thế lực có thực lực ngang ngửa Thiết Thương Hội. Thiết Thương Hội tuy mạnh, nhưng không có thực lực tuyệt đối như mười đại tông môn để không sợ bất cứ uy hiếp nào.
Có thể nói, Thiết Thương Hội đang sứt đầu me trán. Nghe nói còn có đại điện các tông môn khác đang rầm rộ kéo đến. Chưa kể, trong số các cao thủ bị giết còn có cả người của tà ma ngoại đạo, những kẻ này lại càng có lai lịch lớn.
Chỉ riêng việc đối phó với những người này đã đủ khiến Thiết Thương Hội điêu đứng, chưa biết tương lai còn phải đối mặt với bao nhiêu phiền phức.
Mọi người đều thề thốt rằng đó chính là La Chiêu của Thiết Thương Hội. Dù người ngoài có thể giả mạo, nhưng chiêu Hổ Khiếu Long Ngâm Thương mà La Chiêu thi triển rõ ràng đã đạt đến cảnh giới đại thành. Môn võ công này rõ ràng là bí kíp cốt lõi của Thiết Thương Hội.
Không phải La Chiêu của Thiết Thương Hội thì là ai?
Điểm này dù Thiết Thương Hội không thừa nhận cũng không được. Hổ Khiếu Long Ngâm Thương chỉ được truyền thụ cho những người có địa vị nhất định, và trong toàn bộ Thiết Thương Hội cũng chỉ có mười mấy người tu luyện đến cảnh giới đại thành.
Không thể chối cãi được!
Vì vậy, Thiết Thương Hội hiện tại không còn nghi ngờ La Chiêu chết dưới tay Sở Vân Phàm, mà đau đầu vì sau khi La Chiêu bỗng dưng phát điên giết người, lại còn để lại danh tính, gây ra ảnh hưởng vô cùng tồi tệ.
Nhưng bọn họ không thể ngờ rằng La Chiêu đã sớm chết dưới tay Sở Vân Phàm, và kẻ ra tay tàn bạo kia chính là Sở Vân Phàm.
Đây chính là kế hoạch của Sở Vân Phàm để gây phiền phức cho Thiết Thương Hội. Với thực lực hiện tại, hắn chưa đủ sức nhổ tận gốc Thiết Thương Hội, chỉ có thể gây cho chúng một vài rắc rối nhỏ trước.
Những thế lực có thể bồi dưỡng ra cao thủ Càn Khôn cảnh đều không hề đơn giản, không ít trong số đó có thực lực không hề kém cạnh Thiết Thương Hội. Tất cả bọn họ đều đến gây sự, hỏi tội, tạo áp lực chưa từng có cho Thiết Thương Hội.
Và quả đắng này họ phải nuốt xuống, không còn cách nào khác.
"La sư thúc làm việc ắt có lý do riêng, người không dễ dàng bỏ qua đâu!" Lý Dục chỉ còn cách mạnh miệng phủ nhận, dù hắn không biết La Chiêu có mục đích gì.
Nhưng lúc này, hắn không thể thừa nhận rằng họ không hề hay biết gì.
"Được rồi, ta mặc kệ La Chiêu có tính toán gì, nhưng dám gạt ta, hắn sẽ phải trả giá đắt!" Lý Càn Nguyên lạnh lùng nói, "Sở Vân Phàm đã thăng cấp Trấn viễn tướng quân, lọt vào mắt Thái úy phủ, chúng ta không tiện ra tay. Nhưng ta nghe nói hắn có một cuộc hẹn một năm với Vương Nhất Phàm của Phi Tiên Tông?"
Lần này Lý Càn Nguyên không có ý định tự mình ra tay, vì hắn biết những hành động mờ ám của mình đã khiến Thái úy bất mãn.
Hắn tuy tự cao tự đại là cao thủ trẻ tuổi số một, nhưng so với Đại Hạ Thái úy vẫn còn một trời một vực.
Hắn chỉ là người trẻ tuổi số một, nhưng Đại Hạ Thái úy được công nhận là một trong những cao thủ đỉnh cao nhất thiên hạ, là một trong số ít người hiếm hoi trên đời.
Nắm trong tay binh mã thiên hạ, thậm chí nếu làm Thái úy tức giận, chỉ cần một đạo tấu chương, tước vị của hắn cũng có thể dễ dàng bị đoạt.
Xuất thân từ thế gia triều đình, hắn hiểu rõ hơn những thiên tài xuất thân từ tông môn, Đại Hạ Thái úy có ý nghĩa như thế nào.
Lúc được phong Hầu, hắn đã tận mắt chứng kiến Đại Hạ Thái úy, thần uy như ngục, một nhân vật như thần ma.
Chính những nhân vật như vậy mới có thể định trụ Đại Hạ Hoàng triều, khiến tứ phương đị tộc không dám manh động.
Tuy rằng hắn không chịu thua ai, nhưng cũng hiểu rõ sự chênh lệch giữa hắn và Đại Hạ Thái úy.
"Không sai, theo chúng ta biết, đúng là có cuộc hẹn một năm đó. Lúc ấy, mọi người đều chế giễu Sở Vân Phàm không biết tự lượng sức mình, nhưng giờ nhìn lại, Vương Nhất Phàm tuy đã sớm bước vào Càn Khôn cảnh, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Sở Vân Phàm!"
Lý Dục nói, sự xảo quyệt của Sở Vân Phàm đã để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.