Tuy doanh trại của trấn quân Bảo Thái Thành đóng ở khu vực biên giới của đại doanh, nhưng động tĩnh lớn như vậy vẫn lập tức thu hút sự chú ý của các cao thủ đang trú đóng trong quân.
Đặc biệt là Sở Vân Phàm, càng khiến bọn họ ngạc nhiên.
Lời lẽ của Sở Vân Phàm gần như trực tiếp gọi thẳng tên Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên.
Uy danh của Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên trong quân khỏi cần phải nói, uy vọng cực cao, từng chủ trì nhiều trận đại chiến, bản thân cũng trưởng thành từ núi thây biển máu, tuyệt đối không phải loài hoa lớn lên trong nhà ấm.
Tiểu sử của Lý Càn Nguyên trong mắt người bình thường, hẳn là một đời may mắn, được định sẵn là nhân vật chính, xuất thân hiển hách, thuận buồm xuôi gió trở thành vương hầu trẻ tuổi đầu tiên của Đại Hạ Hoàng triều.
Nhưng bây giờ, vị Thống soái quân đội hạng ba này lại chăng thèm để Lý Càn Nguyên vào mắt.
Bọn họ tin rằng tai mình không nghe nhầm, mắt không nhìn nhầm, Sở Vân Phàm quả thực không nể mặt Lý Càn Nguyên.
Lý Càn Nguyên đáng sợ trong mắt người thường, trong mắt Sở Vân Phàm cũng chỉ có thế!
"Tên tướng quân tạp nham mới đến này là ai?"
"Xem ra ngông cuồng hết sức, đến cả Lý Càn Nguyên cũng không coi vào đâu!"
"Vậy thì thật có chút thú vị, Lý Càn Nguyên đạp lên mặt những lão già chúng ta mà đi lên, đã lâu lắm rồi không ai dám đối đầu trực diện với hắn!"
Ở xa xa trong đại doanh, từng luồng hơi thở mạnh mẽ giao lưu với nhau, rất nhiều người chế giễu. Dù sao, những năm gần đây, Lý Càn Nguyên quật khởi với tốc độ chóng mặt, có thể nói là đạp lên mặt rất nhiều người mà đi lên.
Bởi vậy, trong quân, người ủng hộ hắn đông đảo, nhưng người không ưa hắn cũng không ít.
Tuy Sở Vân Phàm trông rất lạ mặt, nhưng thực lực hắn thể hiện ra cũng khiến nhiều người cảm thấy không tầm thường, không phải hạng người không biết trời cao đất rộng, ngược lại, thực lực của hắn vô cùng mạnh mẽ.
Một đòn trọng thương cao thủ Càn Khôn cảnh tầng năm, không phải ai cũng làm được, cho dù là mượn quân khí của trăm vạn đại quân.
Trong lòng nhiều người ghi nhớ cái tên Sở Vân Phàm, một người mới, có lẽ sẽ mang đến cho mọi người một bất ngờ lớn.
Không lâu sau, bên trong soái trướng của Hồn Thiên Hầu, Lý Dục ngồi xếp bằng chữa thương, kể lại toàn bộ sự việc một cách chi tiết.
Bên cạnh hắn cũng có không ít người với vẻ mặt nghiêm nghị, phía trên bọn họ, Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên ngồi thẳng.
Lúc này, Lý Càn Nguyên một tay chống cằm, một tay gõ nhẹ lên tay vịn, ánh mắt lạnh lẽo, trên mặt lộ ra vẻ lãnh khốc.
Cả người như một Ma Thần, uy thế như ngục.
“Ngươi nói, hắn lợi dụng quân khí làm ngươi trọng thương?” Bỗng nhiên, sau một hồi im lặng, Lý Càn Nguyên mới mở miệng.
"Không sai, Hầu gia, hắn lợi dụng quân khí mới có thể trọng thương ta, nếu không, sao hắn có thể là đối thủ của ta!"
Lý Dục vô cùng bi phẫn nói, hôm nay đối với hắn mà nói là một sự sỉ nhục lớn, lại bị Sở Vân Phàm làm nhục như vậy, là chuyện xưa nay chưa từng có.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình lại bị Sở Vân Phàm dọn dẹp thảm hại như vậy.
Và điều này không phải thực lực chân thật của Sở Vân Phàm, mà là mượn quân khí của trăm vạn đại quân, khiến hắn vô cùng không phục.
"Dù là mượn quân khí, nhưng tốc độ phát triển của Sở Vân Phàm vẫn rất nhanh chóng, có thể xác nhận, hắn hăn cũng đã bước vào Càn Khôn cảnh, nếu không, không thể điều động quân khí đến mức như vậy!”
