"Đến rồi!" Tần Mệnh mắt nhìn phía trước, tay nắm chặt mặt đất, một lượng lớn Thổ Nguyên Lực bốc lên, hóa thành những con nham mãng vây quanh hắn, tạo thành một mũi khoan xoay tròn. "Lạc Khuynh Thành cô nương, nếu ngươi còn sống sót, ta sẽ trả công hậu hĩnh!”
"Hả?" Lạc Khuynh Thành còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì phía trước cây cối đã đổ rạp, một con Ác Hùng cao mấy chục mét hung bạo xông tới. Toàn thân nó bốc cháy ngọn Minh Hỏa xanh biếc, dữ tợn xấu xí, móng vuốt to lớn giáng xuống mặt đất. So với hình thể ba bốn mươi mét của nó, Tần Mệnh biến thành mũi khoan nham thạch năm mét chẳng đáng là gì, thậm chí nó còn không nhìn thấy. Móng vuốt khổng lồ đột ngột vỗ xuống.
Phập!
Mũi khoan nham thạch cắm sâu vào móng vuốt, máu tươi bắn tung tóe, đâm thẳng vào xương.
Ác Hùng gào lên đau đớn, vội vã nhấc móng vuốt lên, đang định cúi đầu xem thứ gì thì Thú Triều phía sau đã ầm ầm xông tới.
“Rống!" Mười mấy con Cự Viên quấn quanh hào quang màu bạc, uy vũ hùng tráng, nhưng đầu lại là Khô Lâu, thiêu đốt Huyết khí xanh biếc. Chúng phi nước đại qua, đạp nát xương sống Ác Hùng, bật lên không trung, lao về phía xa.
Ác Hùng rên rỉ, nhưng vẫn phải chịu đựng đau đớn kịch liệt để phi nước đại về phía trước.
Theo sát phía sau, vô số mãnh thú hiếm thấy nghiền nát rừng rậm, đạp nát núi cao, lao về phía xa. Có song đầu Cự Mãng, đầu bên trái quấn quanh lôi điện, đầu bên phải bốc lửa hừng hực, điên cuồng gào thét; có chiến mã toàn thân là hài cốt, bốc cháy U Minh hỏa; lại có quái vật đầu Sư Tử mình người hùng tráng. Khí tức của chúng đều vô cùng khủng bố, như thể bị kinh hãi điều gì, tứ tán đào vong, phạm vi bao trùm hơn mười dặm, ầm ầm nghiền ép mọi thứ trên đường đi.
Những cường giả truy đuổi Tần Mệnh buộc phải tránh lui, nhưng không dám rời quá xa, ai cũng hiểu đây chắc chắn là có người cố ý tạo ra Thú Triều, để cướp Sinh Tử Hoa.
Nhưng khi nhìn thấy 'kẻ cầm đầu' gây ra Thú Triều, không ai dám tùy tiện tới gần, trái lại tránh xa.
Đó là một đám Minh Hỏa Biều Trùng, loài trùng đáng sợ đến từ U Minh, có thể hút sinh mệnh chỉ khí, găm nhấm hài cốt huyết nhục. Một khi bị chúng cuốn lấy, trong thời gian ngắn sẽ chết không toàn thây.
Chúng đáng lẽ phải tiềm phục tại khu vực trung tâm của Luân Hồi Đảo, nhưng không hiểu vì sao lại vào lúc này xông ra, số lượng kinh người, che trời lấp đất, thanh thế vô cùng lớn.
Một bóng người mạnh mẽ lẫn trong bầy thú, như quỷ mị xuất hiện trước mũi khoan đá mà Tần Mệnh hóa thành.
"Đây là bản lĩnh của ngươi?"
Người đàn ông hừ lạnh, tung ra một cái túi. Túi lập tức phình to, bên trong cường quang bắn ra, Hỗn Độn Chi Khí cuồn cuộn, muốn cuốn toàn bộ mũi khoan đá đi.
