Thanh Long Vương chậm rãi gật đầu. Việc Thiên Vương Điện một lần nữa mở ra phong vương chỉ chiến, hướng thiên hạ chiêu mộ nhân tài, là sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng. Bất kỳ thế lực nào cũng cần dòng máu mới, Thiên Vương Điện cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều tình huống của bọn họ đặc thù, không thể tự sinh sôi như Thiên Dực tộc hay Ngưu Sơn Tộc, cho nên việc phong vương liệt hầu là điều bắt buộc.
Vì tình hình thế giới mới còn hỗn loạn, bọn họ không muốn tuyển nhận đệ tử từ các thế lực trung bình, mà ưu tiên những người xuất thân nghèo khó, những thiếu niên thiếu nữ có tiềm năng đặc biệt. Hơn nữa, kỳ phong vương sắp tới sẽ phức tạp và khắc nghiệt hơn, đảm bảo tuyển chọn được những người thực sự khát khao vương vị, tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ kẻ dị loại nào.
Vì vậy, họ quyết định năm năm mở một lần, mỗi lần chỉ mời khoảng một ngàn người tham gia khảo hạch. Nếu không đạt tiêu chuẩn, sẽ không thu một ai. Việc mời Lý gia Lý Nguyên Chẩn, phần lớn là vì cân nhắc đến Côn Lôn Vương năm xưa.
"Có cần ta đưa Nguyên Chẩn đến để ngài xem mặt không?" Lần này trở về, Lý Dần vừa hay mang Lý Nguyên Chẩn theo, trước đó định bồi dưỡng tử tế hai năm rồi đưa vào Thanh Vân Tông tu luyện, không ngờ lại gặp cơ hội thích hợp hơn.
"Không cần, một năm sau cứ để nó mang thư mời đến thẳng Thiên Vương Điện. Lần này ta đến, còn có một chuyện quan trọng khác."
"Xin ngài cứ nói." Lý Dần nhìn Thanh Long Vương, chẳng lẽ chuyện này còn chưa đủ quan trọng sao?
"Ngươi biết quy củ của Thiên Vương Điện, chúng ta thân như huynh đệ, giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ tâm tình. Nếu ai chết bất thường hoặc bị hãm hại, chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức truy tìm đến cùng. Thiên Vương Điện thành lập bao năm nay, không nói là mọi Vương Hầu qua đời đều được điều tra rõ ràng, nhưng ít nhất làm được những gì có thể. Nhưng có một vị Vương lại chết mà chúng ta không thể tìm ra nguyên nhân, dù đã dùng mọi cách."
Sắc mặt Lý Dần hơi đổi, lập tức hiểu Thanh Long Vương đang nói đến ai, tổ tiên của ông – Côn Lôn Vương!
"Ngươi biết ta đang nói ai. Nhờ tình hình thời không hỗn loạn này, chúng ta may mắn tìm được sự thật mấy trăm năm trước."
Lý Dần im lặng. Cái chết của Côn Lôn Vương là nỗi đau trong lòng Lý Gia, và đã gây ra rất nhiều sóng gió. Nhưng thời điểm đó, cả Thiên Vương Điện lẫn Lý Gia đều không tìm được bất kỳ manh mối có giá trị nào. Họ từng nghi ngờ là do hoàng thất gây ra, nhưng không có bằng chứng xác thực, hoàng thất thậm chí còn liên tục chín lần đến thăm Lý Gia, bày tỏ thái độ.
Sự việc cuối cùng chìm vào quên lãng.
Qua nhiều năm như vậy, dù là Lý Dần hay những người khác trong Lý Gia, cơ bản đều đã quên chuyện năm đó. Nhưng Thanh Long Vương đột nhiên nhắc lại, khiến Lý Dần giật mình, cảm thấy bất an. Ông mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng không muốn tin.
Thanh Long Vương không để ý Lý Dần có muốn nghe hay không, nói thẳng: "Khi đó Kim Bằng hoàng triều hùng mạnh nhất kể từ khi khai quốc, Nhân Hoàng quyền uy khiến cả triều cương run sợ. Họ không muốn chấp nhận một thế lực hoàn toàn độc lập trong lãnh thổ, lo ngại Thiên Vương Điện muốn dùng Côn Lôn Vương để giám sát hoặc đe dọa hoàng thất, nên Nhân Hoàng đã nảy sinh sát ý.
Họ không trực tiếp tham gia, mà phái người xâm nhập nội hải khu, cấu kết với một số Tán Tu cường hãn. Sở dĩ không ai tìm ra manh mối, là vì họ đã bố trí ròng rã mười năm. Họ chờ đến khi Côn Lôn Vương rời Kim Bằng hoàng triều tiến vào nội hải thì phục kích. Sau đó, những cường giả do hoàng thất cài cắm đã bí mật thủ tiêu đám Tán Tu, còn những cường giả hoàng thất trực tiếp ra tay thì đi xa nội hải, không bao giờ trở lại Kim Bằng hoàng triều."
Lý Dần há hốc miệng, chần chừ hồi lâu, nặng nề hỏi: "Xác định chưa?"
"Tuyệt đối xác định."
"Qua nhiều năm như vậy, các ngươi tìm ra bằng cách nào?"
"Trong lòng ngươi rõ ràng."
Thần sắc Lý Dần thoáng ảm đạm, thật sự là hoàng thất sao? Hoàng thất lại bí mật sát hại tổ tiên của ông, người mà ông sùng bái nhất? Vì cái gì! Chỉ vì một mối đe dọa sao?
Hậu duệ Lý Gia lại dễ dàng tin vào sự ngụy trang của hoàng thất, cuối cùng quyết định phụ thuộc, để đảm bảo gia tộc hưng thịnh.
Những năm trước kia, gia tộc chỉ là phụ thuộc, không có quá nhiều liên hệ. Nhưng đến đời ông, không chỉ kết nghĩa huynh đệ với đương kim Nhân Hoàng, mà cờn trở thành mãnh tướng trung thành nhất của Nhân Hoàng. Ông dẫn dắt Lý Gia trở thành gia tộc quyền thế nhất Kim Bằng hoàng triều.
Vậy thì có ý nghĩa gì?
Dù chuyện đã qua mấy trăm năm, Đường Thiên Khuyết không liên quan đến chuyện năm đó, Đường Thiên Khuyết còn đối đãi với ông như cánh tay phải, nhưng ông rốt cuộc có bất hiếu hay không?
Lý Dần cảm nhận được Đường Thiên Khuyết thực sự coi ông như trụ cột quốc gia, vô cùng tin tưởng. Nhưng... Mỗi lần về đến nhà, ông đều phải vào Tổ Từ thắp hương cho tổ tiên, báo cáo thành tựu hiện tại. Ông bỗng cảm thấy xấu hổ. Rốt cuộc ông đang báo cáo vinh quang, hay là sỉ nhục tổ tiên?
"Chúng ta đã điều tra rõ nguyên nhân, tiếp theo là báo thù cho Côn Lôn Vương!" Thanh Long Vương lộ sát ý, khiến Lý Dần bừng tỉnh.
"Báo thù? Những người năm đó đều đã chết, các ngươi... Không... Chúng ta, còn có thể báo thù thế nào?” Lý Dần căng thắng.
'Một vương gặp nạn, chúng vương gấp rút tiếp viện.'
'Ở Thiên Vương Điện, chỉ có trưởng ấu, không có tôn ti.'
'Sinh là chúng vương chi vương, chết là chúng vương chi hồn'
Đây là quy tắc vĩnh viễn của Thiên Vương Điện, cũng là thứ giúp họ uy hiếp đại lục. Hơn 1600 năm trước, Thánh Vũ hoàng triều lân cận Kim Bằng hoàng triều đã bị chúng vương Thiên Vương Điện tấn công dữ dội, trải qua bảy năm ác chiến chỉ vì hoàng thất tru diệt cả nhà Tấn Vương. Cuộc chiến chỉ kết thúc khi tân hoàng kế vị phải công khai xin lỗi Thiên Vương Điện.
Đó là chuyện năm xưal
Ngày nay, Thiên Vương Điện theo Tần Mệnh huyết chiến thiên hạ, điên cuồng và tàn bạo, nhưng họ vẫn giữ vững quy tắc cũ, trừng trị nghiêm khắc bất kỳ kẻ nào dám thách thức.
Dù sự kiện Côn Lôn Vương đã qua nhiều năm, nhưng đó là sỉ nhục của Thiên Vương Điện, là tiếc nuối không thể quên. Họ muốn đòi lại công đạo cho Côn Lôn Vương, cho những quy tắc đã lập ra. Vì vậy, việc báo thù của Thiên Vương Điện có thể không bị giới hạn thời gian, trực tiếp nhắm vào Đường Thiên Khuyết.
Theo lý, Lý Dần phải phẫn nộ với hoàng thất, phải cảm tạ sự kiên trì của Thiên Vương Điện, nhưng không hiểu vì sao... Tình cảm báo thù trong lòng ông... rất nhạt! Có, nhưng không mãnh liệt.
Thanh Long Vương nói: "Việc này không liên quan đến Đường Thiên Khuyết, mà Kim Bằng hoàng triều phải gánh chịu! Mối thù này không thể bỏ qua, nhưng cách thực hiện cụ thể do ngươi quyết định!"
Lý Dần im lặng. Thanh Long Vương nói rất rõ, sẽ không tha cho Kim Bằng hoàng triều, chỉ là mức độ và biện pháp trừng phạt do ông quyết định. Nhưng ông lại có chút tình cảm với Kim Bằng hoàng thất hiện tại, vô cùng hiểu đã tâm và khó khăn của Đường Thiên Khuyết. Lúc này, bảo ông trực tiếp đoạn tuyệt với Đường Thiên Khuyết, thậm chí với Kim Bằng hoàng triều, ông thật sự không làm được.
Đứng về phía tổ tiên, ông phải tận hiếu, báo thù.
Đứng về phía hoàng triều, ông bất trung, phản bội.