Thấy Sở Vân Phàm gần như lập tức bắt đầu tế luyện mà không hề hỏi ý kiến hay có ý định lĩnh ngộ thêm, Vân Thiên kinh ngạc, vội nói: "Sở đại sư, ngài không lĩnh ngộ thêm sao?”
"Không cần, ta học xong rồi."
Sở Vân Phàm lắc đầu đáp.
Nghe vậy, Vân Thiên thiếu chút nữa nghẹn họng. Ông ta không ngờ rằng Sở Vân Phàm lại trả lời rằng đã hoàn toàn nắm vững.
Cần biết, phương pháp thức tỉnh và tế luyện Trấn Yêu Kiếm vô cùng phức tạp. Trước đây, ông ta phải mất cả tháng mới chắc chắn có thể thức tỉnh thanh kiếm này.
Đây cũng là một trong những truyền thừa độc nhất của Trấn Yêu Tông!
Vậy mà giờ đây, Sở Vân Phàm chỉ loáng thoáng hai ba lần đã học xong?
Ông ta khó tin, nhưng nhìn vẻ mặt Sở Vân Phàm, lại không giống đùa giỡn. Hơn nữa, ông ta biết Sở Vân Phàm sẽ không đem chuyện này ra làm trò.
Vì vậy, ông ta chỉ có thể lùi sang một bên, nhìn Sở Vân Phàm bắt đầu niệm ấn quyết.
Ông ta nhận ra, đây chính là thức mở đầu để thức tỉnh Trấn Yêu Kiếm!
Theo từng ấn quyết được thi triển, pháp lực khổng lồ trong cơ thể Sở Vân Phàm được dẫn đắt, với tốc độ kinh người trào vào Trấn Yêu Kiếm. Thanh kiếm vốn lơ lửng trên quan tài bắt đầu bộc phát hào quang rực rỡ, cộng hưởng với pháp lực của Sở Vân Phàm.
"Hắn thực sự học được!"
Vân Thiên kinh ngạc nhìn Sở Vân Phàm, như thể gặp phải chuyện ma quái. Việc Sở Vân Phàm thực sự học được thủ pháp thức tỉnh khiến ông ta vô cùng sửng sốt.
Đây là yêu nghiệt kinh người đến mức nào? Năm xưa, ông ta phải mất cả tháng mới nắm chắc, giờ Sở Vân Phàm chỉ trong chốc lát đã làm được.
Nghĩ đến tuổi Sở Vân Phàm, mới hơn hai mươi đã là thiên hạ đệ nhất cao thủ. Còn năm đó, ở tuổi hai mươi, ông ta mới chỉ đạt tới cảnh giới Thần Thông, cách biệt quá lớn, quả thực không thể so sánh.
Có lẽ trên đời này, thật sự có những kẻ yêu nghiệt như vậy!
Ông ta không biết rằng, Sở Vân Phàm có thần cách trợ giúp, bản thân sức lĩnh ngộ đã là cấp độ siêu yêu nghiệt. Thêm vào đó, hắn còn có ký ức Đan Hoàng, đối với loại nghi thức thức tỉnh và thủ pháp tế luyện này vô cùng hiểu rõ, thậm chí hiểu sâu sắc, vượt xa những gì Vân Thiên có thể tưởng tượng được.
Hắn đứng ở một tầm cao, nhìn xuống loại thủ pháp tế luyện này, thế như chẻ tre, tự nhiên không tầm thường.
Theo pháp lực của Sở Vân Phàm không ngừng rót vào, Trấn Yêu Kiếm bên trong không ngừng tỏa ra uy áp cường đại, từng đợt phóng thích ra ngoài, cùng pháp lực của Sở Vân Phàm tạo thành cộng hưởng. Theo sự cộng hưởng này không ngừng tăng trưởng, uy thế của Trấn Yêu Kiếm mới từ từ được giải phóng.
Trấn Yêu Kiếm ngủ say không biết bao nhiêu năm, mà giờ đây, cuối cùng cũng bắt đầu từ từ thức tỉnh nhờ Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm hoàn toàn chìm đắm trong đó, đần cảm nhận được Trấn Yêu Kiếm.
Trong đầu Sở Vân Phàm, bỗng hiện ra một thanh cự kiếm khổng lồ vô cùng.
Một thanh âm vang lên trong đầu Sở Vân Phàm: "Ai đang triệu gọi ta!"
Sở Vân Phàm biết, đây là thanh âm kiếm linh của Trấn Yêu Kiếm.
Sở Vân Phàm không ngừng gia tăng pháp lực, rót vào bên trong, kết hợp với những ấn quyết phức tạp. Pháp lực của Sở Vân Phàm tỏa ra, tạo thành một cơn bão táp.