"Sai rồi!”
Tần Mệnh đột nhiên từ mặt đất bên cạnh lao ra, nhanh như chớp, xuất thủ như điện, răng rắc một tiếng, đánh nát xương cổ người kia. Ngay lập tức, cả người cuồn cuộn trên diện rộng, một cước đạp nát đầu hắn, xoay tròn vọt lên không trung. Chộp lấy cặp sừng trên đầu con Cự Lang vừa chạy ngang qua, lao về phía xa.
"Đừng để hắn chạy!"
Vô số bóng người lập tức trà trộn vào đám đông, từ bốn phương tám hướng bao vây tiêu diệt Tần Mệnh.
Nhưng...
Tần Mệnh quay lại cười tà mị, thân thể đột nhiên vỡ tan, hóa thành vô số ánh sáng mờ ảo.
Không hay rồi! Sắc mặt những bóng người kia đại biến, vừa định né tránh, thì ánh sáng mờ ảo đột nhiên bùng nổ, hóa thành Lôi Triều, mang theo lôi uy kinh khủng, ầm ầm nổ tung. Mấy ngàn đạo ánh sáng mờ ảo, hóa thành mấy ngàn đạo Lôi Triều, trong nháy mắt lan rộng ra hơn năm ngàn mét, xé nát những con cự thú đang lao nhanh và những cường giả vây quanh, huyết nhục văng tung tóe, máu tươi nhuộm đỏ đại địa.
Các cường giả đang định tới gần từ xa vội dừng lại, sắc mặt ngưng trọng.
Người này rốt cuộc là ai?
Chiêu thức quỷ dị phức tạp, nhưng lại vô cùng bá đạo.
"Sinh Tử Hoa của ta là để bán, không phải để các ngươi cướp!”
"Ai muốn kết giao bằng hữu, cứ ra giá!"
"Ai muốn tìm cái chết, ta tiếp đón đến cùng!"
Tần Mệnh đột ngột xuất hiện giữa không trung, gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa kim quang, nóng bỏng chói mắt. Trong chớp mắt, hàng ngàn hàng vạn ánh sáng phá thể mà ra, xoay tròn, gào thét xé gió, như ngàn vạn lợi kiếm, xé rách mọi thứ, đánh về phía những kẻ truy bắt lẫn trong Thú Triều.
Phập! Phập!
Ánh sáng bạo kích Thiên Địa, xuyên thủng mọi chướng ngại.
Mãnh thú bị bắn thủng lỗ chỗ, kêu thảm thiết; cường giả bị xuyên thủng thân thể, thậm chí là đầu, máu tươi tuôn ra; ánh sáng xuyên qua đại thụ, nổ nát ngọn núi. Xung quanh mười dặm, núi rừng chằng chịt những lỗ lớn nhỏ.
Lúc này, vô số Minh Hỏa Biều Trùng từ trên trời ập xuống, bao phủ Tần Mệnh.
"Lui!" Đôi mắt Tần Mệnh bị bóng tối nuốt chửng, một âm thanh U Minh từ trong cơ thể bộc phát, nổ ra Âm Ba chói tai, quét sạch không trung.
Hàng vạn Minh Hỏa Biều Trùng kinh hãi tản ra khi vừa chạm vào Tần Mệnh, tán loạn về bốn phương tám hướng.
Cảnh tượng rung động này khiến tất cả cường giả trong dãy núi trợn mắt há mồm, không đám tin vào mắt mình.
Thực lực nam nhân kia đã khiến họ kinh hãi, việc hắn quát lui Minh Hỏa Biều Trùng càng thêm rung động lòng người.
"Dừng lại!"
Tử Mạch Hàn ra lệnh cho các cường giả bên cạnh dừng lại, nhíu mày, nhìn chằm chằm bóng người trên không trung.
"Vì sao dừng lại? Cứ xông lên đi, ta không tin hắn giỏi hơn nhiều người chúng ta!"
"Ta chưa từng thấy ai phách lối như vậy."
"Hắn nghĩ hắn là ai? Dám coi trời bằng vung."
"Ta cá hắn sống không quá ba ngày!"
Đám người dừng lại xung quanh, trừng mắt nhìn.
"Chúng ta quá lộ liễu, trước tản ra." Tử Mạch Hàn muốn Sinh Tử Hoa, nhưng không muốn trở thành mục tiêu của các thế lực khác.
Tần Mệnh không để ý đến đám người truy tung trong rừng rậm, lần theo cảm ứng tử Luân Hồi tinh thạch trên quan tài đồng, cố gắng tìm kiếm những Sinh Tử Hoa còn lại trên Luân Hồi Đảo.
Lạc Khuynh Thành theo sát Tần Mệnh, ánh mắt nhìn hắn nóng bỏng. Giờ nàng hoàn toàn có thể xác định người này không phải người bình thường, hoặc là kỳ tài ẩn thế mới xuất hiện, hoặc là nhân vật quan trọng của thế lực lớn nào đó.
"Rời khỏi Luân Hồi Đảo ngươi có tính toán gì?"
Lạc Khuynh Thành cố gắng thể hiện mị lực của mình, ánh mắt và động tác đều khiến chính nàng cảm thấy xao xuyến, nhưng nam nhân trước mắt vẫn thờ ơ. Trước kia nàng rất tự tin vào mị lực của mình, giờ lại đột nhiên có chút hoài nghi.
"Phải xem ta có thể sống sót rời đi hay không."
“Ngươi không phải vô cùng cường thế sao? Còn sợ những người trên đảo này?”
"Ở đây không sợ, nhưng khi rời đi, thế lực phía sau họ có lẽ đã chờ sẵn bên ngoài."
"Ngươi cũng thật thông minh."
Tần Mệnh liếc nhìn nàng: "Vừa rồi ngươi nói những người kia đều là Ám Thánh Giáo?"
"Ta hiện tại cũng là người của Ám Thánh Giáo."
“Nói cho ta nghe một chút về nó đi?" Tần Mệnh vừa đi vừa nói, mơ hồ cảm nhận được Luân Hồi ba động mới, lập tức đi về phía đó.
"Ám Thánh Giáo là một trong những tổ chức săn giết lớn mạnh nhất trong Đại thế giới. Họ hoàn toàn nắm trong tay một phần ba nhiệm vụ săn giết trong Đại thế giới, đồng thời mở rộng đến Lục Đạo Luân Hồi Sơn, Vô Chung Diệt Thế Sơn, Nguyên Thủy Đăng Thiên Sơn, ba tòa Thần Sơn khống chế sân thí luyện. Họ tiếp nhận yêu cầu từ tất cả thế lực, sau đó dựa vào tình hình mà giao cho các phân bộ của Ám Thánh Giáo.
Bất kỳ cường giả nào, thuộc bất kỳ thế lực nào, đều có thể đăng ký trở thành sát thủ của Ám Thánh Giáo, định kỳ đến đó nhận nhiệm vụ, sau khi hoàn thành thì đến lĩnh tiền công.
Ám Thánh Giáo sẽ căn cứ vào thực lực sát thủ và tình hình hoàn thành nhiệm vụ để đánh giá đẳng cấp, từ Huyết Đồ cấp một đến Huyết Đồ cấp mười.
Bản thân Ám Thánh Giáo cũng có đội ngũ săn giết riêng, phụ trách chấp hành một số nhiệm vụ quan trọng hơn, hoặc thanh lý một số Huyết Đồ, họ được gọi là Thánh Đồ.
Ám Thánh Giáo đã có hơn ba vạn năm lịch sử. Vì tính đặc thù của họ, ảnh hưởng của họ trong Đại thế giới rất phức tạp, thực lực thực sự hoàn toàn không thể đánh giá, ngay cả các Đại Tiên vực cũng có chút kiêng ky họ."