Truyền Kỳ Phu Nhân

Lượt đọc: 5340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 270
nghỉ kết hôn

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai trở lại quân đội, trong quân đội liền công bố danh sách thăng chức, cũng phát huy hiệu và thay đổi phù hiệu trên vai, toàn bộ binh lính được thăng chức đều phải chuyển ra khỏi ký túc xá đang ở.

Cùng một ngày, tiến hành khiêu chiến phòng ở cao cấp, bất quá quy tắc có chút thay đổi.

Vốn chỉ cần một người là có thể qua cửa, liền có tư cách vào phòng cao cấp, hiện tại phải cần đồng đội phối hợp qua ải, hơn nữa còn có yêu cầu về số lượng.

Nếu đồng đội tổng cộng có 10 người, vậy thì có thể kêu chiến lão binh ở phòng đầu tiên, nếu đồng đội chỉ có bảy người, như vậy thì khiêu chiến từ phòng thứ hai, cứ thế mà suy ra.

Mai Truyền Kỳ cùng Ô Lãng chỉ có hai người, chỉ có thể khiêu chiến lão binh ở phòng cao cấp dành cho hai người.

Vốn bọn họ xem trọng phòng cao cấp thứ hai, nghĩ sau này chỉ cần bảy người thành một đội là đủ, không quá nhiều cũng không quá ít, nhưng nào ngờ lại đột nhiên sửa quy định.

Bọn họ không muốn tùy tiện cùng người khác tạo thành đội ngũ, miễn cho gây ra quá nhiều chuyện, liền quyết định hai người một đội.

Mai Truyền Kỳ cùng Ô Lãng từ ban đầu đã nhận thức nhau, thường xuyên cùng làm nhiệm vụ, hai người ngầm hiểu nhau là chuyện không thể nghi ngờ, thoải mái chiến thắng giành được tư cách vào ở phòng cao cấp dành cho hai người.

Lên cấp úy, số lần làm nhiệm vụ cũng nhiều hơn, bọn họ mới vừa nằm trên giường thoải mái một đêm, liền lập tức phải làm nhiệm vụ, vừa đi chính là mười ngày nửa tháng, thời gian ngắn nhất cũng phải mất bốn năm ngày.

Làm nhiệm vụ xong còn chưa nghỉ ngơi được nửa ngày, lại phải lập tức tiếp nhận nhiệm vụ tiếp theo.

Sĩ quan cấp úy không giống như những sĩ quan cấp bậc phía dưới, lên phi thuyền còn có thời gian nghỉ ngơi, nhưng sĩ quan cấp úy lên phi thuyền nhất định phải không ngừng mở họp, nghĩ hết tất cả biện pháp hoàn thành nhiệm vụ, giảm thiểu khả năng thương vong.

Trong khoảng thời gian này, Mai Truyền Kỳ cảm nhận được sâu sắc việc Phong Tĩnh Đằng dùng thời gian một năm để lên cấp thiếu tá, quả thực mệt như một con thú.

Chờ cậu phục hồi tinh thần, lại phát hiện thời gian đã qua hơn ba tháng, từ một thiếu úy lên tới thượng uý, còn có giường lớn sang trọng kia, số lần ngủ qua dùng mười đầu ngón tay đều có thể đếm được.

Hiện tại, cậu và Ô Lãng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ về phòng, liền trực tiếp mềm nhũn nằm trên thảm trải sàn, đi nhiều hơn mười bước chân để bò lên giường cũng ngại mệt.

“Vừa nãy tôi không nghe lầm đi, Nghiêm đại tá muốn cho chúng ta giải lao ba ngày?” Mai Truyền Kỳ uể oải hỏi.

Ô Lãng vô lực trả lời: “Không nghe lầm đâu, hắn nói nghỉ ba ngày xong, lại tới sân huấn luyện.”

“Đột nhiên tôi cảm thấy mấy chữ này thật dễ nghe.”

Ô Lãng: “…”

“Sắp mười hai giờ rồi, đến giờ dùng cơm…”

Ô Lãng biết rõ mục đích của Mai Truyền Kỳ, nhanh chóng nói: “Lần này đến phiên cậu lấy cơm.”

Mai Truyền Kỳ chơi xấu: “Chân tôi đau.”

Mới vừa làm nhiệm vụ trở về thật sự mệt mỏi quá, nhưng mà phòng ăn thật xa, phải đi hơn mười phút lận.

Ô Lãng: “…”

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Hai người nhìn liếc mắt nhìn nhau, Mai Truyền Kỳ vội nhắm mắt lại: “Tôi đã chết.”

Dĩ nhiên lười biếng đến cả cửa cũng không muốn mở, Ô Lãng im lặng bò dậy mở cửa, nhìn người tới là Phong Tĩnh Đằng không khỏi ngẩn ra.

Không biết có phải là gần bốn tháng không gặp hay không, luôn cảm thấy người trước mắt có chút không giống, tựa hồ càng thêm uy nghiêm.

Ô Lãng tinh tế nhìn, phát hiện cúc áo Phong Tĩnh Đằng có khắc tinh hoa kim sắc, cổ áo, cổ tay, trên ống quần đều có kim sắc viền vàng, còn có huân chương trên vai, có thêu đồ tiêu tinh hoa kim sắc, chứng tỏ là một thiếu tướng, ý bao nam nhân trước mắt từ đại tá đã lên tới thiếu tướng.

“Ô Lãng, là ai vậy?” Mai Truyền Kỳ lười biếng mở mắt nhìn ra cửa, thấy người đến là Phong Tĩnh Đằng mấy tháng không gặp, ánh mắt sáng lên: “Anh đã trở lại, về lúc nào thế?”

Phong Tĩnh Đằng nhìn thấy Mai Truyền Kỳ mừng rõ, khóe miệng cong lên: “Trở về đã mấy ngày.”

“Quá tốt rồi, lấy cơm cho tôi đi, còn nữa, cũng lấy một phần cho Ô Lãng.”

Phong Tĩnh Đằng: “…”

Ô Lãng: “…”

Hắn dám nói toàn bộ Đông đại ký túc xá, chỉ có Mai Truyền Kỳ dám gọi thiếu tướng đi lấy cơm dùm mình.

“Hay là để tôi đi, hai người cứ ở đây tán gẫu.” Ô Lãng vô cùng thức thời chừa ra không gian.

Phong Tĩnh Đằng đi vào, ôm Mai Truyền Kỳ lên ghế: “Mệt như vậy à?”

Mai Truyền Kỳ ngáp một cái: “Tôi đã bốn ngày không chợp mắt, chờ ăn xong, tôi phải ngủ một giấc thật đã.”

Phong Tĩnh Đằng cười nói: “Sau khi ăn xong, em phải cùng anh về nhà.”

“Về nhà?” Mai Truyền Kỳ nhìn chằm chằm Phong Tĩnh Đằng, cuối cùng ánh mắt rơi vào huy hiệu trên vai Phong Tĩnh Đằng, hưng phấn ngồi vào người Phong Tĩnh Đằng: “Anh thăng lên Thiếu tướng.”

Phong Tĩnh Đằng mỉm cười ôm lấy bạn lữ của mình.

“Anh mặc bộ quân trang này, thật là đẹp trai.” Mai Truyền Kỳ kìm lòng không đặng hôn lên môi anh.

Phong Tĩnh Đằng phi thường thích nhìn bạn lữ bị mình mê hoặc: “Anh xin cho em thời gian một tháng nghỉ kết hôn.”

“Nghỉ kết hôn?”

“Ừm, thời gian vô cùng gấp gáp, trước đó anh đã tìm người an bài tiệc cưới, nửa tháng sau tổ chức, nửa tháng còn lại chúng ta đi tuần trăng mật, em cảm thấy thế nào?”

“Anh đã an bài hết rồi, tôi còn có thể làm gì.”

Phong Tĩnh Đằng cười hôn lên trán cậu, đặt cậu nằm xuống: “Em nghỉ ngơi một lát, chờ Ô Lãng lấy cơm trở về, anh sẽ gọi em dậy.”

Mai Truyền Kỳ xác thực rất mệt, chỉ mới mấy giây đã ngủ thiếp đi.

Phong Tĩnh Đằng thấy mắt cậu thâm đen, vô cùng đau lòng.

Nửa giờ sau, Ô Lãng lấy cơm trở về, Mai Truyền Kỳ tỉnh dậy dùng cơm.

Phong Tĩnh Đằng giúp Mai Truyền Kỳ sửa soạn đồ trong phòng.

“Phong đại… Phong thiếu tướng đối với cậu thật tốt.” Có người soạn đồ dùm, làm Ô Lãng vô cùng ước ao.

Mai Truyền Kỳ đắc ý nói: “Nếu anh ấy không tốt với tôi, làm sao theo đuổi tôi được.”

“Bộ dạng này của cậu thật khiến tôi muốn đánh người.”

“Vậy cậu có hỏi qua nam nhân tôi có đồng ý hay không.”

Phong Tĩnh Đằng đang soạn ba lô trong phòng nghe bọn họ nói chuyện không khỏi buồn cười.

Ăn cơm xong, hai người nói lời từ biệt với Ô Lãng, rời khỏi quân đội, dùng thời gian một ngày trở về A thành.

Mai Truyền Kỳ mệt trực tiếp về phòng ngủ, cũng không biết ngủ qua bao lâu, đột nhiên cảm thấy hô hấp không thuận, giống như lọt vào biển, không thể thở nổi, ngày càng không thể nhịn được.

Bỗng mở mắt ra, cảm thấy đứa nhỏ nào đó như thiên sứ đang bụm mũi và miệng mình.

Mai Truyền Kỳ sầm mặt lại, kéo bàn tay nhỏ bé xuống, hít sâu một cái, gào lên: “Mai Nguy Hiểm, con muốn ăn đòn đúng không?”

Mai Nguy Hiểm vui vẻ hôn lên mặt cậu, cười hì hì: “Baba, cha bảo con đến gọi ba dậy ăn cơm.”

“Có người nào giống như con gọi người khác dậy không.” Mai Truyền Kỳ trừng nhóc một cái rồi đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó cùng hài tử xuống lầu dùng cơm.

Phong Tĩnh Đằng thấy hai người bọn họ đi xuống, cười nói: “Phụ tử ba người chúng ta đã rất lâu không dùng cơm với nhau.”

Mai Nguy Hiểm hưng phấn kéo baba ngồi xuống.

Phong Tĩnh Đằng lấy thông tấn khí trong túi đưa cho Mai Truyền Kỳ: “Đây là thông tấn khí của em, anh bảo người ta mang ra ngoài.”

Mai Truyền Kỳ nhận lấy, thông tấn khí đột nhiên vang lên, trong lòng nảy lên một cái, suýt nữa để rơi thông tấn khí vào chén canh.

Cậu thấy là Liên Trạch Dương gọi đến, liền nhận máy, chưa kịp nói gì thì nghe tiếng Liên Trạch Dương bên kia vội hỏi: “Truyền Kỳ, Truyền Kỳ là cậu sao?”

Mai Truyền Kỳ nghe giọng hắn khác thường, lập tức hỏi: “Sao vậy? Có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”

Liên Trạch Dương thoáng thở một hơi, liền nhanh chóng nói: “Lý Binh ở chỗ này của tôi, hắn sắp không được rồi, cậu nhanh chóng mang một đội hộ vệ cùng bác sĩ đến chỗ tôi mau.”

“Cái gì?” Mai Truyền Kỳ phút chốc đứng lên.

Phong Tĩnh Đằng thấy thần sắc cậu không đúng: “Sao vậy?”

“Chờ một chút hãy nói.” Mai Truyền Kỳ nhanh chóng bảo quản gia gọi về Mai gia phái cho cậu một đội hộ vệ cùng bác sĩ đến nhà hàng Noãn Dương tìm Liên Trạch Dương.

Đợi sắp xếp xong xuôi, mới ngắt máy: “Lý Binh, chính là ngườ từng vu hại tôi vào tù đang ở nhà hàng Noãn Dương, tôi nhất định phải tới đó một chuyến.”

Phong Tĩnh Đằng đứng dậy: “Chúng ta cùng đi.”

Mai Nguy Hiểm thông minh nhanh chóng xúc vài muỗng cơm, theo ba và cha ra ngoài.

Đi đến nhà hàng Noãn Dương, vừa lúc gặp đội hộ vệ và bác sĩ đến từ Mai gia, trực tiếp lên thang máy chuyên dụng của tổng tài đến phòng làm việc của Liên Trạch Dương.

Liên Trạch Dương lập tức mang theo Mai Truyền Kỳ bọn họ đi vào phòng nghỉ, nằm trên giường là một nam nhân đang hấp hối, quần áo trên người quanh năm suốt tháng bị hành hạ, biến thành từng mảnh, hơn nửa trên vải còn nhuộm máu, thậm chí còn đọng lại, không thể phân biệt được màu sắc nguyên thủy.

Mai Truyền Kỳ nhìn người trên giường, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Nếu như không phải Liên Trạch Dương nói cho cậu biết người trên giường là Lý Binh, căn bản cậu không nhận ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 131 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »