Truyền Kỳ Phu Nhân

Lượt đọc: 5342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 266
ta chính là cha con

❊ ❊ ❊

Mai Truyền Kỳ ngẩn ra.

Mặc dù đoán được Mai Chấn Đông muốn nói gì, cũng đã sớm biết Mai Chính Quân không phải cha ruột mình, thế nhưng chính tai nghe Mai Chấn Đông nói ra chân tướng, vẫn cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Mới vừa về Mai gia, liền ném cho cậu một quả bom lớn như vậy, trong lòng một chút chuẩn bị cũng không có.

Nếu đoán không sai, Lạc Mông hẳn đã đem chuyện cậu biết thú nhân nói cho An Tư, An Tư mới nghĩ nói ra mọi chuyện.

Thư phòng lại lần nữa rơi vào yên lặng, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.

Mai Phi Trần mím môi, chăm chú nhìn Mai Truyền Kỳ.

Mười ngón tay An Tư siết chặt vào nhau, hiện rõ các khớp ngón tay.

Mai Nguy Hiểm cảm giác bầu không khí không đúng, ngoan ngoãn dựa vào người baba không nói lời nào.

“Truyền Kỳ, con nói câu gì đi.” Mai Chấn Đông thật vất vả đem sự tình chân tướng nói ra, lại thấy Mai Truyền Kỳ chậm chạp không đáp, không khỏi có chút nôn nóng.

Mai Truyền Kỳ ách thanh hỏi: “Người muốn con nói gì? Một người làm cha con hơn 30 năm, nhưng bởi vì không phải cha ruột, cho nên lãnh đạm với con, không quan tâm, không cần làm tròn trách nhiệm của một người cha đối với con cái?”

Mai Truyền Kỳ nói làm Mai Chấn Đông á khẩu không trả lời được.

Hắn mở miệng, gian nan hỏi: “Lẽ nào con không muốn biết cha ruột của mình là ai?”

Mai Phi Trần không tự chủ ngồi thẳng lưng.

Mai Truyền Kỳ liếc mắt người đối diện: “Không muốn.”

Mai Phi Trần bỗng vỗ ghế đứng lên, lại không nói gì, hừ một tiếng rồi phẫn nộ ngồi xuống.

An Tư thất lạc rũ mắt.

“Lúc con liều mạng muốn được cha chú ý, lúc con muốn có được sự quan tâm của cha, vậy cha ruột của con ở đâu?”

Giờ phút này, Mai Truyền Kỳ tựa như một con nhím, lời nói đều mang đầy gai nhọn, đâm vào lòng Mai Chấn Đông bọn họ cực kỳ khó chịu.

“Nó…” Mai Chấn Đông nhìn Mai Phi Trần.

Mai Truyền Kỳ cười lạnh: “Chỉ sợ người đó trốn trong góc tối chê cười nhìn con, nhìn con cố gắng như thế nào cũng không thể có được tình thương của cha, người cảm thấy con muốn biết người đó là ai sao?”

Từ khi biết được An Tư rất có thể là ba mình, cậu cho rằng bản thân có thể từ từ tiếp thu chuyện này, thế nhưng mỗi lần nhắc lại, trong lòng vẫn cứ vô cùng khó chịu, thật sự không thể nào giả vờ không trách cứ bọn họ, dù cho bọn họ có nỗi khổ tâm trong lòng.

Đôi mắt nghiêm nghị của Mai Phi Trần chợt hiện một tia khổ sở.

Mai Chấn Đông nhíu mày giải thích: “Người đó có nỗi khổ tâm trong lòng.”

“Nỗi khổ tâm trong lòng? Mấy chữ này dễ dàng xóa bỏ sự thiếu hụt tình thương của cha trong con sao? Nếu như cha ruột của con thật sự là người khác, vậy tại sao hiện tại không dám đứng trước mặt con mà thừa nhận là cha con?”

Mai Phi Trần bỗng chốc đứng lên, lớn tiếng nói: “Mai Truyền Kỳ, ta chính là cha ruột của con, trước đây ta không phải không dám thừa nhận, mà là không thể thừa nhận, biết không? Mẹ nó, rõ ràng con đoán được ta là cha con, còn nói nhiều câu đả thương như vậy, có phải là con chán sống rồi không.”

Ông tức giận đến nỗi cả những lời thô tục đều tuôn ra.

“…” Cứ việc Mai Truyền Kỳ đã đoán được lão tổ tông là cha mình, nhưng vẫn bị những lời này làm chấn động, dùng lời Giản Dực mà nói, thật là kinh dị mà.

“Truyền Kỳ, ta là ba ruột của con.”

