"Đám người phụ trách giám sát hư không chết đâu hết rồi!" Viêm Hoàng giận đữ mắng mỏ. "Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận" có một lớp phong cấm không gian, trong hoàng tộc cũng có không ít võ giả và mãnh thú tỉnh thông bí thuật khống chế không gian. Rõ ràng đã hạ lệnh cho chúng quan sát kỹ dao động hư không, tại sao lại để người ta phong tỏa tứ phía mà không hề hay biết?
Các cường giả phụ trách phong cấm không gian mồ hôi lạnh nhễ nhại, không dám hé răng. Bọn họ đúng là đã chủ quan, không tra xét kỹ hư không. Một phần vì Thiên Vũ Giới và Hắc Ma đảo hôm qua mới đến, toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc kiến tạo trận pháp vững chắc. Phần khác là căn bản không ngờ Tinh Linh Nữ Hoàng lại đột ngột xuất hiện ở đây.
"Tinh Linh Nữ Hoàng, đừng làm ra vẻ thanh thế. Ngươi thực sự dám khai chiến ở đây sao?" Ngũ Trảo Kim Long ánh mắt sắc bén quan sát những đường hầm hư không đang tràn ngập bên ngoài. Hắn không tin Tinh Linh Nữ Hoàng thật sự dám liều mạng ở chỗ này. Sáu đại Hoàng tộc liên hợp khống chế "Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận", một khi bộc phát toàn diện, uy lực tuyệt đối khiến Tiên Vũ cũng phải kiêng kỵ. Dù sao, "Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận" không chỉ dùng lượng lớn linh bảo, cùng với toàn bộ Thiên Vũ, Thánh Vũ, Địa Vũ của liên minh Hoàng tộc, mà còn dùng bốn tòa hoàng đảo làm trận nhãn, bên trong tràn ngập Hồn Lực và bí khí Tiên Vũ Cảnh. Mặc dù Tinh Linh Nữ Hoàng có hư không lực lượng rất mạnh, có thể hạn chế bọn họ phát huy, nhưng nếu thực sự liều mạng thì chắc chắn song phương đều khó sống. Hơn nữa, một khi Tinh Linh Nữ Hoàng bị kiềm chế, đám người Tần Mệnh sẽ phải gánh chịu hậu quả.
"Chúc mừng Long Hoàng, Luân Hồi Bàn lại trở về trong tay ngươi. Không dễ dàng gì đâu. Có muốn thử uy lực của nó không? Ra đây bồi Nữ Hoàng luận bàn một chút đi." Tần Mệnh vác Vĩnh Hằng Chi Kiếm, chậm rãi bước đi giữa những đường hầm hư không giao nhau. Lúc ẩn lúc hiện, vừa xuất hiện ở đây, giây sau đã ở hơn mười dặm bên ngoài, thoắt ẩn thoắt hiện. Sự vượt trội cực hạn này lại một lần nữa mang đến áp lực cho các cường giả liên minh Hoàng tộc. Hắn rõ ràng chỉ có một người, nhưng trong mắt các cường giả liên minh Hoàng tộc lại như một con Hồng Hoang cự thú, một tai họa hủy diệt, khiến họ không khỏi lo lắng, sợ hãi.
"Nếu có ngày rơi vào tay ta, ta nhất định khiến ngươi sống không bằng chết!" Ngũ Trảo Kim Long lửa giận ngút trời. Nếu không phải tên khốn Tần Mệnh kéo hắn xuống U Minh Chi Địa, liên minh Hoàng tộc tuyệt đối không thảm bại như vậy, Cùng Kỳ cũng không bị trọng thương đến mất cơ hội tiến vào Tiên Vũ.
“Nhào vô đi, nhào vô đi, ta không phải đang ở đây sao? Nhớ ngày nào ở Hoàng Thiên Chi Thành, nào là Chúc Long, nào là Thái Thản Cự Viên, nào là Bát Dực Thiên Long, bọn chúng đúng là muốn rút gân lột da ta, kết quả thế nào? Bọn chúng hình như đều bị ta ăn cả rồi. Chúc Long thì ăn gỏi, Cự Viên thì hầm xương, Bát Dực Thiên Long thì chế biến đủ món, lúc đó ta thích nhất là cánh gà nướng."
