Truyền Kỳ Phu Nhân

Lượt đọc: 5441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 304
manh manh

❊ ❊ ❊

Mai Truyền Kỳ thấy Liên Trạch Dương, Trác Quân, Giản Dực còn mang theo đại cẩu màu trắng xuống xe, cao hứng đi tới, đặt tay lên vai bọn họ: “Các cậu mấy tháng này thế nào rồi?”

“Vẫn như cũ.” Liên Trạch Dương tao nhã cười: “Tôi nghe nói cậu lên cấp tá, việc này có thật hay không?”

Mai Truyền Kỳ nghi hoặc hỏi: “Tôi nhớ từ lúc trở về, chưa từng rời khỏi gia Mai gia, mà tôi cũng không nói việc này cho các cậu, các cậu nghe ai nói vậy?”

“Bên ngoài đều đang đồn ầm việc này, ngay cả Vi Nghị Kiệt bọn họ cũng truyền tin hỏi tôi, nói đi, cậu thật sự đã là thiếu tá?”

Mai Truyền Kỳ nhếch miệng: “Nếu bây giờ tôi còn chưa lên được cấp tá, chẳng phải sẽ làm các cậu mất mặt sao?”

Ý cười trên môi Liên Trạch Dương càng lớn: “Nhìn bộ dạng đắc ý của cậu kìa.”

Trác Quân cười nói: “Truyền Kỳ, chúc mừng cậu lên tới cấp tá.”

Giản Dực hừ hừ cười: “Lần sau mà còn không lên được thiếu tướng, đừng có vác mặt đến gặp bọn này.”

Trác Quân tán thành lời này: “Tôi đồng ý với Dực, từ thiếu tá lên thiếu tướng chỉ kém ba cấp, nếu không lên được thiếu tướng, không cần đến gặp tụi này đâu.”

Mai Truyền Kỳ liếc một cái: “Các các cậu tưởng thăng chức dễ như ăn cơm bữa sao, nói thăng thì thăng à?”

Liên Trạch Dương cười nói: “Tụi này tin tưởng khả năng của cậu.”

“Cám ơn các cậu để mắt đến tôi như vậy.”

Bốn người một cẩu vừa nói vừa cười đi vào đại sảnh.

“Thái Dương thúc thúc, Dực thúc thúc, Quân Tử thúc thúc.”

Mai Nguy Hiểm nhìn thấy bọn họ hưng phấn chạy vội tới, khi thấy đại cẩu đi theo sau Giản Dực, hai mắt sáng lên, chạy lên trước ôm cổ đại cẩu: “Manh manh.”

Đại cẩu cao hứng dùng đỉnh đầu dụi dụi lên mặt Mai Nguy Hiểm.

Mai Truyền Kỳ mờ mịt hỏi: “Manh manh? Dực, cậu đặt tên này cho nó à?”

Giản Dực ho nhẹ một tiếng: “Cậu không cảm thấy bây giờ nó rất manh sao?”

Mai Truyền Kỳ nhìn mớ lông nhung nhung màu trắng bồng bềnh trên người đại cẩu kèm theo một cái caravat đỏ màu nhỏ trước cổ, khóe miệng giật giật: “Là rất manh.”

“Truyền Kỳ, sao Nguy Nguy lại mang khẩu trang vậy?” Lời này là Trác Quân hỏi: “Chẳng lẽ là bị cảm đi?”

“Thằng bé đang thay răng, không tiện để các cậu nhìn thấy, thế nên mới đeo khẩu trang.”

Giản Dực, cùng Liên Trạch Dương, Trác Quân không nhịn được đều cười ra tiếng.

“Mommy cùng Lôi thúc thúc, còn có Hi Hi a di tới.” Mai Nguy Hiểm nhìn người vừa đến, vui vẻ chạy tới: “Muội muội, con muốn xem muội muội.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Mai Truyền Kỳ bọn họ nhìn ra cửa, thấy Cố Quân Thanh cùng Lôi Tử Hàng ôm con gái đi tới.

Lôi Tử Hàng ngồi xổm người xuống, để Mai Nguy Hiểm có thể chơi đùa với con gái mình.

“Tuyết nhi càng lớn càng giống Quân Thanh.” Trác Quân ngậm cười nói: “Sau này nhất định sẽ là một đại mỹ nhân.”

Lời này ai mà không thích nghe, Cố Quân Thanh cao hứng không khép miệng vào được.

Nông Hi Duyệt lấy lễ vật của mình và Cố Quân Thanh giao cho Mai Nguy Hiểm: “Nguy Nguy, sinh nhật vui vẻ, đây là lễ vật của ta và Quân Thanh chuẩn bị cho con.”

Mai Nguy Hiểm cao hứng tiếp nhận lễ vật: “Con cảm ơn Hi Hi a di, cảm ơn mommy.”

Mai Truyền Kỳ cúi người ôm Lôi Ngưng Tuyết: “Tiểu Tuyết Nhi, ta là ba ba con, con có biết người ba này không, lại đây nào, gọi ba~ ba~.”