Lúc này, một người mang vẻ lo lắng nói.
Những người còn lại cũng mang vẻ lo lắng, tuy rằng trong mắt họ, thực lực của Sở Vân Phàm vẫn không đáng để bận tâm, có rất nhiều cách để giết hắn.
Nhưng điều họ lo lắng là tốc độ trưởng thành của Sở Vân Phàm thực sự quá kinh người.
Nhanh đến mức khiến họ run sợ trong lòng.
Từ khi họ bắt đầu chú ý đến Sở Vân Phàm, mới qua bao lâu mà hắn đã bước vào Càn Khôn cảnh, dù chỉ là cấp thấp nhất, nhưng so với tuổi của hắn, cũng là kinh thế hãi tục.
Họ đã thấy nhiều người như vậy, người đời gọi chung là thiên tài tuyệt thế. Năm đó, khi họ đi theo Lý Càn Nguyên, cũng từng chứng kiến Lý Càn Nguyên quật khởi với tốc độ như vậy, gần như mỗi ngày một biến hóa, nhanh như chớp giật đánh vào mặt những kẻ chèn ép Lý Càn Nguyên, quật khởi mạnh mẽ, khiến mọi người không kịp trở tay.
Nhưng bây giờ, khi một bản sao Lý Càn Nguyên xuất hiện, họ gần như bản năng cảm thấy một sự uy hiếp kịch liệt.
"Nhất định phải tìm cách ngăn chặn hắn, nếu không, một khi hắn trưởng thành, chắc chắn là đại họa tâm phúc của Hầu gia!"
Một người khác nói.
"Không thể, Hầu gia là bậc kỳ tài ngút trời, xuất thân cao quý, lại có kỳ ngộ lớn, đại khí vận, Sở Vân Phàm tính là gì, cũng xứng sánh ngang với Hầu gia?” Lúc này, một người bất mãn nói.
"Dù không gây uy hiếp cho Hầu gia, nhưng cũng giống như cóc ghẻ nằm trên chân, không gây thương tích nhưng cũng khiến người ta ghê tởm!"
Lập tức có người phản bác.
Trong mắt Lý Càn Nguyên cũng thoáng qua vẻ không kiên nhẫn, chỉ là một Sở Vân Phàm, dù cho đến giờ mới nghe nói hắn có thể bước vào Càn Khôn cảnh, hắn vẫn chưa từng thực sự để trong lòng.
Hắn là hạng người nào, trước mắt hắn chỉ có những thiên tài tuyệt đỉnh thế hệ trước, những nhân vật đứng đầu đương thời. Một kẻ đuổi theo thì có là gì, nếu ai cũng phải quan tâm, vậy hắn không cần làm gì khác.
Nhưng Sở Vân Phàm lại nhiều lần khiến hắn cảm thấy ghê tởm, rõ ràng chỉ cần một ngón tay là có thể bóp chết, nhưng lại không thể phân thân.
"Chỉ là một Sở Vân Phàm đáng là gì, bản hầu căn bản không để hắn trong lòng. Vốn dĩ lần càn quét mùa xuân này là thời cơ tốt nhất để giải quyết hắn, nhưng Thái úy cũng đang tọa trấn trong quân, Thái úy nhìn rõ mọi việc, dù là bản hầu cũng không thể làm gì dưới mí mắt Thái úy, nên mới giao cho các ngươi đi làm, ai ngờ các ngươi từng người từng người cái gì cũng làm không xong! Đơn giản là rác rưởi!" Lý Càn Nguyên lạnh lùng nói.
"Lý Dục, La Chiêu đâu, sao không thấy tăm hơi, lẽ nào hắn muốn trêu đùa bản hầu?" Lý Càn Nguyên lạnh lùng nhìn Lý Dục.
Lý Dục lập tức run lên, vội vàng nói: "Không thể, La sư thúc không phải người như vậy, ta nghĩ hắn chắc chắn đang tìm cơ hội, dù sao cơ hội kéo dài tuổi thọ, hắn sẽ không bỏ qua!"
"Tốt nhất là như vậy, nếu dám trêu đùa bản hầu, bản hầu sẽ cho hắn biết thế nào là sống không bằng chết!"
Lý Càn Nguyên lạnh lùng nói.
"Còn về Sở Vân Phàm, các ngươi tạm thời đừng để ý đến hắn, đợi bản hầu đột phá lần này, lúc đó bản hầu chính là cao thủ hàng đầu đương thời, giết một Sở Vân Phàm dễ như trở bàn tay!"