Những binh lính Kim Trướng Hãn Quốc này có nằm mơ cũng không ngờ rằng, chủ với một kiếm lại có thể dễ dàng tiêu diệt cả một đội quân.
Lực lượng phòng bị bên ngoài này đều là những binh lính tinh nhuệ của Kim Trướng Hãn Quốc, được dùng để ngăn chặn viện quân từ khắp nơi của Đại Ngụy.
Quân đội bình thường dù có đến mấy ngàn người cũng khó có thể bị đột phá trong thời gian ngắn, nhưng tiếc thay, đối thủ của chúng lại là Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm tay cầm Trấn Yêu Kiếm, chỉ một kiếm đã chém tan hơn một nghìn tinh binh thành tro bụi.
Ngay sau đó, Sở Vân Phàm trực tiếp đạp lên độn quang, hướng về phía đế đô mà đi.
Hắn cũng không hề che giấu hành tung, có thể nói là thanh thế cực lớn, gần như ngay lập tức thu hút sự chú ý của hàng vạn ky binh.
Sở Vân Phàm quá mức ngông cuồng, thỉnh thoảng lại vung ra một đạo kiếm quang, tựa như kiếm diệt thế, tùy tiện một kiếm cũng tạo ra kiếm khí dài ngàn trượng, hàng ngàn hàng vạn thiết kỵ Kim Trướng Hãn Quốc ngã xuống dưới chiêu kiếm của hắn.
Gây ra động tĩnh lớn như vậy, trong hàng vạn quân Kim Trướng Hãn Quốc, từng đạo khí tức võ giả cường đại bay lên, lao về phía Sở Vân Phàm.
Đại quân Kim Trướng Hãn Quốc tiến xuống phía nam, dù đã chia một nửa ngày đêm không ngừng vây công đế đô, số còn lại vẫn vô cùng vô tận, với vô số cao thủ.
Từng đội tinh nhuệ bay lên không trung, muốn ngăn cản Sở Vân Phàm, nhưng kết quả chỉ có một: chúng đều bị một kiếm chém giết.
Sở Vân Phàm thỉnh thoảng vung ra một kiếm, những đội quân tỉnh nhuệ lao tới đều vỡ nát, căn bản không thể chống đỡ.
"Lên, giết hắn cho ta!"
Từ trong doanh trướng Kim Trướng Hãn Quốc, một tiếng giận dữ như chuông lớn vang lên, chấn động toàn bộ nơi đóng quân.
Ngay lập tức, hàng trăm ngàn đạo khí tức mạnh mẽ sôi trào, mang theo cuồng triều màu máu vô tận.
Khi trăm ngàn bóng người này bay lên, những kỵ binh Kim Trướng Hãn Quốc đang vội vã kéo đến đều dừng lại, kính cẩn nhìn đội quân hùng mạnh kia.
Bởi vì đây không phải đội quân bình thường, mà là Huyết Man Vệ, lực lượng tỉnh nhuệ nhất của Kim Trướng Hãn Quốc.
Trong binh lính Kim Trướng Hãn Quốc, Huyết Man Vệ là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Một quân tốt bình thường trong Huyết Man Vệ cũng có thể đảm nhiệm chức tướng trăm người, thậm chí ngàn người ở các đơn vị khác.
Có thể nói là vô cùng cường đại!
Kim Trướng Hãn Quốc tiến xuống phía nam, phần lớn là nhờ Huyết Man Vệ mở đường, nhanh chóng đánh tan các tuyến phòng ngự của quân đội Đại Ngụy, bao vây đế đô.
"Huyết Man Vệ?" Sở Vân Phàm nhìn đội quân trước mắt, cười lạnh một tiếng.
Hắn và Huyết Man Vệ giao thủ không phải lần một lần hai, xem như có duyên, chỉ là mối duyên này luôn đi kèm với vô tận giết chóc.
Mười vạn Huyết Man Vệ gầm thét, chốc lát đã tới trước mặt Sở Vân Phàm. Trong số đó còn có mười mấy cao thủ Đan Cảnh.
Cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc quả thực vượt xa Đại Ngụy.
Sở Vân Phàm chỉ cười lạnh: "Chặn ta? Các ngươi đỡ nổi sao?"
Vừa dứt lời, Sở Vân Phàm xông thẳng vào Huyết Man Vệ, Trấn Yêu Kiếm trong tay vung ra.
Trong khoảnh khắc, kiếm khí ngàn trượng quét ngang, tựa như một ngọn núi bị lật tung. Sở Vân Phàm chỉ đơn giản vung kiếm một vòng, Huyết Man Vệ trong phạm vi ngàn trượng lập tức tan biến.
Mười mấy cao thủ Đan Cảnh ở tuyến đầu cũng không ngoại lệ, bị kiếm khí của Sở Vân Phàm quét trúng, toàn bộ nổ tung trên không trung.
Sức mạnh đáng sợ này hiện ra trước mắt vô số cao thủ Kim Trướng Hãn Quốc, khiến chúng cảm nhận được sự kinh hoàng thực sự.
Việc những quân tốt tinh nhuệ trước đó bị Sở Vân Phàm chém giết chỉ là chuyện nhỏ, giờ đây, Huyết Man Vệ hợp thành đại trận cũng bị phá tan trong nháy mắt, ngay cả cao thủ Đan Cảnh cũng bị chém giết không còn một mống.
Đây là chuyện kinh thiên động địa!
Chúng đã được chứng kiến thế nào là đại sát khí!
Sở Vân Phàm tay cầm Trấn Yêu Kiếm, hóa thân thành một siêu cấp đại sát khí, chặn đường người nào, người đó chết!
Một kiếm này hạ xuống, gần một phần ba Huyết Man Vệ bị Sở Vân Phàm giết chết. Quân đội bình thường lúc này đã tan rã, nhưng Huyết Man Vệ là tinh nhuệ của toàn bộ Kim Trướng Hãn Quốc. Dù tổn thất nặng nề, chúng vẫn gào thét lao về phía Sở Vân Phàm.
Điều này vừa đúng ý Sở Vân Phàm!
Hắn lao vào đám Huyết Man Vệ đang chém giết, tiện tay vung kiếm, hàng ngàn hàng vạn Huyết Man Vệ chết dưới tay hắn.
Chỉ sau vài kiếm, trên bầu trời không còn một bóng Huyết Man Vệ nào có thể đứng vững!
Sở Vân Phàm vẫn còn nhớ Huyết Man Vệ suýt chút nữa đẩy hắn vào tuyệt cảnh. Nếu không có đạn hạt nhân và không gian Sơn Hà Đồ, người bình thường khó lòng thoát khỏi.
Vậy mà giờ đây, mười vạn Huyết Man Vệ thậm chí không thể cản bước hắn một chút nào, chỉ trong chốc lát đã bị chém thành sương máu.
Sở Vân Phàm không vội vã tiến lên. Vài kiếm vừa rồi tiêu hao của hắn không hề nhỏ, mà việc duy trì pháp lực dồi dào trong chiến trận là quan trọng nhất.
Chỉ trong chốc lát, pháp lực của hắn đã khôi phục được bảy tám phần.
Việc hắn tàn sát mười vạn Huyết Man Vệ đã gây ra chấn động lớn. Cả Kim Trướng Hãn Quốc và Đại Ngụy đều cảm thấy khó tin, kinh hãi tột độ.
Phải biết, sức chiến đấu của mười vạn Huyết Man Vệ sánh ngang với một triệu tinh binh.
Nói cách khác, Sở Vân Phàm chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã tàn sát hơn một triệu đại quân tinh nhuệ.
Đây là chuyện kinh khủng đến mức nào, ngay cả cao thủ Đan Cảnh cũng không thể làm được!
Cao thủ Đan Cảnh bình thường gặp mười vạn Huyết Man Vệ chỉ có một kết cục là bỏ chạy.
Nếu không cẩn thận bị bao vây, đó là đường chết!
Mười vạn Huyết Man Vệ có thể giết chết cao thủ Đan Cảnh trong thời gian ngắn!
Ngay cả cao thủ Kết Đan Cảnh cũng chưa chắc thoát được!
Mọi người ở Kim Trướng Hãn Quốc đều cho rằng mười vạn Huyết Man Vệ ra tay là đủ, ai ngờ trong chốc lát đã bị tàn sát gần hết!
"Đây có thực sự là con người không? Hắn là cao thủ của nước Ngụy?" Rất nhiều người ánh mắt lóe lên vẻ kinh hãi, như thể vừa gặp phải ác ma.
Họ không thể tin rằng trong nước Ngụy lại có nhân vật khủng bố như vậy!
Họ bị chấn động, ngay cả những thiết kỵ Kim Trướng Hãn Quốc khát máu, sống bằng giết chóc, cũng hoàn toàn choáng váng khi chứng kiến cảnh tượng này.
Ngược lại, quân lính phòng thủ đế đô đang suy sụp tinh thần bỗng reo hò, bởi vì họ nhận ra người đến, không ai khác chính là Quốc Sư Sở Vân Phàm của Đại Ngụy!
"Là Quốc Sư, Quốc Sư đến cứu chúng ta!"
"Chúng ta được cứu rồi!"