An Tư tháo mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt tinh mỹ hệt như tranh vẽ.

Mai Truyền Kỳ lần nữa ngốc ra.

Phong Tĩnh Đằng quả thật không nói quá, thật sự An Tư cùng con mình giống nhau như đúc, chỉ có điều khuôn mặt đứa nhỏ tương đối non nớt, An Tư lại thành thục thận trọng, hơn nữa, đẹp như một tinh linh dưới trăng, rất không chân thực.

Mai Phi Trần liếc mắt thấy Mai Chấn Đông ngây ra, sắc mặt trầm xuống: “Quay đầu cho ta.”

Ông không thích người khác liên tục nhìn chằm chằm vào An Tư, An Tư chỉ có thể là một mình ông nhìn.

“Ồ! À! Vâng!” Mai Chấn Đông lấy lại tinh thần, nhanh chóng nhìn chỗ khác.

Hắn gặp qua gương mặt thật của An Tư vô số lần, nhưng vẫn cứ không thể khắc chế mình nhìn đến xuất thân.

Đứa nhỏ trên người Mai Truyền Kỳ há to miệng, quả thật có thể nhét được một quả trứng gà.

Nhóc lấy lại tinh thần, vội vàng nhìn baba: “Baba, An gia gia cũng là người sinh hở?”

Mai Chấn Đông: “…”

Mai Phi Trần: “…”

An Tư: “…”

Lời này có phải là nói ngược rồi không.

Mai Truyền Kỳ nhìn An Tư ngơ ngác nói: “Con à, ba tương đối hoài nghi con là An thúc sinh đấy.”

Nếu không phải tận mắt nhìn đứa nhỏ chui ra từ bụng mình, cậu thật sự cho rằng Nguy Nguy cùng An Tư mới là cha con, nếu hai người này cùng đi ra đường, nói không phải chắc cũng chẳng ai tin.

Mai Chấn Đông: “…”

Mai Phi Trần: “…”

An Tư: “…”

Mai Nguy Hiểm bĩu môi: “Con rất rất rất khẳng định mình là con ba.”

“Đương nhiên.” Mai Truyền Kỳ nâng khuôn mặt nhỏ đang mất hứng, hôn một cái chóc thật to.

Mai Phi Trần nhìn cậu chằm chằm.

Mỗi lần thấy có người hôn hài tử, đều làm ông cảm thấy người kia đang hôn An Tư, khiến ông đặc biệt phiền muộn.

An Tư viền mắt đột nhiên đỏ lên: “Truyền Kỳ, ta ở chỗ Lạc Mông nghe nói con đã biết ta là ba con, ta… Ta… Ta…, xin lỗi, là chúng ta có lỗi với con, năm đó, năm đó…”

Nước mắt không ngừng trào ra, cơ hồ là khóc không thành tiếng, Mai Phi Trần đau lòng kéo người vào ngực, nói: “Hay là để ta tới nói đi.”

Mai Phi Trần nhìn về phía Mai Truyền Kỳ: “Tuỳ rằng có một số việc con đã biết, nhưng ta vẫn nên nói một lần cho con biết rõ thì tốt hơn. An Tư không phải người tinh cầu chúng ta, mà là giống cái của Thú Nhân tinh cầu. Năm đó vì một thí nghiệm, những nghiên cứu viên tinh cầu chúng ta bắt An Tư từ Thú Nhân tinh cầu về Diroya tinh cầu.”

“Con gặp qua Lạc Mông, hẳn phải biết thú nhân cùng nhân loại chúng ta bất đồng, vừa có thể biến thành hình dáng nhân loại, cũng có thể biến thành thú thái, hơn nữa còn có dị năng, vô cùng lợi hại, gien cũng vô cùng mạnh mẽ, bởi vì như vậy, nghiên cứu viên của viện nghiên cứu liền đối thú nhân nổi lên tâm tư, muốn dung nhập gien của bọn họ vào trong thân thể nhân loại chúng ta.”

“Lúc đó ta chính là người phụ trách bắt thú nhân về Diroya, thế nhưng lại yêu trúng An Tư là giống cái bị bắt từ Thú Nhân tinh cầu, nghe có vẻ hoang đường, nhưng sự thật chính là như thế. Cho nên, ta liền tìm mọi cách cứu An Tư ra, sau đó, ta phá huỷ phòng nghiên cứu, cũng đốt tư liệu, ngay cả các nghiên cứu viên cũng chết trong tràng đại hỏa kia, bởi vì ta không muốn để người khác biết An Tư tồn tại.”

Mai Phi Trần đem chuyện năm đó thiêu hủy phòng nghiên cứu sơ lược nói ra: “Tuy là như vậy, thế nhưng ta vẫn lo lắng có người biết An Tư, để cẩn thận một chút, liền lập một đội hộ vệ mang theo mặt nạ, để An Tư vẫn luôn bên cạnh ta.”

“Ta vốn cho rằng chúng ta sẽ vẫn luôn hai người mà cùng nhau trải qua, nhưng không ngờ hơn ba mươi năm trước, An Tư mang thai.”

Mai Phi Trần nói tới chỗ này vô cùng kích động: “Đã từng có nghiên cứu viên nói qua, bất luận nhân loại cùng thú nhân kết hợp hoặc là nhân loại cùng giống cái kết hợp, xác suất mang thai đều phi thường xa vời, có thể nói xác suất bằng không, thế nhưng, An Tư lại mang thai, ta lúc đó thật cao hứng, nhưng mà…”

Ông thu lại nụ cười: “Hài tử sinh ra, gien chỉ có cấp B…”

Mai Truyền Kỳ lạnh lùng nhìn ông: “Cho nên, người liền đem con đưa người khác làm hài tử.”

An Tư kích động giải thích: “Không phải như vậy, Phi Trần cũng không phải vì gien con chỉ có cấp B nên mới đưa con đi, ngược lại, ngài rất yêu thích con, sau khi sinh ra, bất kể là bú sữa, tắm rửa, hay là đổi tã, đều tự thân ngài làm, chưa bao giờ để người khác làm thay. Con không thể hiểu lầm ngài như vậy, ngài thật sự rất yêu con.”

Mai Truyền Kỳ tắt tiếng, thật sự rất khó tin lão tổ tông sẽ làm những chuyện như vậy.

Mai Phi Trần không nhìn Mai Truyền Kỳ tiếp tục nói: “Thử nghĩ một chút mà xem, một người gien cấp SS sinh ra hài tử gien chỉ cấp B, không biết sẽ khiến bao nhiêu người chú ý, huống hồ ta còn là Mai gia lão tổ tông, đã từng là đại tướng Diroya tinh cầu. Nhất định sẽ có thật nhiều người hiếu kỳ con là ai sinh ra, cũng sẽ mang đến cho con vô hạn áp lực, ta vì không muốn người khác tra trên người An Tư, đành quyết định đem con giao cho một người trong Mai gia nuôi nấng.”

“Đương nhiên, người này cũng phải là người ta tin tưởng, cho nên ta chọn Chấn Đông, vốn muốn con làm nhi tử Chấn Đông, thế nhưng thê tử nó vừa mới mất, thật sự không thích hợp có con riêng làm hỏng danh tiếng, đành để con dưới danh nghĩa làm con của Chính Quân.”

Mai Phi Trần đáy mắt chợt lóe hổ thẹn: “Mới vừa rồi con nói Chính Quân không quan tâm con, kỳ thực nó cũng không phải như con nghĩ, chẳng qua là ta yêu cầu nó làm như vậy, ta không muốn con trai mình gọi người khác làm cha, cũng không muốn con quá mức thân thiết với Chính Quân, là ta quá ích kỷ.”

“Năm con bảy tuổi, tại sao người không thu con làm đệ tử, mỗi lần thấy con còn châm chọc khiêu khích nữa.” Mai truyền kỳ khàn giọng nói, trong đó còn mang theo một tia nghẹn ngào.

“Ta đã từng có quy định không thu người gien cấp A, cho nên không thể vì con mà phá lệ được, để người khác cảm thấy con đặc biệt. Còn châm chọc khiêu khích, là do ta không biết làm sao ở chung với con. Nếu đối xử tốt với con, ta lo lắng người khác sẽ nhìn ra cái gì, nhưng nghiêm khắc với con, ta sợ con sẽ xa lánh ta, không dám nói chuyện với ta. Cho nên mỗi lần thấy con, ta không biết mình nên nói gì, chỉ có thể châm chọc khiêu khích, cứ như vậy còn có thể nói vài câu với con.”

“Người cũng quá đề cao gien, cho nên mới lập ra quy định này.” Lời này như cố tình gây sự, nhưng lại làm người khác cảm thấy những lời này của cậu giống như là đứa nhỏ đang cãi tay đôi cùng cha.

Mai Phi Trần tức giận nói: “Ai nói ta coi trọng gien? Quy định của ta căn bản là vô dụng, Mai gia từ trên xuống, người nào mà không phải gien cấp A trở lên? Nào ngờ nhi tử của ta sinh ra lại là cấp B, lúc đó ta buồn bực một thời gian thật dài, sau đó ta cùng An Tư thương lượng, liền giao con cho An Tư huấn luyện.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »