"Dương Công Nghi mất tích?!"
Vương Bạt giật mình thảng thốt.
Hắn chợt nhận ra điều mình cảm thấy thiếu thiếu trước đó là gì, chính là gã tán tu am hiểu ngự thú Dương Công Nghi kia.
Nguyên Anh hậu kỳ như Bạch Xiển Chi còn cố ý đến nghe Trương Tùng Niên trưởng lão truyền đạo, lẽ nào một gã tán tu Nguyên Anh tiền kỳ, lại giao hảo với Khúc Trung Cầu như Dương Công Nghi lại không xuất hiện?
Lúc đó hắn không để ý, giờ nghĩ lại, e rằng pháp hội còn chưa bắt đầu, đối phương đã mất tích rồi.
"Rốt cuộc kẻ nào đã làm?”
"Động phủ Dương Công Nghi cách quỷ thị không xa... Chúng ta lại không hề phát giác động tĩnh gì, chẳng lẽ là Hóa Thần ra tay? Hay là tồn tại kỳ quái dị thường nào đó?"
Khúc Trung Cầu nhíu mày.
Linh Uy Tử trầm ngâm một lát, lên tiếng: "Bây giờ nói nhiều vô ích, dù sao cũng không xa, chúng ta cứ đến xem thế nào."
"Cũng được!"
Khúc Trung Cầu gật đầu.
Linh Uy Tử lập tức nhìn Hồ Tái Hi:
"Lão Hồ, ngươi ở lại đây trông coi pháp hội, đừng để ai va chạm Trương Tùng Niên trưởng lão."
Hồ Tái Hi thành khẩn nói:
"Yên tâm! Các ngươi cũng phải cẩn thận."
Có thể vô thanh vô tức bắt đi một tu sĩ Nguyên Anh tiền kỳ, đù là người hay tồn tại đặc thù nào, mức độ nguy hiểm chắc chắn không hề thấp.
Nhưng Khúc Trung Cầu và Linh Uy Tử tu luyện đến cảnh giới này, tự nhiên cũng đều là những người tự tin. Linh Uy Tử lắc đầu:
"Kẻ này nếu không dám công khai lộ diện, đến tận giờ chỉ bắt cóc tu sĩ cao nhất là Nguyên Anh tiền kỳ, hẳn là tuy mạnh, nhưng không đến mức Hóa Thần... Chỉ cần không phải Hóa Thần, ta và Khúc sư huynh liên thủ, thiên hạ đi đâu chẳng được."
Giọng điệu tuy nhẹ, Vương Bạt vẫn cảm nhận được sự tự tin sâu sắc ẩn chứa bên trong.
Đương nhiên, cũng có thể nói là sự tín nhiệm dành cho Khúc Trung Cầu.
Khúc Trung Cầu nghe vậy không phản bác, lập tức gật đầu: "Vậy chúng ta mau đi xem."
Vừa định quay người đi gấp, hắn chợt nhớ ra gì đó, nhìn Vương Bạt:
"Hữu hộ pháp, ngươi có muốn đi cùng không?"
Vương Bạt trầm ngâm một lát, rồi gật đầu.
Khúc Trung Cầu nghe vậy, khẽ nói: "Đừng chống cự."
Pháp lực cuộn lên.
Vương Bạt chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh hùng vĩ mà nhu hòa bao bọc lấy mình, lập tức cấp tốc bay đi.
Chỉ trong nháy mắt, Khúc Trung Cầu buông pháp lực, Vương Bạt lập tức nhìn quanh.
Trước mắt là một vùng xanh um tươi tốt.
Cây cối rậm rạp.
Ánh mắt Vương Bạt lập tức rơi vào một cây cổ thụ che trời.
Từ thân cây này, hắn có thể cảm nhận rõ ràng vết tích trận pháp.
"Chính là ở đây."
Khúc Trung Cầu sắc mặt ngưng trọng nói.
Vừa dứt lời, mấy bóng người thần sắc vội vã bay tới.
Thấy Khúc Trung Cầu, gã Kim Đan tán tu dẫn đầu bối rối nhưng cố trấn định nói:
"Trấn thủ đại nhân, sư phụ, sư phụ lão nhân gia ngài ấy cũng giống như An sư huynh mất tích trước đó..."
"Nói ít lời vô nghĩa! Sư phụ ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Khúc Trung Cầu trầm giọng hỏi.
"Dạ!"
Có lẽ gặp được người chủ trì, vẻ mặt gã Kim Đan tán tu trấn định hơn nhiều, vội vàng nói:
"Mấy ngày trước sư phụ trở về, nói là giao lưu đạo nuôi chim với người ta rất có thu hoạch, định nghiệm chứng ý tưởng, lại sợ lỡ mất Hóa Thần lão tổ giảng pháp, nên nhập động phủ trước. Người dặn dò vãn bối, đến giờ thì gọi người ra..."
Khúc Trung Cầu liếc nhìn Vương Bạt.
Vương Bạt khẽ gật đầu.
Khúc Trung Cầu mới nhìn gã Kim Đan tán tu, cau mày hỏi:
"Sau đó thì sao?”
Gã Kim Đan tán tu ngập ngừng:
"Sau đó, thấy pháp hội gần kề, ta và mấy sư đệ định gọi sư phụ dậy... Ai ngờ gọi thế nào cũng không được, sốt ruột, chúng ta bèn dùng thủ đoạn đã bàn trước với sư phụ, mở động phủ ra, kết quả, kết quả..."
Trong mắt gã Kim Đan tán tu thoáng vẻ khó tin: "Kết quả sư phụ... biến mất!"
Linh Uy Tử hơi nhíu mày:
“Có khi nào ông ta thừa lúc các ngươi không có ở đó tự ý rời đi?”
Gã Kim Đan tán tu lắc đầu:
"Không thể, sư huynh đệ chúng ta luôn có người canh chừng ở đây, phòng sư phụ cần gì, nhưng không thấy người đi ra."
"Vậy liệu có phải ông ta thiết trí truyền tống trận gì đó trong động phủ?"
Linh Uy Tử lại hỏi.
“Cái này. Chúng ta không rõ lắm, trước đây chưa từng thấy sư phụ làm vậy bao giờ. Hơn nữa, mấy chục năm trước, An sư huynh cũng giống sư phụ, bỗng nhiên mất tích trong động phủ, từ đó bặt vô âm tín."
Gã Kim Đan tán tu nói, trong mắt thoáng vẻ sợ hãi.
Thấy bộ dạng người nọ, Linh Uy Tử và Khúc Trung Cầu không khỏi nhìn nhau, đều thấy vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.
Vương Bạt lại có chút kinh ngạc: "Ngươi còn có một sư huynh cũng mất tích trước kia?"
Gã Kim Đan tán tu liếc nhìn Vương Bạt. Dù phát hiện Vương Bạt chỉ có Kim Đan tiền kỳ, nhưng thấy đối phương được phép lên tiếng trong tình huống này, hắn không dám lãnh đạm, vội nói:
"Dạ, ông ấy mất tích khoảng hơn ba mươi năm trước.”
"Hơn 30 năm trước?"
Vương Bạt cấp tốc tính toán trong lòng.
Khúc Trung Cầu bỗng lên tiếng:
"Người sư huynh mất tích của hắn tên là An Long Hổ, là một trong những tu sĩ mất tích sớm nhất..."
“Nhưng bây giờ không phải lúc hỏi về An Long Hổ, chúng ta phải xác nhận xem Dương Công Nghỉ có thực sự mất tích không đã.”
Nói rồi, Khúc Trung Cầu lập tức bay vào động phủ trên cây đại thụ.
Linh Uy Tử và Vương Bạt thấy vậy, cũng chỉ còn cách đi theo.
Rất nhanh.
Một mùi vị khác lạ nhàn nhạt xộc vào mũi.
Vương Bạt lập tức thấy động phủ được tạo từ vách gỗ, không ngờ lại rộng đến thế.
Bên trong có một khu chăn nuôi linh thú hơi chật hẹp.
Dù không gian không lớn, lại bố trí đủ loại trận pháp.
Nhưng khu chăn nuôi linh thú này giờ đã trống không, chỉ còn lại lông vũ xốc xếch cùng phân và nước tiểu...
Ngoài khu chăn nuôi linh thú được bố trí tinh vi, trong toàn bộ động phủ chẳng có gì đáng khen, chỉ có một bồ đoàn bằng đá tam giai lẳng lặng tỏa ra ánh sáng nhạt.
"Không có nửa điểm dấu vết đánh nhau."
Linh Uy Tử đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt ngưng lại.
Khúc Trung Cầu cố ý tỏa thần thức, lập tức sắc mặt khó coi gật đầu:
"Dương Công Nghi xưa nay cẩn thận, vậy mà vẫn biến mất không dấu vết."
"Hoặc là kẻ bắt cóc hắn quá mạnh, có thể chế trụ hắn trong nháy mắt, hoặc là chính hắn chủ động rời đi..."
“Chờ chút.
Sắc mặt Linh Uy Tử chợt khẽ biến đổi.