Hắc Phượng giờ đã là thuần Huyết Phượng Hoàng, có thể đễ đàng cảm nhận được huyết mạch đồng loại. Con Bạch Tước này không chỉ là Phượng Hoàng, mà huyết mạch còn cực kỳ cường đại. Thế nhưng, hắn chưa từng thấy loại Phượng Hoàng nào giống Linh Điểu như vậy, chẳng lẽ nó dùng ảo thuật che giấu chân thân?
"Thần kỳ lắm, phải không, ha ha..." Lão nhân xoay xoay năm ngón tay, điều khiển những sợi xiềng xích lơ lửng trên không trung, va chạm vào nhau tạo ra những tiếng leng keng chói tai. "Trước kia ngươi hẳn không phải là thuần huyết Hắc Phượng, nếu không thành tựu hiện tại đã không kém gì Bạch Hổ. Tần Mệnh tiểu tử kia quả thật có chút bản lĩnh, vậy mà có thể tự tay bồi dưỡng ra một con thuần huyết Hắc Phượng."
"Cái gì Tần Mệnh có bản lĩnh, đây đều là do lão tử tự cố gắng!" Hắc Phượng đảo mắt liên tục, lão đầu này cùng con Bạch Tước kia đều cho hắn cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, nhưng hắn lại không thể nhìn thấu cảnh giới và khí tức của chúng. Rõ ràng rất bình thản, lại dường như rất thâm sâu. Dám vô tư nói về Tần Mệnh như vậy, chẳng lẽ là kẻ địch?
"Ha ha, đừng khách sáo, mời ngươi đi một nơi."
"Đừng có khách khí vậy, cái gì mà mời với xin."
"Vậy ta không khách khí nhé." Lão nhân khẽ rung năm ngón tay, hơn mười sợi xiềng xích xé rách không gian, bất ngờ tấn công Hắc Phượng.
"Đợi một chút!" Hắc Phượng thét lên, giương đôi cánh lộng lẫy ra để cản."Muốn đưa ta đi đâu?"
"Đến hư không một chuyến!"
"Hư không à, vậy không được, xa quá, ta dạo này có chút việc gấp, hay hôm khác nhé?" Hắc Phượng chưa dứt lời, đột nhiên bạo phát, dồn nén sức mạnh bấy lâu nay bộc phát toàn diện, như một đạo lưu quang bắn thẳng lên trời. Một luồng hắc quang chói lòa từ trong cơ thể hắn xông ra, kích thích cảnh giới đạt tới đỉnh phong Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên, bộc phát ra uy áp gần như cửu trọng thiên. Vô vàn Hắc Vũ đột ngột xuất hiện, che kín bầu trời, bùng cháy lên Hắc Viêm tĩnh mịch, đồng thời tỏa ra nhiệt độ kinh người, trực tiếp đốt cháy không gian, những 'lỗ rách' liên miên nhanh chóng dung hợp, tạo thành một cánh cổng hư không rộng hơn ngàn mét.
"Ha ha, Hắc Phượng giảo hoạt." Lão nhân nắm chặt những sợi xiềng xích, tất cả cùng bạo phát, bắn lên trời, bất ngờ tấn công Hắc Phượng.
“Ngu xuẩn! Ngươi vừa bảo là hư không, ta còn chạy về hư không làm gì? Sỉ nhục ai đấy!" Hắc Phượng đang lúc đốt cháy hư không thì đột ngột lộn vòng, né tránh cái khoảng không đó, vạch ra một đường cong, lao về phương xa. Hắc Viêm bùng nổ không ngừng, tạo thành những đợt sóng xung kích đáng sợ, tốc độ nhanh đến cực hạn. Những sợi xiềng xích đuổi theo hắn lên không trung không kịp đừng lại, đâm thẳng vào vùng hư không kia. Cùng lúc đó, Hắc Vũ lơ lửng trên không trung trút xuống như mưa, bao phủ lão nhân và Bạch Tước, chúng vừa nhanh chóng, vừa tỏa ra nhiệt độ kinh hoàng.
Liên tiếp né tránh và phản kích, nước chảy mây trôi, tinh diệu mà sắc bén.
Ầm ầm!
Rừng mưa rung chuyển dữ dội, những đợt sóng xung kích liên tiếp, làm rung chuyển núi đồi. Mỗi một chiếc Hắc Vũ rơi xuống đều tạo ra một cái hố lớn, đá vụn bay tứ tung. Một ngọn núi bị đánh thành tổ ong, sau đó bị Hắc Viêm đốt thành tro bụi.
Uy lực kinh khủng.
Nhưng Hắc Phượng rõ ràng đã chạy trốn, lại từ từ dừng lại khi đang bay lên. Hắn kinh ngạc nhìn không gian phía trước, một lớp sương mù mỏng manh xuất hiện, lan rộng trên. bầu trời và khu rừng mưa, sương mù ngày càng dày đặc, cho đến khi lấp đầy cả không gian này, cảnh tượng trước mắt bắt đầu vặn vẹo, bị sương trắng nuốt chứng.
"Mê Trận?" Hắc Phượng cảnh giác nhìn xung quanh, một bóng người đột ngột xuất hiện trong sương mù trước mặt, nhìn hắn với ánh mắt như cười như không.
"Thông cảm cho lão già này một chút đi, săn bắt các ngươi là một việc vô cùng mạo hiểm, đương nhiên phải chuẩn bị đầy đủ. Trong phạm vi năm mươi dặm này, ta đã bố trí Mê Trận, vào rồi thì đừng hòng thoát." Lão nhân cười khẽ, Bạch Tước trên vai vỗ cánh gáy lớn, thân hình biến đổi dữ dội, hóa thành một con Phượng Hoàng trắng muốt lộng lẫy, giương cánh rung động, sương mù dày đặc lập tức biến thành Bạch Viêm đáng sợ, bao trùm cả không gian, thiêu đốt vạn vật.
"A..." Hắc Phượng kêu thảm thiết, Bạch Viêm đốt cháy Hắc Viêm của hắn, bao phủ lấy chân thân hắn. Phảng phất như bị một cái đỉnh lò trấn áp, muốn luyện hắn từ ngoài vào trong đến chết tươi.
"Phốc phốc..." Hơn mười sợi xiềng xích xuyên qua Bạch Viêm, đâm xuyên thân thể Hắc Phượng, mang theo máu tươi. Nhưng máu vừa vẩy xuống đã bị Bạch Viêm đốt cháy, bốc hơi thành năng lượng.
“Đợi một chút! Chờ đãi Ta nói ra suy nghĩ của mình!” Hắc Thượng thống khổ chống cự lại sự thiêu đốt của Bạch Viêm. Hắn cuối cùng cũng đánh giá ra thực lực của con Bạch Tước kia, Hoàng Vũ? Đây lại là một con Phượng Hoàng Hoàng Vũ Cảnh! Chẳng lẽ là người của Phần Thiên Thú Vực sao? Tần Mệnh đâu có trêu chọc bọn chúng, sao lại đến phục kích như vậy, đường đường là Hoàng tộc, sao lại dùng thủ đoạn đê tiện như thế?
"Có di ngôn gì sao? Tần Mệnh sắp trở về, chúng ta cũng đang định đi tìm hắn, có thể tiện đường mang lời hộ đi qua."
"Ngươi vừa bảo là săn giết... bọn ta?" Hắc Phượng toàn thân bị Bạch Viêm nuốt chửng, huyền thiết Hắc Vũ cũng bắt đầu tan chảy, đau đớn khôn cùng.
"Vào trong rồi sẽ biết." Lão nhân vung tay lên, những sợi xiềng xích to lớn nặng nề đột nhiên giương lên, kéo Hắc Phượng ngã vào hư không hắc ám.
