"Chúng ta đến đó, liệu có thích ứng được không?" Lý Linh Diên chỉ mới nghe thôi đã thấy khó mà chấp nhận, dù sao từ một cái thành nhỏ bé mà phóng tầm mắt ra toàn thế giới, quả là một sự thay đổi lớn.
"Chắc chắn sẽ có chút bỡ ngỡ, nhưng các con có nhiều thời gian để làm quen dần. Trước cứ ở Lôi Đình Thần Vực ba năm năm để thích nghi với môi trường, Thiên Dực tộc sẽ đưa các con đi đây đó ngắm nghía, tìm hiểu tình hình thế giới. Sau mươi năm tám năm, khi các con đã hoàn toàn quen thuộc, có thể cân nhắc ở lại Lôi Đình Thần Vực tiếp tục sinh sống, nghiên cứu võ đạo, hoặc là ngụy trang thân phận, hai người cùng nhau hòa nhập vào thế giới mới, tận hưởng cuộc sống. Thế giới này rộng lớn lắm, các con đi khắp nơi, chứng kiến đủ mọi cuộc chiến tranh, ít nhất cũng phải mất mấy ngàn năm." Tần Mệnh không thể để cha mẹ rời xa mình, dù sau này họ có mệt mỏi, cũng chỉ là chìm vào giấc ngủ sâu, vĩnh viễn ở lại Lôi Đình Cổ Thành.
Tần Dĩnh kéo tay cha mẹ, thuyết phục: "Ở lại Thần Vực, sẽ có Thiên Cực Các Các Chủ đích thân làm đạo sư, chỉ dạy võ đạo cho cha mẹ, ít nhất cũng phải nâng cảnh giới lên tới Thiên Vũ. Dù sao cha mẹ là chủ nhân của Lôi Đình Thần Vực, cảnh giới không thể quá kém được. Còn nếu muốn rời khỏi Thần Vực, cha mẹ có thể vô tư hưởng thụ cuộc sống riêng, kết giao bạn mới, đi khám phá đó đây, tìm kiếm cơ duyên. Tóm lại, cuộc sống của cha mẹ ở thế giới mới sẽ vô cùng đặc sắc, và quan trọng nhất là, cha mẹ không cần phải nhìn sắc mặt ai, cũng không cần lo lắng cho sự an nguy của Lôi Đình Cổ Thành nữa."
"Vậy thì chúng ta cùng chờ mong xem sao." Lý Linh Diên dễ chấp nhận sự thay đổi như giấc mơ này hơn Tần Tử Duy.
"Còn con thì sao?" Tần Tử Duy hỏi.
"Việc thế giới mới dung hợp là một quá trình dài, con có thể cần đến mấy ngàn năm, thậm chí cả vạn năm. Nhưng hồn niệm của con vẫn ở lại Lôi Đình Cổ Thành, nếu cha mẹ nhớ con thì cứ tìm, con sẽ xuất hiện ngay."
"Chúng ta có thể giúp gì cho con không?"
"Cha mẹ chỉ cần sống vui vẻ là con vui rồi. Con khuyên thật lòng, cha mẹ nên ở Lôi Đình Cổ Thành một thời gian để quen, rồi ngụy trang thân phận cho tốt, đi đây đó trên thế gian, nhìn ngắm nhiều hơn."
Tần Dĩnh bỗng cười tinh quái: "Mẫu thân, đến lúc đó phải để mắt đến phụ thân đấy nhé, ở đó mỹ nữ nhiều lắm, ca ca con còn không giữ được, một hơi cưới tận năm người."
"Con bé này..." Tần Tử Duy cười khổ lắc đầu.
"Năm người? Không phải bốn sao?” Lý Linh Diên giật mình, vội vã nhớ lại xem hôn lễ tốt qua có bao nhiêu người. Từ tối qua đến giờ bà cứ mơ mơ màng màng, đừng có mà bỏ sót ai.
"Còn một người nữa, trường hợp đặc biệt, cô ấy không đến." Tần Mệnh liếc Tần Dĩnh, Tần Dĩnh tinh nghịch lè lưỡi.
"Không đến? Sao lại thế, hôn lễ quan trọng thế mà lại vắng mặt?"
"Cô ấy... Tình huống đặc biệt ạ."
"Đặc biệt thế nào, có phải bị thương không? Con không phải là Thiên Đế cảnh giới sao, chữa trị cho người ta đi chứ." Lý Linh Diên trách Tần Mệnh. Hôn lễ là chuyện đại sự cả đời, sao có thể qua loa như vậy, lại còn bỏ sót một người.
"Cô ấy không bị thương, rất khỏe, chỉ là không muốn đến thôi.”
Lý Linh Diên và Tần Tử Duy trao đổi ánh mắt, không muốn đến? Ý gì đây? Với địa vị của con trai mình, có nhà nào mà không muốn gả con gái cho chứ? Họ nhìn sang Tần Dĩnh, Tần Dĩnh vờ như không để ý, tự mình ăn bánh ngọt.
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Lý Linh Diên tò mò, xem ra thằng nhóc này còn giấu bà nhiều chuyện lắm, về phải hỏi Linh Đại cho rõ mới được.
"Cô ấy quen cô độc rồi, không quen náo nhiệt. Với lại... À... Lúc ban đầu, chúng con là kẻ thù, tông môn của cô ấy còn giết mấy Vương Hầu của Thiên Vương Điện. Chỉ là về sau cùng nhau trải qua vài chuyện, rồi cơ duyên xảo hợp, dần dần tiến tới với nhau." Đó cũng là lý do Táng Hoa không muốn đến, nàng không muốn xuất hiện gây ra bất mãn cho các Vương Hầu của Thiên Vương Điện, khơi lại những chuyện đau lòng.
"Chúng ta có thể gặp cô ấy được không?"
"Sau này sẽ có cơ hội." Tần Mệnh không muốn ép Táng Hoa, chỉ có thể chờ đợi.
"Các con còn có cả cháu nội nữa cơ đấy." Tần Dĩnh cười nói.
"Thật sao?" Tần Tử Duy cuối cùng cũng phấn chấn hẳn lên. Sở dĩ ông có vẻ thờ ơ như vậy, là vì trong ấn tượng của ông, Mệnh nhi và Dĩnh Nhi vẫn chỉ là những đứa trẻ con mấy tuổi, đột nhiên lại lớn thế này, tuổi tác thậm chí còn hơn cả ông, nhưng nghe đến cháu nội, trong lòng ông chợt ấm áp hẳn lên.
"Chắc cũng phải bảy tám tuổi rồi, gần bằng tuổi ca ca con trong ký ức của cha mẹ. Nhưng con cũng chưa từng thấy mặt cháu thế nào."
Tần Mệnh nói: "Chờ thời cơ thích hợp, con sẽ cố gắng thuyết phục Táng Hoa dẫn Niệm nhi đến gặp cha mẹ."
“Niệm nhi..." Tần Tử Duy lặng lẽ đọc cái tên thân mật này, lộ ra vài phần tươi cười, rồi lại quay sang nhìn Tần Dĩnh: "Còn con thì sao?"
"Con? Con làm sao?"
"Ca ca con chung thân đại sự đã xong xuôi, còn cưới cho con tận bốn... không, năm chị dâu. Còn con thì thế nào?"
Tần Dĩnh buông tay đang khoác tay cha mẹ ra, hướng phía trước xoay một vòng nhanh nhẹn: "Con còn nhỏ, chưa vội."
"Còn nhỏ? Con cũng bốn mươi rồi đấy! Lão cô nương!"
"Phụ thân!" Tần Dĩnh hậm hực quay lại.
"Nói gì vậy, Dĩnh Nhi nhà ta còn trẻ." Lý Linh Diên huých tay Tần Tử Duy, rồi lại thấp giọng hỏi Tần Mệnh: "Con bé này có phải là khó tính quá không, không ai theo đuổi à?"
"Tại nó mắt cao quá thôi, chẳng mấy ai lọt vào mắt nó cả." Tần Mệnh cười nói.
Tần Dĩnh ở phía trước làm mặt quỷ.
Lý Linh Diên lẩm bẩm: "Con tìm cho nó một người đi chứ. Con thì tận năm người, nó một mống cũng không có, con làm anh kiểu gì vậy."
“Thì tại con chưa gặp được ai hợp mà." Tần Mệnh ngượng ngùng cười trừ.
"Xung quanh con nhiều bạn bè thế, thật sự không có ai thích hợp à?"
"Mấy người đó đều có gia đình cả rồi."
Tần Mệnh ở trong Lôi Đình Cổ Thành mãi đến tận buổi chiều, mới trở lại Tứ Hải Thương Hội.
Mọi người đã tỉnh lại hết, đang dùng linh lực luyện hóa tửu kình trong người, khôi phục trạng thái bình thường. Họ lần lượt chuẩn bị thỏa đáng, mang theo những người cần mang, và cả những đồ vật đáng giá làm kỷ niệm, dù sao lần đi này, không chỉ là vĩnh viễn không trở lại nữa, mà là tất cả mọi thứ ở đây đều sẽ hóa thành hư không, tan biến trong không gian thời gian vô tận.
Phương Khải Minh thấp thỏm bất an đứng bên cạnh Hô Diên Trác Trác, vừa lo lắng cho tương lai, vừa có chút mong chờ.
"Phải trở về rồi." Tần Mệnh thay đổi thời không, nguồn năng lượng mênh mông như sóng lớn nuốt chửng đám người, đưa họ trực tiếp trở về Đại Hỗn Độn Vực, nhưng Tần Mệnh không vội vã trở về, mà lặng lẽ đứng trong không gian thời gian ngưng kết, ngắm nhìn vệt tà dương nghiêng bóng.
Một khi hắn rời đi, giải phóng toàn bộ năng lượng thời không, toàn bộ lịch sử từ Khai Thiên Tích Địa đến giờ sẽ bắt đầu sụp đổ, dần dần tan rã, không còn tồn tại.
Đây gần như là sự hủy diệt thực sự của một thế giới cũ.
"Vĩnh biệt..."
Tần Mệnh lặng lẽ thì thầm, hướng về phía chiều tà cúi người chào thật sâu. Hắn gửi lòng kính trọng đến các đời Vĩnh Hằng Chi Vương đã từng đổ máu vì sự ra đời của thế giới mới, gửi lòng kính trọng đến những Tiên Dân đã từng thay đổi lịch sử, khai phá thời không huy hoàng, đồng thời gửi lòng kính trọng đến những sinh linh đã từng cố gắng phấn đấu trong vô tận năm tháng, những sinh linh kiên cường sinh sống, còn có những vĩ nhân, những người yêu nhau... tất cả những gì đã từng tồn tại...
Giờ khắc này, dù là vĩnh biệt, lại không phải huyễn diệt, hắn sẽ mang theo tất cả những mong chờ của thời không cũ, triển khai hành trình trong thế giới tương lai.
Những sai lầm của thế giới thứ nhất, thế giới thứ hai sẽ không lặp lại, nơi đó sẽ là một lịch sử hoàn toàn mới, vĩnh viễn lao nhanh về phía trước, vĩnh hằng không dứt.
Tần Mệnh chậm rãi giơ tay phải lên, chỉ về phía vệt tà dương kia, lực lượng thời không tràn ngập thế giới, không gian thời gian ngưng kết lại rung chuyển, mênh mông và hùng vĩ. Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía tây, nhìn lần cuối cùng mặt trời và mặt trăng giao thế của thế giới cũ. Rất lâu... Khi chiều tà buông xuống, bóng tối bao trùm, thân ảnh của hắn dần dần mơ hồ, thời không bắt đầu lung lay.
"Chứng kiến ta..."
Tần Mệnh biến mất trong không gian thời gian lung lay, vệt tà đương cuối cùng khẽ lóe lên, rồi chìm vào bóng tối vô tận.
Thời không ngưng kết, vạn cổ dừng lại.
Tà dương một vệt vạn cổ không, chiếu rọi cổ kim lưỡng tương dung.