"Bên ngoài mắng chửi ầm ï lắm hả?" Đông Hoàng Hạo Nguyên không ngờ Tần Mệnh lại cử đệ tử Tu La Điện đi rải những lời tuyên bố kiểu này, quá bá đạo, quá cường thế, cũng quá tùy tiện. Đối với Đông Hoàng Thiên Đình, hay những Thiên Đình khác mà nói, chắc chắn là một sự kích thích lớn, hoàn toàn có thể tưởng tượng được sự oanh động mà nó gây ta.
"Dù sao hình tượng của chúng ta cũng thế rồi, không cần kiêng kỵ gì nữa. Đông Hoàng Thiên Đình là nơi tị nạn mà chúng ta bảo vệ. Ai muốn đến, chúng ta sẽ cố gắng hết sức che chở; ai không muốn đến… cũng chẳng sao. Coi như cả thiên hạ này có quay lưng lại với ta, cản đường nghịch thiên của ta, ta cũng có thể vung đao mà không hề do dự, bởi vì… ta đã để lại mầm sống cho thế giới này, chính là ức vạn sinh linh của Đông Hoàng Thiên Đình." Tần Mệnh nói nhẹ bẫng, cười khẽ, vừa thoải mái, vừa ngạo nghễ. Hắn không thể khiến tất cả mọi người yêu thích mình, nhưng ít nhất có thể tập hợp những người đó lại. Một là để giữ lại chút huyết mạch cho Thế Giới Tương Lai, hai là chọn lựa một nhóm trung dũng, làm phong phú Tu La Điện, để ứng phó mọi tình huống, ba là… dần dần bồi dưỡng sự ủng hộ cuồng nhiệt của họ đối với mình, để soi rọi Nhân Quả Thiên Môn Sơn, viết nên những điều kỳ diệu.
Đông Hoàng Hạo Nguyên sắc mặt tái nhợt, tinh thần suy yếu, nhưng vẫn nở nụ cười nhạt. Hắn đi cùng Tần Mệnh từ lúc còn là nô bộc cho đến bây giờ, từ Thanh Vân đến Thiên Đình, chứng kiến mọi điều ở Tần Mệnh. Có thể nói hắn là người hiểu Tần Mệnh nhất. Giờ khắc này… hắn cảm giác Tần Mệnh ngày xưa đã trở lại! Không sợ hãi, hào khí ngút trời, dám nghĩ dám làm!
"Nam Ẩn Thần Sơn dọn đi, có cần cho bọn chúng một bài học không?" Thiên Đao Vương bỗng muốn cười. Tuyên cáo vừa phát ra, thế lực mạnh nhất Đông Hoàng, ngoại trừ Tu La Điện, lại dọn nhà đi nương nhờ Thánh Linh Vực, đúng là vả mặt, vang như tát!
"Ta nghĩ nhiều thế lực ở Đông Hoàng đang dòm ngó Nam Ẩn Thần Sơn đấy. Nếu chúng ta không ra tay ngăn cản, chẳng bao lâu nữa, bọn chúng cũng sẽ bỏ trốn thôi." Đồng Hân ôm Tần Lam ngồi dưới gốc Thông Thiên Cổ Thụ, dịu dàng tết tóc cho cô bé. Tiểu nha đầu vô cùng thích thú, ngân nga điệu hát dân gian, chơi đùa với một con tiểu hồ yêu.
“Nhưng nếu chúng ta ra tay, Thánh Linh Vực sẽ có cơ hội công kích, những thế lực muốn đi sẽ bị ép phải ở lại, trong lòng oán hận, tương lai rất có thể gây loạn." Triệu Lệ lắc đầu, nói: "Muốn đi thì cứ để họ đi, vừa hay để trống chỗ, tiếp nhận những người tị nạn từ nơi khác đến."
"Người có chí riêng, muốn đi ta không giữ, muốn đến ta thu hết! Chỉ cần tương lai không đối đầu với ta, cũng không sao cả. Nhưng ai dám uy hiếp ta, ta sẽ không khách khí." Tần Mệnh hiện tại có đủ sức mạnh để nói những lời này. Sức mạnh của Tu La Điện hiện tại đủ để gọi là đệ nhất Thiên Đình, không thế lực nào dám khiêu khích. Mà Hoàng tộc liên minh trong thời gian ngắn sẽ không dám đến uy hiếp nữa, các Hoàng tộc khác càng không dám tùy tiện chọc Tu La Điện.
Chỉ cần thêm nửa năm nữa, Tu La Điện có lẽ sẽ liên tiếp sinh ra thêm nhiều Hoàng Vũ.
Hiện tại Tu La Điện có thể tự hào nói một câu: Chúng ta ngạo nghễ đứng giữa Thiên Đình, uy hiếp hai thời đại!
"Ngươi định ở lại Thiên Đình mấy ngày, hay là lại phải về Loạn Võ?" Nguyệt Tình và những người khác đều không trực tiếp bế quan, mà sau khi thức tỉnh, lần lượt đến Thông Thiên Cổ Thụ để vừa điều trị, vừa trò chuyện. Họ cũng lo lắng cho Đỗ Toa, Hắc Phượng mãi chưa về, không có tâm trạng bế quan.
“Hoàng tộc liên minh lần này trở về, ít nhất nửa năm sẽ không quay lại, cũng sẽ không uy hiếp Tỉnh Linh đảo. Nhiệm vụ cấp thiết của họ là bảo vệ Sát Hoàng thuế biến, sau đó là chỉnh đốn nội bộ. Họ thất bại và bị động liên tục, lần này hắn là sẽ rút ra kinh nghiệm xương máu, có chút thay đổi. Với chúng ta, chưa chắc là chuyện tốt, nhưng ít nhất cũng cho ta thêm chút thời gian. Ta sẽ ở lại Thiên Đình thêm mấy ngày, củng cố cảnh giới Hoàng Vũ, tiện thể giúp tộc trưởng Bất Tử Minh Phượng tộc chặt đứt xiềng xích, trùng kích Hoàng Vũ định phong." Tần Mệnh đoán được Hoàng tộc liên minh sẽ có chút thay đổi sau khi trở về, cũng có thể bí mật liên hệ với các Hoàng tộc khác, nhưng đây không phải là điều hắn có thể ngăn cản hay can thiệp.
Triệu Lệ vuốt một viên Ma Linh thạch, vừa hấp thu ma lực, vừa trầm ngâm nói: "Thế cục lưỡng giới hiện tại rất hỗn loạn, cũng trở nên vi diệu hơn. Hoàng tộc liên minh thảm bại, Hắc Long thuế biến, cũng là một sự trùng kích đối với Loạn Võ thời đại. Họ không muốn thấy Hoàng tộc liên minh suy yếu, càng không muốn thấy ta quá mạnh, ta đoán nhiều Hoàng tộc sẽ thay đổi sách lược. Tương lai nếu hỗn chiến nổ ra lần nữa, quy mô và phạm vi chắc chắn lớn hơn, có lẽ sẽ diễn biến thành đại quyết chiến."
"Cho nên ta càng phải dự trữ thực lực, nhất là bồi dưỡng lực lượng Hoàng Vũ." Tần Mệnh đang mong đợi những Hoàng Vũ mới ra đời, cũng tin Nguyệt Tình và những người khác có thể thành công. Nhưng lột xác thành Hoàng Vũ vẫn quá khó khăn. Thượng Quan Vô Cực, Bành Bá, Bất Tử Tà Vương đều là Hoàng Vũ cao giai thế hệ trước, không cửu trọng thiên thì cửu trọng chi đỉnh, trải qua vô số ác chiến, nuốt không ít Linh bảo, nhưng vẫn không thể bước qua một bước kia. Nguyệt Tình, Hỗn Thế Chiến Vương tuy trưởng thành nhanh chóng, lại có Linh bảo đặc biệt, nhưng có thể bước qua được hay không, và khi nào, thì không ai biết được.
"Khôi phục gần xong rồi, ta sẽ ra ngoài lịch luyện, cố gắng đột phá trong vòng nửa năm." Hỗn Thế Chiến Vương nói, ba tháng lịch luyện vừa rồi đã mang lại cho họ rất nhiều thu hoạch. Linh bảo chôn vùi ở Thiên Đình nhiều hơn họ tưởng. Nếu có đủ thời gian tìm kiếm cẩn thận, hẳn là có thể có được nhiều cơ duyên hơn. Họ rất tự tin vào bản thân.
"Trước tiên tìm Hắc Phượng đã, ta nghi là gặp chuyện ngoài ý muốn." Tần Mệnh rất không muốn nói câu này, nhưng chiến đấu kết thúc đã ba ngày, họ vẫn chưa trở về, không một ai. Hắc Phượng dù ngang bướng, nhưng Thanh Long Vương, Đỗ Toa đều biết chừng mực, lại có thực lực mạnh mẽ. Dù bị vây trong bí cảnh nào, họ cũng sẽ tìm cách thoát ra, trừ khi… gặp chuyện bất trắc. Nhưng người có thể làm hại họ, nhất định phải là Thiên Vũ cao giai, thậm chí là Thiên Vũ cửu trọng thiên, cường giả như vậy ở Thiên Đình đại lục chắc chắn là nhân vật lớn, thuộc về các thế lực lớn. Nếu là cường giả đến từ Loạn Võ, có thể liên lụy đến một số Hoàng tộc!
Dương Định Phong nằm giữa những rễ cây cứng cáp, tráng kiện, hấp thu Sinh Mệnh Chỉ Lực của Thông Thiên Cổ Thụ, vẫn luôn im lặng. Đến khi Tần Mệnh nhắc lại chuyện này, hắn mới chậm rãi nhíu mày, rồi từ từ nhắm mắt lại điều trị. Hắn quyết định tự mình đi tìm, nhưng vết thương quá nặng, ít nhất phải đứng dậy, đi lại và chiến đấu bình thường đã.
"Mọi người cứ ở lại dưỡng thương, ta sẽ đi tìm. Hắc Long cũng sắp xuất quan, Thất Nhạc Cấm Đảo cũng có chút người." Tần Mệnh vỗ nhẹ vai Dương Đỉnh Phong. Vết thương của những người ở Tu La Điện đều quá nặng, từ trong xương tủy đến linh hồn đều bị tổn thương, không thể hồi phục trong ba năm ngày. Nếu cưỡng ép hoạt động, có thể sẽ để lại tai họa ngầm.
"Có nên nói với Hắc Long không?" Đồng Hân bỗng do dự. Những người mất tích đều rất đặc biệt, nhất là Cửu U Thiên Âm Mãng, mục tiêu đầu tiên mà Hắc Long nhắm đến khi thoát khỏi xiềng xích, trở lại tự do. Cửu U Thiên Âm Mãng còn sinh cho hắn một đứa con. Nhỡ đâu… nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra, Hắc Long nổi giận thì thân thể vừa thuế biến của hắn có chịu nổi không?
Tần Mệnh im lặng một lát: "Sớm muộn gì cũng phải biết! Hắc Long thuế biến đến Tiên Vũ Cảnh, có thể hoàn toàn tiếp quản Thiên Đạo hắc ám trật tự, có lẽ sẽ cảm nhận được điều gì."
"Ta đi!" Dương Đỉnh Phong đột ngột mở mắt.
“Ngươi cứ ở lại đi, tin ta, ta nhất định sẽ tìm được họ. Còn sống thì gặp người, chết phải thấy xác, đù chỉ còn vài sợi tàn hồn, ta cũng sẽ tìm ra!” Tần Mệnh không muốn nói vậy, nhưng phải nhắc nhở họ, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nếu không khi nghe tin đữ, hắn sợ Dương Đinh Phong và những người khác sẽ không kiềm chế được.
"Ta cùng đi." Lão Điện Chủ đột nhiên nói. Thanh Long Vương, Thanh Hải Vương, Bách Luyện Hầu mất tích, Thiên Đao Vương và những người khác chắc chắn không còn tâm trạng tu luyện. Trước khi Hoàng tộc liên minh vây công Tu La Điện, họ vẫn còn tia hy vọng, chỉ là kéo dài vài ngày thôi, rồi sẽ trở về, nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín, khiến họ không thể không nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
"Ta nhất định phải đi!" Ngọc Thiền đã không còn cha, không muốn vô duyên vô cớ mất mẹ.