Chuyến đi Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố cuối cùng cũng hạ màn, nhưng lại dấy lên một cơn sóng lớn, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Số người tiến vào Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố lần này không nhiều, nhưng toàn bộ đều là những cao thủ hàng đầu thiên hạ, ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới nửa bước Đan cảnh trở lên.
Những cao thủ như vậy, đặt ở bất cứ đâu, đều là những bá chủ một phương, có thể sánh ngang cấp quốc gia.
Thế mà giờ đây, trong Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố này, lại ngã xuống với quy mô lớn.
Chưa kể còn có mấy vị cao thủ trấn quốc bỏ mạng trong đó, Tả Hiền Vương của Kim Trướng Hãn Quốc, tông chủ Hoàng Tuyền Tông, giáo chủ Cửu Tinh Giáo, Kiếm Quỷ, Long Bà, các chủ Thiên Cơ Các, những người này ai chẳng danh tiếng lẫy lừng, từng uy chấn một thời.
Bình thường, chỉ cần một người trong số họ ngã xuống thôi cũng đã là đại sự, đằng này lại tổn thất liền một lúc sáu người.
Có thể nói, chuyến đi Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố lần này thật sự là kinh thiên động địa.
Đặc biệt là đối với những thế lực khổng lồ mà nói, một vị cao thủ trấn quốc vô cùng mạnh mẽ chính là mấu chốt để trấn áp mọi kẻ địch nhòm ngó.
Nhưng bây giờ họ đều bỏ mạng, đối với thế lực mà họ đại diện, đây quả là một tin dữ kinh hoàng.
Ngoại trừ Kim Trướng Hãn Quốc còn có Kim Trướng Hãn Vương ra, Hoàng Tuyền Tông, Cửu Tinh Giáo, Thiên Cơ Các ba thế lực lớn này có thể nói là lâm vào nguy hiểm tột độ chỉ trong một đêm.
Thậm chí có người quả quyết tuyên bố, tại khu vực xung quanh ba thế lực lớn này, đã xuất hiện vô số những kẻ lén lút, hành tưng mờ ám.
Trong chốc lát, cả thiên hạ xôn xao.
"Chậc, chẳng lẽ Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố thật sự hung hiểm đến vậy sao?"
"Quả không hổ là Tử Lôi Kiếm Tông từng thống trị cả thiên hạ, dù đã bị diệt, chỉ riêng cái bảo khố để lại thôi cũng khiến người đời sau hao tổn nhiều cao thủ trấn quốc đến vậy!"
"Đúng vậy, có người nói thời đại đó mới thực sự là võ đạo thịnh thế, ta từng đọc được vài ghi chép, người ta nói vào thời đó, cao thủ trấn quốc không hề hiếm thấy, trên họ còn có những cao thủ đáng sợ hơn nữa, còn bây giờ, trong mắt người thời đó, có lẽ đây chỉ là thời đại mạt pháp!"
Rất nhiều người nghe được tin tức này đều hít vào một ngụm khí lạnh, bởi vì trên thực tế, việc mở ra Tử Lôi Kiếm Tông bảo khố này ít ai biết đến, chỉ có tầng lớp cao tầng của một vài thế lực khổng lồ mới biết tin này.
Những thế lực nhỏ hơn thì hoặc là không biết, hoặc là khi biết thì không phải là lúc các thế lực lớn kia kiếm được đầy bồn đầy bát, một đêm phất lên.
Ngược lại, thứ họ nhận được là tin các thế lực lớn hao binh tổn tướng, thiệt hại nặng nề, vậy sao có thể không khiến họ kinh sợ cho được?
Nhưng sau đó, càng nhiều tin tức được lan truyền, hai cái tên chỉ trong một đêm đã vang danh khắp thiên hạ.
"Kiếm Vô Trần, có người nói, cái chết của Tả Hiền Vương, còn có tông chủ Hoàng Tuyền Tông, các chủ Thiên Cơ Các, Kiếm Quỷ, Long Bà, tất cả đều là do hắn gây ra!"
“Năm đại cao thủ trấn quốc đều chết dưới tay một người, lẽ nào Kiếm Vô Trần này là quái vật sao?”
"Ta có tin tức tuyệt đối đáng tin, giáo chủ Cửu Tinh Giáo chính là chết dưới tay Sở Vân Phàm của nước Ngụy!"
"Giáo chủ Cửu Tinh Giáo là một cao thủ đức cao vọng trọng, người ta nói hắn có thể sánh ngang với Kim Trướng Hãn Vương, vậy mà lại chết dưới tay Sở Vân Phàm, Sở Vân Phàm này lợi hại thật!"
"Chuyện này có là gì, các ngươi chắc chắn chưa biết một chuyện trước đó đâu, sau tiểu đan nguyên hội, Hữu Hiền Vương của Kim Trướng Hãn Quốc dẫn theo rất nhiều cao thủ muốn vây giết đoàn đại biểu Đan sư của Đại Ngụy quốc và Đại Tề quốc, kết quả không chỉ tổn thất rất nhiều cao thủ Đan cảnh cùng hơn vạn Huyết Man vệ, mà ngay cả Hữu Hiền Vương của Kim Trướng Hãn Quốc cũng bỏ mạng, mà người ra tay, chính là Sở Vân Phàm!"
"Sao có thể, nói như vậy, Kim Trướng Hãn Quốc mới là bên tổn thất lớn nhất chứ, Tả Hiền Vương, Hữu Hiền Vương đều chết hết, chẳng phải là hai người kế vị mạnh nhất của Kim Trướng Hãn Quốc đều tiêu đời rồi sao!"
Theo đủ loại tin tức ngầm lan truyền, trong chốc lát, tin tức về Kiếm Vô Trần và Sở Vân Phàm có thể nói là bay đầy trời.
Muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm, đặc biệt là việc Sở Vân Phàm mấy lần đại khai sát giới, trên thực tế đều không quá kiêng kỵ người khác, trong thiên hạ người thông minh quá nhiều, tuy rằng chỉ có vài ba câu tin tức.
Việc Sở Vân Phàm chém giết đám người Tả Hiền Vương không ai chứng kiến, chém giết giáo chủ Cửu Tinh Giáo cũng chỉ có Vân Thiên ở đó, nhưng điều này không ngăn cản họ đoán ra sự tình.
Dù sao, sau khi Sở Vân Phàm tìm đến cửa, họ liền lũ lượt chết, cho nên chuyện này cũng không khó suy đoán.
Ngoại trừ việc bản thân Sở Vân Phàm chính là Kiếm Vô Trần ra, họ hầu như đã đoán ra mọi chuyện.
Trong chốc lát, khắp thiên hạ xôn xao, dấy lên một cơn sóng lớn.
Trước đó, Sở Vân Phàm và cái tên Kiếm Vô Trần đối với người trong thiên hạ đều vô cùng xa lạ.
Nhưng gần như chỉ trong một thời gian ngắn, mọi tư liệu và tình báo về hai người đã bị các thế lực lớn thu thập được.
Thứ sức chiến đấu kinh khủng có thể tùy tiện giết chết cao thủ trấn quốc, trong thiên hạ không có bất kỳ thế lực nào dám xem nhẹ, đặc biệt là hai người này hễ động tay là hạ sát thủ, ra tay tàn nhẫn, khiến rất nhiều người trong lòng run sợ.
Họ đương nhiên phải cố gắng nghiên cứu một chút, để tránh khỏi không cẩn thận đụng vào mũi thương.
Hai người đều là những kẻ quật khởi nhanh chóng trong thời gian gần đây, Sở Vân Phàm liên tiếp đánh tan năm đại cao thủ của Đại Ngụy quốc, vấn định đệ nhất cao thủ Đại Nguy, sau đó càng liên tiếp chém giết Tả Hiền Vương và giáo chủ Cứu Tỉnh Giáo, những cao thủ trấn quốc danh chấn thiên hạ.
Còn Kiếm Vô Trần quật khởi thậm chí còn nhanh hơn, nhưng chiến tích của hắn cũng không hề kém cạnh, thậm chí còn hơn một bậc, hắn vừa mới xuất đạo đã lấy việc đâm liền mười mấy gia tông môn nhất lưu để làm bàn đạp, càng chém giết lão giáo chủ đời trước của Cửu Tinh Giáo, còn có rất nhiều cao thủ Cửu Tinh Giáo.
Sau đó càng chém giết Tả Hiền Vương của Kim Trướng Hãn Quốc, còn có tông chủ Hoàng Tuyền Tông, các chủ Thiên Cơ Các, Long Bà, Kiếm Quỷ, những cao thủ trấn quốc đã thành danh từ lâu.
Trong một đêm, tên tuổi hai người đã vang vọng thiên hạ, hơn nữa xem ra đều còn trẻ như vậy, nhiều nhất cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, điều này khiến hầu như tất cả mọi người đều biết, thiên hạ này lại quật khởi hai vị võ đạo tông sư vô cùng trẻ tuổi.
Cũng không phải không có ai hoài nghi hai người có phải là cùng một người hay không, dù sao mọi chuyện xem ra đều quá mức trùng hợp, nhưng rất nhanh đã bị người bác bỏ, bởi vì theo tình báo họ thu được, Kiếm Vô Trần là một tông sư kiếm đạo vô thượng, còn Sở Vân Phàm thì không phải vậy, hắn là một đại sư võ đạo sở học khá tạp.
Hai người căn bản không đi cùng một con đường, họ cũng không tin có người có thể học được mọi lĩnh vực đến mức đăng phong tạo cực, bản thân điều này cũng quá trái với tam quan của họ.
Và việc hai người quật khởi, không nghi ngờ gì, đều là đạp lên thi thể của những cao thủ trấn quốc đã thành danh từ lâu để thăng tiến, điều này khiến đám truyền nhân của những thế lực kia hận đến nghiến răng.