Từ lúc Lôi Ngưng Tuyết tròn đầy tháng, cậu cũng không gặp lại đứa bé này.

Lôi Ngưng Tuyết một tuổi không sợ lạ, mở to đôi mắt sáng ngời hiếu kỳ nhìn Mai Truyền Kỳ.

Giản Dực chậc chậc hai tiếng: “Da mặt cậu dày thật đấy, lại bảo Tuyết Nhi gọi cậu là ba.”

“Con trai tôi cũng giống Tuyết Nhi gọi Quân Thanh là mommy, Tuyết Nhi cũng phải giống Nguy Nguy gọi tôi là ba ba, Tuyết Nhi, con nói có đúng không, nhanh gọi nào, ba~ ba~.”

Lôi Ngưng Tuyết nhúc nhích đôi môi hồng nộn, nhưng không kêu thành tiếng.

“Ba~ ba~, Tuyết nhi, kêu ba ba đi, ba ba mới có thể cho con ăn bánh ngọt nha, nào nào, nói ba~ ba~.” Mai Truyền Kỳ dụ dỗ nói.

Lôi Ngưng Tuyết vừa nghe, ánh mắt sáng sáng lên: “Ba~ ba~.”

Âm thanh non nớt làm Mai Truyền Kỳ vô cùng cao hứng: “Nha, con gái thật là ngoan.”

Liên Trạch Dương cười nói: “Uầy, còn nói như đúng rồi.”

Những người khác cũng vui vẻ cười.

Bất quá, khí lạnh xung quanh đột nhiên tăng vọt.

Mai Truyền Kỳ nhìn mặt Lôi Tử Hàng lạnh lùng: “Lôi Tử Hàng, không lẽ anh đổi ý bảo con gái gọi anh là ba ba đi?”

Cố Quân Thanh cười nắc nẻ: “Anh ấy đang ghen tỵ mà thôi.”

Mai Truyền Kỳ không hiểu: “Anh ta ghen tị cái gì, Tuyết Nhi gọi anh ta là phụ thân, còn anh chỉ gọi là ba ba.”

“Không phải vì vấn đề xưng hô, mà là đến bây giờ Tuyết Nhi còn chưa nói được chữ phụ thân.”

Mọi người cười ha ha.

Trác Quân nói rằng: “Chữ phụ thân quả thật còn khó đọc hơn ba ba, từ từ đi, đừng nóng vội.” Một đám người vừa nói vừa cười ngồi vào ghế, không lâu sau, Vi Nghị Kiệt bọn họ còn có bạn học Mai Nguy Hiểm cũng đều tới. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Đại sảnh quạnh quẽ bỗng trở nên náo nhiệt, đâu đâu cũng có tiếng cười trẻ nhỏ, ngay cả Lôi Ngưng Tuyết còn chưa biết đi cũng đặc biệt vui vẻ, trong ngực phụ thân không ngừng đạp đạp hai chân.

Đến lúc ăn cơm chiều, Mai Phi Trần cùng An Tư đi đến chủ trạch, Mai Chấn Đông, Bạch Quả, Mai Chính Quân, Mai Hạo Thần cũng đều về chủ trạch ăn mừng sinh nhật Mai Nguy Hiểm.

Vì không để các bạn học Mai Nguy Hiểm khi ăn cơm không được tự nhiên, người lớn cùng trẻ con đều tách ra ăn, chỉ cần hài tử không đánh nhau, mặc kệ bọn nhỏ chơi đùa.

Sau giờ cơm, quản gia cầm hai phần lễ vật tiến vào: “Đại thiếu gia, lễ vật màu đỏ này là Phong gia gia chủ đưa cho tiểu thiếu gia. Còn lễ vật màu xanh lam này là Phong thiếu tướng đưa tới.”

Mai Truyền Kỳ nghe Phong gia đưa lễ vật, hơi run run.

Lúc mời bằng hữu tham gia sinh nhật Nguy Nguy, cậu không nghĩ tới sẽ mời người Phong gia, phải nói cậu căn bản cũng không nhớ tới phải mời người Phong gia.

Hiện tại nhận được lễ vật Phong gia đưa tới, bỗng cảm thấy mình có chút thất lễ.

Lại nói tiếp, ấn tưởng của cậu đối với bạn lữ Phong Gia Ngạo không tồi, nói vậy lấy danh nghĩa Phong Gia Ngạo đưa lễ vật hẳn là ý của Nhạc Nhiên.

Mai Truyền Kỳ suy nghĩ một chút, bảo Mai Nguy Hiểm gọi cho Phong Thiên Thành hỏi rõ chuyện này.

Phong Thiên Thành trong lòng còn hổ thẹn, đối với việc Mai Truyền Kỳ không gửi thiệp mời mời bọn họ tham gia sinh nhật Nguy Nguy cũng không để ý, tôn tử biết gọi tới đây đã là rất vui rồi.