"Muốn chết!!" Ngũ Trảo Kim Long giận không kềm được, gầm thét muốn xông ra.
"Nhào vô đi, ta ở ngay đây này! Tiện thể nói luôn, có biết vì sao lúc trước ta lại ở lì trên cái Long đảo trống không ở Bách Luyện Thú Vực mấy ngày không? Bọn ta luyện đảo đấy! Ngưu Sơn Tộc luyện tất cả Long Sơn, biến thành đại đao. Uy lực thế nào thì Tu La Điện đã được chứng kiến rồi đấy. Á Long đảo, Long Đảo, Kỳ Lân đảo, đều bị tòa cấm đảo của chúng ta hút khô Nguyên Lực. Các ngươi phá hủy Long Đảo của Thương Huyền Thiên Đình, tưởng ta không có cách nào trị bọn ngươi chắc? Ha ha, chiêu cũ thôi, Long Sơn luyện đao, Long Đảo hút khô! Tinh hoa Long Đảo các ngươi kinh doanh mấy vạn năm, toàn bộ thành toàn cho chúng ta.
Nói thật, ta còn phải cảm tạ ngươi ấy chứ. Ngươi dùng Bách Luyện Thú Vực của ngươi giúp chúng ta luyện binh, dùng huyết nhục Hoàng Vũ Cự Long của các ngươi giúp chúng ta luyện thể, xong còn cần Long Đảo của bọn ngươi giúp chúng ta xây nhà. Ta có thể nhanh chóng tiến vào Hoàng Vũ, đám huynh đệ của ta có được thành tựu hôm nay, Long Tộc các ngươi không thể không kể công. Nếu không phải dạo này ta đau lưng, ta thật muốn cúi người cảm tạ ngươi đại ân đại đức, chúc phúc ngươi vạn thọ vô cương!"
"Rống..." Ngũ Trảo Kim Long hai mắt đỏ ngầu, phát ra tiếng Long ngâm oán hận. Long khu to lớn đột nhiên cuộn lại, cuốn lên kinh đào hải lãng, kim quang vạn trượng, lao về phía bình chướng.
“Khinh người quá đáng!" Tử Kim Thiên Long và những Long Tộc, thậm chí các Hoàng tộc khác đều nổi trận lôi đình. Cái miệng của Tần Mệnh quá độc, mỗi câu mỗi chữ đều như đao găm, cắt vào đa thịt Ngũ Trảo Kim Long, thậm chí toàn bộ Long Tộc, khiến chúng máu me đầm đìa. Từng là Yêu Tộc đệ nhất Thú Vực, Yêu Tộc đệ nhất được công nhận trên đời, cuối cùng lại luân lạc đến tình cảnh này, tất cả đều là nhờ Tần Mệnh ban tặng. Dù thực lực vẫn còn đó, nhưng vĩnh viễn không thể xóa đi những khuất nhục mà chúng phải chịu đựng trong những năm gần đây. Tần Mệnh lại còn trơ trẽến đòi nhận lời cảm tại
"Ha ha, nhào vô đi! Ngũ Trảo Kim Long, giết ra đây đi, mang theo đám long tể tử của ngươi cùng nhau tới đây! Xem hôm nay là các ngươi ăn thịt uống máu ta, hay là ta nhóm lửa bắc nồi hầm thịt rồng!" Tần Mệnh chỉ thẳng mặt Ngũ Trảo Kim Long, âm thanh như sấm rền, vang vọng khắp vũ trụ, khí thế bá liệt oanh động toàn trường.
"Giết!!" Dù Ngũ Trảo Kim Long có khoan nhượng, có thành phủ đến đâu, cũng bị Tần Mệnh triệt để chọc giận, gần như mất hết lý trí muốn xông ra ngoài. Tử Kim Thiên Long và đám long tộc khác cũng giận dữ, theo sát Ngũ Trảo Kim Long ngự phong đằng vân, cuốn lên sát khí ngập trời.
"Dừng tay!!" Bàn Vũ Tiên Tôn vượt ngang hơn mười dặm, ngăn cản Ngũ Trảo Kim Long ngay trước khi nó kịp xông ra khỏi "Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận".
"Tránh ra! Bằng không ta phế ngươi!" Ngũ Trảo Kim Long gầm thét, toàn thân bừng bừng kim quang, kim sắc quang mang nồng đậm như thể cô đặc lại. Một cỗ Tổ Long chi lực lao nhanh trong huyết mạch, lan tràn trong Long Cốt, phát ra uy năng kinh người. Luân Hồi Bàn đã được nó tế ra, cổ xưa mà uy nghiêm, chậm rãi chuyển động trên không, tiếng ù ù như vọng về từ không gian, thời gian, tràn ngập Luân Hồi Chi Lực thần bí.
CHƠI CÚI Cũng TIỂU 14 HIỤC CGICH CủA lãi) MIỆHH Và Nự tiOảng. DỌn hỌ CÓ Lh€ muốn mạo hiểm ngăn cản Hoàng tộc liên minh tập kích bất ngờ Thiên Đình, cũng có thể muốn thừa cơ hỗn loạn chiếm lấy Luân Hồi Bàn. Nếu Luân Hồi Bàn còn trong tay mình, Tỉnh Linh Nữ Hoàng sẽ không dám giở trò lung tung. Dù sao, Luân Hồi Bàn bị Kiếp Thiên Giáo giam cầm sáu trăm năm, lại được hắn nghiên cứu cả trăm năm, đã có thể thuận tay khống chế. Còn Ngũ Trảo Kim Long vừa mới có được Luân Hồi Bàn, dấu ấn của Kiếp Thiên Giáo trên đó còn chưa xóa đi, hắn càng không thuần thục trong việc vận dụng. Một khi giao chiến với Tỉnh Linh Nữ Hoàng, Tỉnh Linh Nữ Hoàng rất có thể bằng vào không gian tạo nghệ cao thâm cưỡng ép chuyển đi Luân Hồi Bàn. Coi như chính cô ta không chiếm được, cũng có thể ném thẳng nó vào Hư Không Thâm Uyên.
Ngũ Trảo Kim Long khôn khéo lão luyện, lập tức hiểu ra ý tại ngôn ngoại của Bàn Vũ Tiên Tôn, lửa giận bừng bừng cũng dần dần dịu lại.
"Long Hoàng, có đánh không?" Hồng Hoang Man Long còn chưa hiểu chuyện, hận không thể lập tức xông ra ngoài.
"Trước chờ đã!"
"Chờ gì cơ!"
"Ta bảo ngươi chờ thì ngươi cứ chời" Ngũ Trảo Kim Long lạnh lùng liếc nhìn Hồng Hoang Man Long.
Hồng Hoang Man Long lập tức cúi đầu, kính sợ lùi lại hai bước.
"Nhào vô đi! Chưa ăn cơm à! Chỗ ta có thịt có rượu, muốn ra ăn chút rồi chúng ta đánh tiếp không?" Tần Mệnh cố ý trộn linh lực vào giọng nói phách lối, vang vọng giữa hải triều cuồn cuộn, kích thích Ngũ Trảo Kim Long, kích thích hơn nữa các cường giả liên minh Hoàng tộc.
"Đồ hỗn trướng, dám tính kế ta?" Ngũ Trảo Kim Long căm tức nhìn Tần Mệnh, thầm may mắn, vừa rồi may mà không lao ra, nếu không Luân Hồi Bàn thật sự có khả năng bị Tinh Linh Nữ Hoàng thừa cơ cuỗm mất.
"Ta tính kế ngươi còn ít sao? Ta không tính kế ngươi, Long Tộc các ngươi có thảm đến cái dạng này không?"
“Muốn chết!” Tử Kim Thiên Long gầm thét, giọng nói như chuông đồng.
"Ngươi giỏi thì nhào vô đi, ta muốn chết đấy, ngươi tới giết ta đi!" Tần Mệnh càng thêm cuồng ngạo, tiếng rống hòa lẫn tiếng sấm nổ, xen lẫn Đại Bào Hao chi thuật, như Thiên Quân Vạn Mã, như kinh đào hãi lãng, rung chuyển bầu trời. Ngay cả lớp sương mù của "Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận" cũng nổi lên những đợt sóng trùng điệp dưới uy năng to lớn này, chấn động đến mức những Trấn Thủ giả bên trong mặt mày trắng bệch, lộ vẻ thống khổ.