Bầu không khí vưi vẻ, hòa thuận của buổi tiệc rượu bỗng chốc thay đổi, mọi ánh mắt đổ đồn về phía Sở Vân Phàm.
Đa số người ở đây đều biết rõ mục đích thật sự của buổi yến tiệc này, và đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để trở mặt.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là Sở Vân Phàm lại hành động quyết liệt như vậy, vừa đến đã lật bài ngửa.
Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là, khi biết rõ đây là một bữa tiệc Hồng Môn, Sở Vân Phàm vẫn dám một mình xông vào.
"Hắn gan lớn thật!"
Đó là ý nghĩ chung của mọi người.
Quả thực, hắn gan dạ hơn người. Biết rõ có mai phục mà vẫn nghênh ngang tiến vào, không biết ai đã cho hắn dũng khí lớn đến vậy.
"Các ngươi từng người từng người vây công giáo úy của triều đình, tội đồng mưu tạo phản. Hôm nay không ai được phép trốn thoát, tất cả đều phải chết!"
Sở Vân Phàm nhìn thẳng vào đám người và tuyên bố.
Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi. Họ sợ sự giận dữ của Đại Hạ hoàng triều nên mới không dám tấn công quân doanh.
Đó là giới hạn cuối cùng. Mặc dù Đại Hạ hoàng triều thường làm ngơ trước những thành trì biên giới nhỏ bé này, và có thể nói tình hình hiện tại là chư hầu cát cứ.
Thế nhưng Đại Hạ vương đình vẫn là chư hầu lớn nhất. Một khi tấn công quân doanh, đó là công khai đối đầu với vương đình, điều mà vương đình tuyệt đối không thể tha thứ.
Những cường hào địa phương như họ, nếu thực sự chọc giận Đại Hạ vương đình, chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát.
Vì vậy, họ mới rầm rộ bày ra một bữa tiệc Hồng Môn. Ai ngờ, Sở Vân Phàm lại có tài chụp mũ cao siêu đến vậy, tùy tiện gán cho họ tội danh tày trời.
Thực tế, những gì Sở Vân Phàm nói vốn là sự thật. Hành động của họ khác gì tạo phản? Điều này khiến họ nhớ lại Đinh gia bị diệt tận gốc, cũng bởi lý do tương tự.
"Chính vì vậy, hôm nay Sở Vân Phàm nhất định phải chết ở đây, hắn không thể trốn thoát!”
Lúc này, tông chủ Hỗn Nhất Tông lạnh lùng nói. Khi mọi chuyện đã đến nước này, trở mặt hoàn toàn, bất kỳ sự do dự nào cũng sẽ dẫn đến kết cục vạn kiếp bất phục.
Chỉ cần Sở Vân Phàm chết ở đây, họ có thể vu oan cho Yêu Thần Giáo. Như vậy, dù Đại Hạ vương đình có phái người đến điều tra cũng vô ích.
Hơn nữa, với Lý Càn Nguyên, một nhân vật lớn trong triều đình, che chở, họ không có gì phải sợ.
Ngược lại, Yêu Thần Giáo đã mang tiếng xấu, cõng thêm một tội oan cũng chẳng sao.
"Không sai, Sở Vân Phàm, hôm nay ngươi có trốn đằng trời cũng vô dụng, ngươi tưởng ngươi chạy được sao?" Gia chủ Vương gia cũng lạnh lùng nói, nhìn chằm chằm vào Sở Vân Phàm, ánh mắt như muốn băm hắn thành trăm mảnh.
"Ta muốn chạy? Ha ha ha, nếu ta muốn chạy, ta đã không đến đây!" Sở Vân Phàm đáp. "Các ngươi trăm phương ngàn kế muốn giết ta, vừa vặn, ta cũng muốn thừa cơ diệt trừ các ngươi. Chỉ cần các ngươi còn tồn tại, Bảo Thái Thành sẽ không thể phát triển. Vì vậy, các ngươi phải chết!"
Lúc này, các thủ lĩnh thế lực lớn mới thực sự hiểu được suy nghĩ của Sở Vân Phàm. Thì ra, trong mắt hắn, họ đều là lũ sâu mọt, cần phải diệt trừ để yên lòng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt họ nhìn Sở Vân Phàm tràn đầy sát ý. Mâu thuẫn giữa hai bên đã không thể hóa giải.
Họ không biết vì sao Sở Vân Phàm lại căm hận họ đến vậy. Nhưng họ không hề biết rằng Sở Vân Phàm đến từ Liên bang Nhân loại, một xã hội đại nhất thống. Dưới góc nhìn của hắn, tình trạng chư hầu cát cứ của Đại Hạ hoàng triều là điều hết sức vô lý, làm phân tán sức mạnh của nhân loại.
Liên bang Nhân loại quanh năm chịu áp lực từ Yêu tộc, Hải tộc, có thể nói là như đi trên băng mỏng, luôn cố gắng tận dụng mọi nguồn lực của nhân loại.
Mặc dù hiện tại Liên bang Nhân loại đã thống nhất Côn Lôn giới, ý chí đó đã khắc sâu vào xương tủy của Sở Vân Phàm, không thể thay đổi.
"Đã vậy, chúng ta không còn gì để nói. Hôm nay, hoặc ngươi chết, hoặc chúng ta vong!"
Gia chủ Trần gia nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Vân Phàm, ánh mắt bùng nổ sát khí kinh người.
"Muốn giết ta? Vậy hãy bắt đầu từ các ngươi!"
Trong tích tắc, Sở Vân Phàm đi chuyển nhanh như chớp giật, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Mọi người chỉ thấy thân hình Sở Vân Phàm lóe lên, đã xuất hiện trước mặt gia chủ Trần gia.
"Ngươi quá tự phụ!"
Gia chủ Trần gia hét lớn, toàn thân tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, một bộ áo giáp xuất hiện trước mặt, bao bọc toàn thân hắn.
Tu vi của hắn chắc chắn mạnh hơn Đinh Phong, gia chủ Đinh gia, đã bước vào Động Hư cảnh hậu kỳ. Tu vi như vậy, trong số các đệ tử tinh anh của Phi Tiên Tông, cũng được coi là cao thủ.
Nhưng ngay giây phút tiếp theo, mọi người nghe thấy một tiếng nổ lớn. Sở Vân Phàm tung một cú đấm xuyên thủng lồng ngực gia chủ Trần gia, chiếc áo giáp tan thành vô số mảnh vỡ, nổ tung.
Gia chủ Trần gia không kịp phản ứng. Hắn quá tự tin vào sức mạnh của mình, dù có kiêng đè Sở Vân Phàm, cũng chỉ là kiêng dè mà thôi. Ai có thể ngờ rằng khi đối mặt với Sở Vân Phàm, hắn lại yếu ớt đến vậy, bị đánh gục chỉ bằng một đòn duy nhất.
"Gà yếu!" Sở Vân Phàm cười lạnh. Thực lực của gia chủ Trần gia không tệ, nhưng so với hắn còn kém xa.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, hắn vung tay tóm lấy khoảng không, hóa thành một bàn tay linh khí khổng lồ, lôi ra một bóng người, không ai khác chính là Đinh Thành.
"Đinh Thành, ta tìm ngươi lâu lắm rồi. Hôm nay ngươi đúng là có đường lên trời không đi, có cửa địa ngục lại xông vào!"
Sở Vân Phàm cười lạnh. Đinh Thành tưởng rằng không ai biết về những hành động lén lút của hắn trong thời gian qua, nhưng hắn không hề biết rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của Sở Vân Phàm. Hắn chẳng qua chỉ là một con rối.
“Không thể nào, làm sao ngươi có thể phát hiện ra tai”
Đinh Thành không thể tin được. Hắn rõ ràng có một tấm Ẩn Thân Phù của Thần Phù Tông. Chính nhờ tấm phù này, hắn mới có thể trốn thoát khỏi vòng vây của quân đội Sở Vân Phàm khi Đinh gia bị tấn công.
Nhưng bây giờ, hắn lại bị Sở Vân Phàm nhìn thấu và lôi ra từ hư không.
"Chỉ bằng mấy trò che giấu khí tức vụng về của ngươi mà dám xuất hiện trước mặt ta, đúng là không biết sống chết!"