Sau đó được Mai Nguy Hiểm chọc cho vui vẻ, nói chuyện một lúc rồi cúp máy.

Bọn nhỏ không thể chơi quá muộn, đến chín giờ rưỡi, liền có gia trưởng trong nhà tới đón hài tử.

Mai Truyền Kỳ dẫn Mai Nguy Hiểm đến đại viện tiễn khách.

Mười giờ rưỡi tối, Giản Dực cùng Vi Nghị Kiệt bọn họ không tiện ở lại Mai gia, cũng đứng dậy rời đi.

Mai Truyền Kỳ cùng nhi tử đứng ở cửa nhìn bọn họ rời đi, mãi đến tận khi không nhìn thấy bóng xe mới thôi.

“Con trai à, ngày mai hoặc trễ lắm là ngày mốt ba phải về quân đội.”

“Vâng.”

Mai Truyền Kỳ nhìn hài tử: “Chỉ có một chữ thôi à? Lẽ nào không còn gì muốn nói với ba sao?”

“Con sẽ nhớ ba ba và cha.”

“Thế thì còn được.” Mai Truyền Kỳ cười xoa xoa tóc đứa nhỏ: “Chúng ta trở về thôi, cha con vẫn đang chờ con gọi đấy.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Hai người xoay người, đột nhiên, chuông cảnh báo Mai gia vang lên, thanh âm chói tai vang vọng toàn bộ Mai gia.

Mai Truyền Kỳ biến sắc, vội chạy đến thủ vệ tuần tra hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Thủ vệ dẫn đầu lập tức dùng thông tấn khí hỏi người ở phòng quản lý.

Thông tấn khí phát ra âm thanh nhiễu sóng ầm ĩ, qua vài giây sau, bên kia mới trả lời: “Người trong phòng y tế đã chạy.”

“Người nào?”

“Chính là người đại thiếu gia mang về, hắn đánh ngất bác sĩ, còn mặc đồ bệnh nhân chạy ra, sức mạnh to lớn vô cùng, hơn nữa, động tác cực kỳ nhanh, thủ vệ chúng tôi không phải đối thủ của hắn.”

Thủ vệ đầu lĩnh vội đem việc này nói cho Mai Truyền Kỳ.

Mai Truyền Kỳ vừa nghe, vội hỏi: “Thông báo cho thủ vệ, nói bọn họ đừng tổn thương Lý Binh, Lý Binh là người đã chạy lúc nãy.”

Đây chính là người có thể giúp cậu rửa sạch tội danh, không thể để thủ vệ bắn chết được.

“Vâng.” Thủ vệ đầu lĩnh nhanh chóng truyền tin cho những người khác.

Mai Truyền Kỳ không quá yên tâm: “Các anh đưa Nguy Nguy quay về chủ trạch, tôi sẽ đi xem.”

Mai Nguy Hiểm nhanh chóng nói nói: “Baba, cẩn thận.”

“Ừm.”

Mai Truyền Kỳ giật thông tấn khí của một thủ vệ, hỏi thăm vị trí Lý Binh, sau đó, lên một chiếc huyền phù tuần tra lái về phía Lý Binh.

Khi cậu đến nơi, ngoại trừ vài thủ vệ bị đánh ngất, căn bản không thấy hình bóng Lý Binh đâu.

Mai Truyền Kỳ dừng xe, gọi cho người của phòng quản lý: “Người đâu? Sao lại không thấy hắn, hắn đã chạy đi đâu rồi?”

Người của phòng quản lý lo lắng nói: “Đại thiếu gia, động tác của hắn thực sự quá nhanh, thân ảnh như một tia chớp, hiện tại đã chạy đến chủ trạch.”

Mai Truyền Kỳ nghi hoặc, Lý Binh sao có thể chạy nhanh như vậy, lẽ nào có liên quan đến việc dung hợp với gien thú nhân?

Cậu nhanh chóng quay đầu xe trở về chủ trạch, liền thấy thủ vệ hộ tống nhi tử đều bị đánh ngã nằm trên mặt đất.

Mai Truyền Kỳ vội hỏi: “Nguy Nguy đâu?”

Đầu lĩnh thủ vệ cố hết sức chỉ vào hướng cổng lớn Mai gia: “Người kia bắt tiểu tiểu thiếu gia chạy đi.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Trong lòng Mai Truyền Kỳ chợt lạnh, vặn tốc độ cao nhất, chạy về phía cổng lớn Mai gia.

Ngay khi vừa đến cổng, Lý Binh đã ôm con trai cậu lên một chiếc xe huyền phù mang hình dáng đặc biệt, ngày sau đó, chiếc huyền phù này bỗng dưng biến mất trước mặt của cậu.

Mai Truyền Kỳ bỗng trợn to hai mắt, từng tia máu nổi lên trong mắt, thoạt nhìn vô cùng dọa người.

Chết tiệt!

Chiếc xe đó thế mà lại là xe huyền phù ẩn hình!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »