Từ Cẩm Chi

Lượt đọc: 40276 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »
Chương 139
thù lao của hạ đại nhân.

❊ ❊ ❊

Lưu Chu cơ trí và lanh lợi, lại khéo mồm khéo miệng, chẳng mấy chốc đã dò hỏi được vị trí phủ Trường Lạc Hầu rồi tìm tới. Vừa hay, gặp Quế di đang xách một cái giỏ trúc không nhỏ đi ra cửa.

Thấy Lưu Chu, phản ứng đầu tiên của Quế di là vội né tránh, không thể để nam tử này phát hiện bà là người của phủ Trường Lạc Hầu.

Nào ngờ, ánh mắt của Lưu Chu lại tinh tường hơn:

“Ơ kìa, chẳng phải bà là đại thẩm đã tới thư quán hôm trước sao?”

Quế di cứng đơ người, đành quay lại, gượng gạo phủ nhận:

“Ngươi nhận nhầm người rồi.”

“Không thể nào!” Lưu Chu khẳng định chắc nịch, “Hôm đó, bà còn mua một cuốn du ký, sau đó lại mang chút điểm tâm đến cho đông gia chúng tôi. Điểm tâm ấy tên rất hay, gọi là Bánh xốp vàng!”

Nhắc tới đây, chàng tiểu nhị bật cười:

“Thực ra, khách tới thư quán mỗi ngày đông như vậy, ta vốn không chắc mình có thể nhớ rõ. Nhưng món Bánh xốp vàng của bà làm quá ngon, hôm ấy đông gia chúng tôi còn để lại hai miếng, đúng lúc một vị quý khách ghé qua, thu dọn bàn xong, khách ấy còn muốn thử một miếng!”

Quế di chỉ cảm thấy như có sấm chớp giữa trời quang, nhưng vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, hỏi:

“Vị quý khách đó là ai?”

Lưu Chu liếc tấm biển trước cửa phủ Trường Lạc Hầu, trong lòng nghĩ, đại thẩm này và Hạ đại nhân chắc là người một nhà, vậy cũng không cần giấu giếm thay Hạ đại nhân nữa:

“Chính là Hạ đại nhân đó!”

Quế di: !

“Đại thẩm, đại thẩm, bà sao thế?”

Quế di đưa tay ôm ngực, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

“Ta không sao…”

Chết thật, bà đã làm không biết bao nhiêu món ngon cho Hầu gia, nhưng không ngờ đứa trẻ này lại tham ăn đến vậy!

Chỉ cần tưởng tượng cảnh Hạ Thanh Tiêu tìm Khấu tiểu thư để xin điểm tâm, Quế di đã thấy khó mà thở nổi.

“Đại thẩm, ta thấy bà không giống như không sao chút nào. Thật sự ổn chứ? Bà là người của phủ Trường Lạc Hầu phải không? Để ta đưa bà vào, tiện thể ta cũng có việc tìm Hạ đại nhân.”

Nghe nói tiểu nhị tới tìm Hạ Thanh Tiêu, Quế di lập tức bình ổn hơi thở:

“Ngươi tìm Hầu gia?”

“Là đông gia chúng ta nhờ tìm Hạ đại nhân, có việc muốn mời ngài tới thư quán. Không biết Hạ đại nhân có ở nhà không?” Lưu Chu nghĩ mình thật may mắn, gặp được đại thẩm này nên không phải mất công qua cửa hỏi han.

Những nhà quyền quý như thế này, người canh cửa chưa biết chừng còn khinh thường kẻ nghèo hèn.

“Ngài ấy ở nhà.” Quế di đáp ngay.

Ra ngoài chẳng phải sẽ tốn tiền sao.

Lưu Chu lập tức cười tươi rói:

“Vậy phiền đại thẩm thông báo giúp. Đông gia chúng ta đang chờ ở thư quán, việc này cũng khá gấp. Nào, để ta xách giỏ cho đại thẩm.”

“Không cần, không cần.”

“Ta xách giúp, ta khỏe lắm mà!” Lưu Chu nhiệt tình định xách giỏ trúc trong tay Quế di, nhưng vừa nhấc lên đã thấy nặng tay, suýt chút nữa làm rơi.

Quế di nhanh chóng giữ chắc:

“Ta nói không cần mà.”

Người như bà, quanh năm làm việc trong bếp, sức lực đâu phải nam tử thanh tú này có thể sánh được.

Lưu Chu xấu hổ vô cùng.

Đại thẩm này ăn mặc chỉnh tề, da dẻ trắng trẻo, sao sức lực lại lớn thế chứ? Nghĩ tới chuyện bà xuất thân từ phủ Trường Lạc Hầu, chàng lại cảm thấy chẳng có gì lạ, vì Hạ đại nhân trông cũng không giống một Hầu gia cho lắm.

Quế di dẫn Lưu Chu vào phủ, bảo hắn ngồi đợi ở tiền sảnh, sau đó đặt giỏ xuống rồi tới chỗ Hạ Thanh Tiêu.

Hạ Thanh Tiêu đang ở thư phòng đọc thư.

Đó là một bức mật báo từ phương Nam gửi tới.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ:

“Hầu gia!”

Hạ Thanh Tiêu cất kỹ mật báo, đi tới mở cửa:

“Quế di tìm ta có việc?”

Thư phòng này là nơi Hạ Thanh Tiêu xử lý công vụ trong phủ, bình thường luôn có người trông coi bên ngoài, chỉ riêng Quế di có thể trực tiếp vào.

“Tiểu nhị của Thư quán Thanh Tùng tới, nói Khấu tiểu thư có việc tìm ngài.”

Hạ Thanh Tiêu vừa bước đi vừa hỏi:

“Người đang ở đâu?”

“Đang đợi ở tiền sảnh.”

Thấy Hạ Thanh Tiêu sải bước ra ngoài, Quế di vội vàng theo sau:

“Hầu gia!”

“Có chuyện gì vậy, Quế di?”

Nhìn nam tử trầm ổn ôn hòa trước mắt, Quế di bao lời muốn nói lại nén c.h.ặ.t trong lòng: “Không có gì, Hầu gia mau đi đi.”

Thật khó mà tưởng tượng nổi Hầu gia trước mặt Khấu tiểu thư lại có dáng vẻ như thế kia!

Lưu Chu ngồi nghiêm chỉnh trong tiền sảnh, không chạm đến dù chỉ một ngụm trà trước mặt. Vừa thấy Hạ Thanh Tiêu bước vào, hắn lập tức đứng dậy: “Hạ đại nhân.”

“Đi thôi.” Hạ Thanh Tiêu ngắn gọn, không hề dài dòng.

Hai người một trước một sau rời khỏi tiền sảnh. Quế di làm ngơ trước ánh mắt tò mò của gia nhân, cầm lấy giỏ rồi bước về phía sau.

Trên giỏ có phủ một lớp vải, bên trong là một hũ nhỏ rượu nếp ủ bằng nho vừa mới làm xong.

Hôm nay bà định mang rượu này đến Thư quán Thanh Tùng cho Khấu tiểu thư nếm thử. Giờ đây đành bỏ lỡ, trong lòng thầm cầu nguyện Hầu gia đừng làm thêm chuyện gì quá đáng nữa.

“Đông gia, Hạ đại nhân đến rồi.”

Tân Diệu từ phòng khách bước ra, nhìn về phía nam tử đang tiến vào.

Hôm nay là ngày nghỉ, thường ngày luôn khoác y phục đỏ sậm, nay Hạ Thanh Tiêu lại mặc một chiếc áo dài màu lam nhạt. Sự giản dị của màu sắc càng làm tôn lên vẻ tuấn tú thanh thoát của gương mặt hắn.

