Điện Địa Vật, hành cung.
“Ngươi cứ ở lại Trần Quốc mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chi bằng ra ngoài du ngoạn một phen, vừa rèn luyện đạo tâm, vừa tăng thêm nội tình.”
Diêu Vô Địch cố nén cơn giận, sắc mặt không mấy vui vẻ, trầm giọng nói với Vương Bạt.
Vương Bạt không để bị đối phương dẫn dắt, tận tình khuyên nhủ:
“Sư phụ, người đừng nóng giận. Chuyện này chưa chắc đã là ý của Tông chủ, dù sao còn có các trưởng lão Thái Hòa Cung ngăn cản được mà......”
“Thôi đi, ngươi đừng khuyên ta, ta biết nặng nhẹ.”
Diêu Vô Địch nói vậy, nhưng bộ dạng vẫn nghiến răng nghiến lợi.
Vương Bạt thấy vậy, không khỏi bất đắc dĩ, đành ngồi phịch xuống bên cạnh Diêu Vô Địch, vẻ mặt cũng lộ rõ sự tức giận.
Diêu Vô Địch nhìn Vương Bạt, nghi hoặc hỏi:
“Ngươi làm gì vậy?”
Vương Bạt buông tay, bất lực nói: “Sư phụ tức giận, đệ tử lại không thể giúp người giải ưu, chỉ đành ngồi đây hờn dỗi vậy.”
“Nói năng gì đó... Ai, thôi, nói cho ngươi cũng chẳng sao.”
Diêu Vô Địch do dự một lát, cuối cùng thở dài:
“Ta không phải vì Tuân Phục Quân trước đó làm khó dễ ta mà tức giận đến vậy đâu…”
Vương Bạt sững sờ, vểnh tai lên nghe.
Hắn còn tưởng sư phụ lòng dạ hẹp hòi, vẫn để bụng chuyện cũ, nên mới bất mãn với ý kiến của Quyền Tông chủ như vậy.
Xem ra, có lẽ còn có uẩn khúc khác.
Diêu Vô Địch không giấu giếm, tiếp tục:
“Lúc trước đại chiến ở Tây Hải Quốc, tên đó rõ ràng ở gần đó, lại khoanh tay đứng nhìn Quan sư đệ bị Tăng Vương Tín của Tây Đà Châu đánh giết… Chỉ vì kích ta bước vào Hóa Thần!”
Trong mắt Diêu Vô Địch hiện lên sự thống hận, giận dữ, cùng một tia thương tiếc.
“Quan sư đệ, có lẽ ngươi không rõ, trước khi bị giết, hắn là Phó điện chủ Thiên Nguyên Điện, Sơn chủ Thái Dương Sơn. Trong tông môn, địa vị gần như chỉ dưới Hóa Thần, vậy mà hẳn lại đễ dàng từ bỏ như vậy!”
Vương Bạt nghe vậy, trong lòng chấn động!
Hóa ra Quan Sơn chủ chết trận là vì nguyên nhân này?
Lúc trước hắn chưa từng gặp mặt đối phương, khi còn tu hành ở Thần Thể Phong, hắn còn cảm khái một hồi.
Diêu Vô Địch càng nói càng kích động, phẫn nộ:
“Ngay cả Quan sư đệ còn có kết cực như vậy, huống chỉ là kẻ thực lực thấp hơn?”
“Loại người này, làm việc không có chút giới hạn nào!”
“Hắn căn bản không vì tông môn mà cân nhắc, hắn chỉ vì cái "tông môn" trong đạo tâm của hắn mà thôi!”
“Hoặc thậm chí, trong mắt hắn, Hóa Thần mới là tông môn, những người khác chẳng là gì cả!”
Đến chỗ kích động, Diêu Vô Địch không kìm được mà chửi ầm lên:
“Tuân Phục Quân là đồ điên! Chó điên! Lũ người Luyện Tình Mạch đều là lũ điên!”
Lời nói của Diêu Vô Địch khiến Vương Bạt cảm thấy nặng nề trong lòng.
Vì để sư phụ Diêu Vô Địch Hóa Thần, Tuân trưởng lão kia hoàn toàn không quan tâm đến hiềm khích trước đó, thậm chí không tiếc lấy một Phó điện chủ làm cái giá… Nếu có ngày, để sư phụ tăng tiến, liệu có hi sinh cả hắn, tên đệ tử này?
Tình huống này có lẽ không lớn, nhưng quan niệm đằng sau hành vi đó khiến Vương Bạt lạnh người.
Mắng xong chuyện này, Diêu Vô Địch lại mắng đến chuyện liên minh với Nguyên Thủy Ma Tông.
“Vạn Thần Quốc. Ha ha, Vạn Thần Quốc thật sự lợi hại đến vậy sao, mà cần Nguyên Thủy Ma Tông cùng tông môn ta liên thủ?”
Diêu Vô Địch tức giận đến cực điểm, ngược lại bật cười:
“Nếu Nguyên Thủy Ma Tông muốn lật đổ Vạn Thần Quốc, đã sớm có thể dễ dàng lật đổ rồi, cần gì ngồi nhìn Vạn Thần Quốc lớn mạnh? Nếu nói là không có biện pháp đối phó, chó cũng không tin! Chúng ta ngồi xem chó cắn chó còn hơn? Tuân Phục Quân, đồ chó hoang này, lại cứ muốn nhúng tay vào, nếu bảo đây không phải chủ ý của Tuân cẩu nhật, ta tuyệt đối không tin!”
Vương Bạt nghe vậy, khẽ cau mày nói:
“Sư phụ, nếu theo người nói, Tông chủ vẫn hướng về tông môn, hẳn là sẽ không làm chuyện bất lợi cho tông môn chứ?”
“Hắn liên thủ với Nguyên Thủy Ma Tông, có lẽ là vì có lợi?”
“Có lợi?”
Diêu Vô Địch cười lạnh một tiếng:
“Ta chỉ sợ hắn lại dùng chiêu cũ, lấy tính mạng đồng môn để đổi lấy lợi ích!”
Vương Bạt lập tức im lặng.
Nếu Quyền Tông chủ đúng như lời sư phụ nói, thì chuyện đó hoàn toàn có khả năng.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu:
“Tông chủ trước đây để Tuân trưởng lão kia thay mặt vị trí Tông chủ, không biết là suy tính thế nào…”
“Già nên hồ đồ rồi!”
Diêu Vô Địch không khách khí chút nào mà mắng.
Vương Bạt nghe vậy, chỉ có thể cười trừ.
Nhưng biết sư phụ trong lòng không thoải mái, hắn cũng an ủi:
“Nếu Quyền Tông chủ thật sự chỉ để ý đến Hóa Thần, chắc hẳn sẽ không gây nguy hại đến sư phụ. Người bây giờ tọa trấn Trần Quốc, vừa vặn kiềm chế Nguyên Thủy Ma Tông, đề phòng chúng gây nguy hại cho tông môn.”
“Nói không chừng các trưởng lão Thái Hòa Cung đồng ý cũng là vì biết người ghét cái ác như kẻ thù, nên mới đồng ý.”
“Ừm…”
Diêu Võ Địch nghe Vương Bạt nói, trầm ngâm một lát, lộ vẻ tán đồng.
“Ngươi nói, ngược lại cũng có lý.”
Thấy sư phụ nghe lọt tai, Vương Bạt vội vàng nói thêm:
“Vậy, đệ tử cùng người trấn thủ Trần Quốc, hai thầy trò cùng nhau ứng phó…”
“Không được!”
Diêu Võ Địch như nghĩ ra điều gì, lập tức lắc đầu: “Ngươi không thể ở đây mãi được!”
Vương Bạt sững sờ, vội nói: “Không sao đâu sư phụ, con có Huyền Long Đạo Binh hộ thân, lại có Bạch Hổ…”
Diêu Vô Địch kiên quyết lắc đầu:
“Không được là không được, không có gì phải bàn! Ta vốn chỉ muốn mang ngươi theo bên mình cho an toàn, xem ra, Trần Quốc này e là sắp không yên ổn rồi… Nhân lúc thế cục chưa chuyển biến xấu, ngươi tranh thủ về tông… Không, tốt nhất là thừa cơ đi du ngoạn một phen!”
Vương Bạt nhất thời ngạc nhiên.
Nhưng lập tức hiểu được sư phụ đang lo lắng điều gì.
Giữ hắn bên cạnh, Diêu Vô Địch sợ hãi cảnh tượng ở Tây Hải Quốc lặp lại.
Dù hắn đã bước vào Hóa Thần, nhưng Quyền Tông chủ kia đang nghĩ gì, ai mà biết được.
Mà về tông, hắn cũng không yên tâm.
Vương Bạt còn muốn trấn an, Diêu Vô Địch đã không cho từ chối:
“Bây giờ Nguyên Thủy Ma Tông liên minh với tông môn ta, hẳn là sẽ không có ai của ma tông ra tay với ngươi nữa. Ngươi hai ngày nữa lên đường, đi Sâm Quốc, đi An Quốc, hoặc là về phương Nam Phiên Ngưu, Hải Lăng, Răng Đen, đâu cũng được!”
“Vừa để mở mang kiến thức, vừa tốt cho ngươi.”
Vương Bạt bất đắc dĩ, chỉ có thể gật đầu.
“Vâng, sư phụ.”