"Đợi một chút... Lão tử còn chưa nói hết lời..."
Hư không hắc ám, tĩnh mịch băng lãnh. Hắc Phượng cố gắng xua tan Bạch Viêm trên người, phóng thích huyết khí để điều trị vết thương, cảnh giác nhìn xung quanh. Đây là đâu? Hư không, hay là một loại lao ngục nào đó? Lão già kia nói 'bọn ta', chẳng lẽ hắn còn bắt cả người khác sao?
Hắc Phượng ra sức giãy giụa, nhưng không thể nào thoát khỏi những sợi xiềng xích trên người, ngược lại chúng càng quấn chặt hơn, trói chặt hắn lại. Rất nhanh, Hắc Phượng phát hiện ra có gì đó đang trôi nổi ở phía xa, dốc hết sức lực di chuyển về phía trước một đoạn, cuối cùng cũng thấy rõ đó là gì.
Một con Hắc Mãng khổng lồ, bị đông cứng trong hư không, toàn thân phủ một lớp hắc băng, tư thế thống khổ và vặn vẹo. Những sợi xiềng xích tráng kiện quấn quanh lấy nó, giữ nó ở đó bất động.
"Cửu U Thiên Âm Mãng?" Hắc Phượng nhận ra nó ngay lập tức, giật mình một hồi, toàn thân nổi lên hàn khí. Hắn lại hướng những hướng khác di chuyển một đoạn, liên tiếp nhìn thấy Đỗ Toa, Diêm Vạn Minh, Thanh Hải Vương... tất cả đều bị xiềng xích quấn lấy, toàn thân phủ hắc băng, đông cứng trong hư không, không rõ sống chết.
"Đây là nơi quái quỷ gì! Ai, lão bất tử kia, cút ra đây, ta muốn nói chuyện với ngươi!" Hắc Phượng kinh hãi, ra sức giãy giụa, gào thét the thé, nhưng xiềng xích càng quấn chặt hơn, cùng Hắc Vũ trên người hắn phát ra tiếng ma sát chói tai, ngay cả Hắc Viêm của hắn cũng muốn đông lại.
“Thả ta ra! Thả ta ral"
"Ngu xuẩn, giết chúng ta có ích gì, mang chúng ta đi đàm phán với Tần Mệnh đi!"
"Lão già, ra đây!"
"Mạng của chúng ta đáng giá lắm, Tần Mệnh nhất định sẽ bằng lòng trao đổi, ra đây, đừng có động chút là giết người, thô lỗ quá!"
Hắc Phượng kích phát Phượng Hoàng chi lực trong huyết mạch, xua tan hàn khí, nung chảy xiềng xích, nhưng tất cả đều vô ích. Những sợi xiềng xích này tựa như một loại Thánh Khí đáng sợ, hòa nhập với hư không, hấp thụ âm cực hàn chi lực từ trong hư không mênh mông, áp chế Hắc Viêm.
Hơn ba canh giờ sau, Hắc Phượng giãy giụa càng lúc càng yếu, Hắc Viêm hoàn toàn dập tắt, bị hắc băng bao trhm toàn thân, thân thể cũng bị xiềng xích quấn quanh biến dạng, cứng ngắc trôi nổi trong bóng đêm, ánh sáng trong đáy mắt đần ảm đạm. Hắn đã thử mọi cách, cuối cùng không thể nào chịu đựng được sự giam cầm của những sợi xiềng xích này. Và ngay trước khi ý thức đần biến mất, mơ hồ cảm thấy có một cái bóng khác bị ném vào trong bóng tối phía trước. Hắn gắng sức muốn nhìn rõ là ai, nhưng vẫn bị hắc ám nuốt chứng, ý thức hoàn toàn biến mất, thân thể giống như Băng Điêu trôi nổi trong hư không, chỉ có hắc băng vẫn không ngừng lan tràn trên toàn thân, khuếch tán vào huyết nhục và hài cốt.
Ta muốn... chết sao...