Vân Thiên liên tục lùi về phía sau, ánh mắt lộ vẻ khó tin. Cần biết, trước đây ông ta phải mất trọn một ngày một đêm mới thức tinh Trấn Yêu Kiếm đến trình độ này.
Còn Sở Vân Phàm mới chỉ bắt đầu trong chốc lát đã đưa Trấn Yêu Kiếm thức tỉnh đến mức này, dường như sắp hồi phục hoàn toàn.
Ông ta không thể không thừa nhận, trên đời này quả thật có thiên tài và hạng xoàng xĩnh!
Nhưng ông ta không phải hạng xoàng xĩnh, ông ta là thiên tài. Còn Sở Vân Phàm trước mắt, không phải thiên tài, mà là yêu nghiệt!
Yêu nghiệt không phải người, vì vậy người không thể so sánh với yêu nghiệt, bởi vì không cần thiết!
Lại qua một canh giờ, một luồng kiếm khí hạo nhiên xông thẳng lên trời, nhất thời, tất cả mọi người trong Trấn Yêu Tông đều thấy một đạo kiếm khí dài hàng ngàn trượng, rộng mấy chục trượng xé rách bầu trời.
"Ong ong ong!"
Toàn bộ không khí rung chuyển dữ dội, thậm chí tất cả mọi người cảm nhận được nền đất của Trấn Yêu Tông đang rung chuyển kịch liệt.
Đạo kiếm khí này đã mãnh liệt đến một cảnh giới đáng sợ!
Những yêu thú xung quanh Trấn Yêu Tông gần như bỏ chạy với tốc độ kinh người, như thể cảm thấy thiên địch.
Mà ngay cả những cao thủ Đan Cảnh của Trấn Yêu Tông cũng rối rít biến sắc, trợn tròn mắt. Đạo kiếm khí này thật sự quá đáng sợ.
Đạo kiếm khí này, dù chỉ bị lướt qua cũng là một con đường chết, nháy mắt sẽ bị trọng thương!
Chớ nói chi nếu bị chém trúng, cao thủ Đan Cảnh cũng chỉ có một kết cục là thân thể vỡ nát!
"Chỗ đó, loại kiếm khí này, chẳng lẽ là Trấn Yêu Kiếm trong truyền thuyết sao?" Một trưởng lão Đan Cảnh của Trấn Yêu Tông trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, như thể gặp ma.
Đạo kiếm khí xông lên tận trời, như cột chống trời!
Trong Trấn Yêu Tông, thực tế không có mấy người từng thấy Trấn Yêu Kiếm, nhưng đã đến vị trí trưởng lão, tuy rằng không rõ các loại bí ẩn về Trấn Yêu Kiếm, nhưng cũng không phải là không biết gì.
Họ vẫn biết có một thanh kiếm thần như vậy tồn tại, đặc biệt là khi đến thời khắc sống còn, Vân Thiên muốn thức tỉnh Trấn Yêu Kiếm, cũng công khai sự tồn tại của thanh kiếm.
Chỉ là Trấn Yêu Kiếm ngủ say nhiều năm, họ căn bản chưa từng thấy dáng vẻ thức tỉnh thực sự của thanh kiếm!
Ngay sau đó, mọi người cảm thấy đạo ánh kiếm đáng sợ xông lên tận trời từ từ yếu đi, giống như thanh kiếm báu này đã bị người khống chế.
"Này, chẳng lẽ Thiếu tông chủ đã thức tỉnh Trấn Yêu Kiếm rồi sao?" Có người như đoán ra điều gì đó, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói.
Ủy lực của Trấn Yêu Kiếm vừa rồi đã có thể thấy được chút ít, xác thực không giống người thường, chỉ cần một kiếm hạ xuống, Yêu vương nào bị chém trúng đó là một con đường chết, một kiếm quét ngang, hàng ngàn hàng vạn yêu thú chết đi.
Uy lực to lớn, tự nhiên không cần phải nói!
Hồi lâu sau, ánh kiếm rốt cục hoàn toàn tắt, nhưng mọi người thấy một bóng người bay ra từ dưới Trấn Yêu Bia, cầm trong tay thanh bảo kiếm cổ xưa. Mọi người nhìn kỹ, người đó không phải Thiếu tông chủ Vân Thiên của Trấn Yêu Tông, mà là Sở Vân Phàm.
Nhất thời gây ra một làn sóng lớn!
Nhưng ngay sau đó, họ thấy Vân Thiên cũng theo sát phía sau bay ra, cả hai không có vẻ gì là đã chiến đấu. Lúc này, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng một số người lại nghĩ, có lẽ đây là quyết định của Vân Thiên. Sở Vân Phàm là thiên hạ đệ nhất cao thủ, Trấn Yêu Kiếm ở trong tay hắn, trái lại thích hợp hơn so với Vân Thiên đang bị trọng thương.