Tựa minh châu phát sáng.

Tân Diệu tự biết mình không phải người đặt nặng ngoại hình, nhưng mỗi lần nhìn thấy Hạ Thanh Tiêu, lòng lại không kìm được cảm thán như vậy. Nàng chợt nhận ra rằng, có lẽ không phải vì nàng không chú trọng ngoại hình, mà là bởi trước đây chưa từng gặp ai đẹp như Hạ đại nhân.

“Khấu tểu thư.” Hạ Thanh Tiêu gật đầu chào với vẻ mặt thản nhiên, nhưng trong lòng hắn lại không hề bình thản như thế.

Tân Diệu mỉm cười đáp lại, mời hắn vào phòng khách.

Hạ Thanh Tiêu đưa mắt nhìn qua, thấy cách bày trí không thay đổi nhiều, nhưng đồ ăn trên bàn lại phong phú hơn hẳn.

Trong khoảnh khắc, hắn nảy sinh một suy nghĩ hoang đường: Những món ăn trong phòng khách này chẳng lẽ là Khấu tiểu thư chuẩn bị riêng cho hắn?

Gạt bỏ suy đoán phi lý ấy, Hạ Thanh Tiêu dịu giọng hỏi: “Khấu tiểu thư tìm ta có việc gì?”

Tân Diệu tự nhiên đẩy hộp đồ ăn qua: “Ta muốn nhờ Hạ đại nhân giúp một việc, không biết ngày mai đại nhân có rảnh không?”

“Dạo này nha môn chỉ xử lý mấy việc thường nhật, có thể dành chút thời gian. Khấu tiểu thư cần giúp gì?”

“Ta vừa đàm phán được một thương vụ lớn, nhưng hơi lo sẽ bị người dòm ngó. Muốn nhờ Hạ đại nhân đến trấn giữ giùm. Sau khi xong việc, ta sẽ chia một phần mười làm thù lao cho đại nhân.”

Một phần mười của sáu mươi vạn lượng là sáu vạn lượng, quả thật không ít. Nhưng Tân Diệu cảm thấy nên đưa.

Từ khi quen biết Hạ đại nhân, nàng đã được hắn giúp đỡ rất nhiều lần. Dù số tiền này là của Khấu Thanh Thanh, người được giúp đỡ là nàng, nhưng việc nàng hành sự suôn sẻ cũng là giúp Khấu Thanh Thanh một phần. Nghĩ lại, Khấu tiểu thư dưới suối vàng có lẽ sẽ vui lòng.

Hơn nữa, Tân Diệu lặng lẽ nhìn người nam tử ngồi đối diện.

Hạ đại nhân nhận được thù lao hậu hĩnh, nàng cũng trả được ân tình, quả là đôi bên đều có lợi.

Nghe lời Tân Diệu, Hạ Thanh Tiêu khẽ lắc đầu: “Giúp Khấu tiểu thư trấn giữ thì không vấn đề, nhưng thù lao thì không cần.”

“Hạ đại nhân mà nói vậy, sau này ta biết làm sao mà nhờ ngài giúp nữa?”

Từ vẻ kiên quyết trong ánh mắt thiếu nữ, Hạ Thanh Tiêu chỉ đành nói: “Nếu vậy thì ta không khách sáo nữa, nhưng một phần mười thì nhiều quá, một phần trăm là được.”

Khấu tiểu thư nói là thương vụ lớn, có lẽ phải hơn vạn lượng bạc. Một phần mười là cả ngàn lượng, hắn tuyệt đối không thể nhận nhiều như vậy. Một phần trăm khoảng trăm lượng, nếu nhận cũng khiến Khấu tiểu thư an tâm, vậy thì nhận.

“Một phần trăm...” Tân Diệu chần chừ.

“Nhiều hơn nữa, Khấu tiểu thư chính là không coi ta là bạn rồi.”

Tân Diệu miễn cưỡng gật đầu: “Được rồi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »