Trên những dãy núi trùng điệp, thoang thoảng mùi tanh tưởi của tôm cá chết rữa.
Lẽ ra đỉnh núi và khe đá phải khô ráo, nhưng nơi đây lại lờ mờ những vũng bùn do nước biển xâm lấn để lại.
Trên trời, lũ kền kền chao liệng rồi sà xuống.
Một đám tu sĩ phong trần mệt mỏi, mình dán đầy phù lục, vội vã nhảy vọt giữa các dãy núi.
"Sao không bay qua cho nhanh?"
Vương Dịch An theo sau đội ngũ, phía trước hắn là một lão giả râu dài mặt rỗ.
Vương Dịch An nhìn từng người chui qua khe hở giữa đỉnh núi, không khỏi nghi hoặc hỏi.
"Bay qua? Muốn chết à!"
Chưa kịp để lão già mặt rỗ râu dài đáp lời, một tu sĩ gầy gò sắc mặt âm trầm đi ngang qua đã vội nói nhỏ.
Vương Dịch An thoáng biến sắc.
Dù chỉ là tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, nhưng ở trong tông, chưa ai đám đối xử với hắn như vậy.
Nhưng cơn giận chỉ thoáng qua rồi bị hắn dằn xuống.
Hắn không ngốc đến mức gây sự với người khác khi đang đơn độc ở bên ngoài.
Dù sao hắn chỉ mới gia nhập đội ngũ này nửa đường, nếu xảy ra xung đột, những người khác chắc chắn sẽ đứng về phía người kia.
Lão giả mặt rỗ râu dài đi sát bên cạnh vội nhỏ giọng:
"Chúng ta đang đến chiến trường giao tranh giữa Vạn Tượng Tông, Trường Sinh Tông và tu sĩ Tam Châu, bay trên trời chăng khác nào bảo người ta bắn mình à?”
Vương Dịch An khẽ nhíu mày:
"Ta không đi chiến trường, ta muốn đến Phong Tự Sơn."
"Thì cũng thế thôi, muốn đến Phong Tự Sơn, nhất định phải đi qua chỗ này."
"Khu vực này rất gần nơi tặc Tam Châu tụ tập, chúng có thể đến tuần tra bất cứ lúc nào."
Lão giả mặt rỗ râu dài lắc đầu:
"Nhớ để ý 'ẩn nặc phù', thấy linh khí sắp hết thì dán cái mới vào, đừng tiếc."
Vương Dịch An gật đầu, rồi giảm tốc độ, dừng lại trước một khe núi, nhìn bộ hài cốt mục rữa treo trên tảng đá, bốc mùi tử thi nồng nặc, dạ dày hắn cuộn lên từng hồi.
Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến cảnh tượng khốc liệt như vậy.
Trước kia chỉ nghe kể trong quán trà, nay tận mắt thấy, hắn cảm thấy toàn thân bủn rủn.
Cố nén cơn buồn nôn, hắn chưi qua bên kia vách đá.
Rồi nhanh chóng đuổi kịp lão già mặt rỗ đang cố ý đi chậm lại.
Đội ngũ hắn đang đi cùng là một đội săn bảo thường thấy ở Đại Tấn.
Họ là những người thuộc các môn phái nhỏ hoặc tán tu của Đại Tấn, đến chiến trường Tây Hải Quốc để săn những tu sĩ Tam Châu bị lạc đàn.
Vì tu sĩ Tam Châu chạy nạn đến, ai nấy đều béo tốt, không ít tán tu nhờ đó mà nhặt được món hời, phất lên sau một đêm, đạt đến đỉnh cao tu sĩ.
Những chuyện như vậy thu hút ngày càng nhiều tán tu đến đây, nghe nói từ Sâm Quốc, Lê Quốc bên ngoài Đại Tân cũng có không ít tán tu nghe tin mà tìm đến.
Đội ngũ của Vương Dịch An cũng vậy.
Chỉ là so với những đội săn bảo do tu sĩ Kim Đan trung hậu kỳ, thậm chí Nguyên Anh xây dựng, đội của hắn kém xa về số lượng và tu vi.
Người dẫn đầu cũng chỉ mới Kim Đan trung kỳ.
Vương Dịch An, người đã quen nhìn Nguyên Anh tu sĩ trong tông, cảm thấy chẳng có gì đáng khen.
Đương nhiên, cũng chính vì vậy, hắn mới có thể thuận lợi gia nhập đội ngũ này với tư vi Trúc Cơ viên mãn.
Nhưng hắn cũng tò mò về mục đích của đội, nên truyền âm hỏi lão giả mặt rỗ phía trước:
"Mao đạo hữu, ta nghe nói chiến trường Tây Hải Quốc rất hung hiểm, tu vi của chúng ta mà đến đó, liệu có hơi..."
Tu sĩ Trúc Cơ tuy không phải tầng lớp thấp nhất, nhưng ở nơi này chẳng khác gì pháo hôi.
Lão giả mặt rỗ vừa cẩn thận liếc nhìn phù lục trên ngực, vừa truyền âm đáp:
“Ngươi thật sự nghĩ chúng ta muốn tóm mấy tên tặc tu Tam Châu lạc đàn kia à?”
"Chẳng lẽ không phải?"
Vương Dịch An hơi nghi hoặc.
Lão giả mặt rỗ râu dài lắc đầu:
"Đương nhiên không phải, tu sĩ Tam Châu mà vào được chiến trường, ít nhất cũng phải là Kim Đan, nếu thật sự làm vậy, đội chúng ta, trừ mấy người Kim Đan của Đoàn Chân Nhân, chắc phải bỏ mạng phân nửa!"
"Hắc, nên chúng ta chỉ canh me ở vòng ngoài, chờ các Chân Quân, thậm chí các lão tổ của thượng tông ra tay quét sạch tu sĩ Tam Châu, những thứ mà họ không thèm ngó tới, mới là mục tiêu của chúng ta.”
"Nhặt phế liệu?"
Ý nghĩ này lập tức xuất hiện trong đầu Vương Dịch An.
Lão giả mặt rỗ râu dài cũng tự giễu:
"Bọn tán tu chúng ta chỉ có thể ăn chút đó thôi, nhưng đừng coi thường, nếu may mắn gặp được con mồi béo bở, thì cứ âm thầm mà vui đi!"
Vương Dịch An nghe vậy, cũng không khỏi có chút mong đợi.
"Dù là đi tìm sư phụ, nhưng nếu có thể kiếm được gì đó, cũng có thể khiến sư phụ coi trọng mình hơn... Ừm, quan trọng nhất là phải đảm bảo an toàn."
Vương Dịch An sờ vào túi linh thú giấu trong tay áo, lòng thoáng yên tâm.
"Cha đang bế quan, mẹ cũng không hay vào bí cảnh, chắc không phát hiện ta đã mang theo Đại Phúc thúc đi."
Ý nghĩ đó chợt hiện lên trong đầu Vương Dịch An.
Nhưng hắn nhanh chóng tập trung lại.
Dù đang ở nơi xa lạ và có chút hưng phấn, hắn vẫn vô thức tản thần thức ra bốn phía, chú ý mọi động tĩnh.
Đây dường như là một bản năng đến từ sâu trong huyết mạch.
Rất nhanh, dãy núi dần thưa thớt, thay vào đó là một khu rừng rậm rạp với những tán lá rộng.
Người dẫn đầu đội cẩn thận tản thần thức, cảm nhận một hồi, xác nhận không có tu sĩ mai phục phía sau, mới dẫn đầu tiến vào.
Các tu sĩ phía sau lập tức theo sát.
Vương Dịch An liếc nhìn khu rừng.
Tản thần thức, cẩn thận quét một lượt, nhưng không phát hiện ra gì.
Hắn mới đi theo lão giả.
Nhưng ngay lúc sắp cùng lão giả tiến vào rừng, trong đầu hắn bỗng lóe lên một tia điện!
"Không đúng!"
"Nơi này không nên yên tĩnh như vậy!"
Gần như ngay lập tức, hắn lùi lại, đồng thời quát nhỏ:
"Phía trước có mai phục!"
"Nói vớ vẩn!"
"Ngươi biết cái gì!"
Mấy tu sĩ Trúc Cơ phía sau giật mình khi nghe tiếng quát của Vương Dịch An, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, chửi một tiếng, nhưng vẫn nhìn quanh, phát hiện không có gì thay đổi.
Họ nhao nhao chửi bới, rồi chui vào rừng.