Mây đen ùn ùn kéo đến, tụ lại trên bầu trời một góc Thiếu Dương Sơn.
Một cảm giác ngột ngạt, đè nén lan tỏa khắp Thiếu Dương Sơn.
Các tu sĩ xung quanh ngước nhìn sắc trời âm u, trên mặt không lộ vẻ gì bất ngờ, dường như đã quen với cảnh này.
Tu sĩ trông coi bí cảnh vội bước ra, khách khí nói với người kia:
"Vị đạo hữu này, nếu muốn Độ Kiếp, phiền đạo hữu mau chóng trở về đỉnh núi của mình hoặc đến 'Thiên Cấp Phong' để tiến hành, tránh ảnh hưởng đến các đồng môn khác trên Thiếu Dương Sơn..."
Từ trong bí cảnh bước ra, vị tu sĩ có vẻ phong trần nghe vậy, ngẩn người.
Rồi ho khẽ một tiếng, cố ra vẻ thản nhiên:
"Không sai, ta quả thực muốn Độ Kiếp, thành tựu Nguyên Anh..."
Tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh nghe vậy, không khỏi liếc nhìn hắn một cái, rồi gượng cười, giọng điệu có phần mất kiên nhẫn, qua loa nói:
"Ừ, ta biết, ta biết, nhưng làm phiền ngươi mau trở về, có sư trưởng bảo hộ Độ Kiếp. Nếu không, theo quy củ, có thể sẽ có hộ pháp xuất thủ cưỡng ép trục xuất khỏi Thiếu Dương Sơn, hoặc thông tri sư trưởng mang đi..."
Tu sĩ kia liên tục gật đầu, đáp:
"Phải, lần này ta đã tốn hơn một vạn công huân. Dùng công huân để gia tốc tu hành quả thật hơi lãng phí, nhưng cũng coi như không phụ kỳ vọng, xông lên Nguyên Anh. Một khi vượt qua kiếp này, Nguyên Anh của ta ít nhất cũng là Trung Tam Phẩm..."
Tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh thấy mây đen trên bầu trời ngày càng ngưng tụ, thanh thế càng thêm kinh người, mà đối phương vẫn chưa có ý rời đi, đành bất đắc dĩ chắp tay:
"Đắc tội."
Nói rồi, một đạo truyền âm phù bắn ra.
Chỉ trong chớp mắt, một thân ảnh Nguyên Anh trung kỳ với khí tức hùng hậu từ xa bay tới với tốc độ kinh người.
Gió rít gào, tiếng thét vang vọng.
Trong nháy mắt, một tu sĩ vạm vỡ, mắt báo mày rậm đáp xuống trước mặt tu sĩ phong trần còn chưa kịp phản ứng, không nói lời nào, vung tay áo một cái, trực tiếp bao lấy hắn.
Sau đó nhìn về phía tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh, trầm giọng hỏi:
"Đây là người của ngọn núi nào?"
Tu sĩ Kim Đan không dám chậm trễ, lật sổ ghỉ chép trước đó, vội vàng đáp:
"Bẩm Kiển hộ pháp, là người của 'Tiên Cô Phong'..."
"Khó trách."
Vị Nguyên Anh họ Kiển gật đầu, liếc nhìn đám mây đen trên bầu trời đã rộng gần nửa mẫu, sắc mặt hơi trầm xuống, rồi nhanh chóng mang theo tu sĩ phong trần bên cạnh bay về phía dãy núi xa xa.
Chứng kiến cảnh này, tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh không khỏi lắc đầu.
Cảnh tượng này cũng lọt vào mắt Vương Bạt vừa từ trong bí cảnh Văn Hương đi ra.
Chỉ là lúc này, hắn có chút kinh ngạc.
Không khỏi tò mò nhìn về phía tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh, hiếu kỳ hỏi:
"Xin hỏi Lư chấp sự, đây là tình huống gì?"
"Ha ha, đạo hữu đi ra rồi à... Không có gì, ở khu bí cảnh tu hành, chuyện này thường thấy."
Tu sĩ Kim Đan trông coi bí cảnh thấy Vương Bạt, trên mặt lập tức nở nụ cười, giải thích:
"Tu hành trong bí cảnh tốc độ nhanh hơn nhiều so với bên ngoài, nhưng chỉ tu pháp không tu tâm. Có được pháp lực nhanh chóng, rất dễ khiến người tu hành sinh ra tâm lý nóng vội, kiêu ngạo. Nếu người này trước đó tu hành khó tiến, nay lại đột phá bình cảnh, càng dễ mất kiểm soát đạo tâm..."
"Vừa rồi vị đồng môn Tiên Cô Phong kia, mạch của bọn họ dựa vào việc dùng linh cô đặc biệt để tu luyện, dễ sinh ra ảo giác, đạo tâm dễ lung lay. Trước đây cũng từng có vài trường hợp như vậy... Thật ra không chỉ riêng Tiên Cô Phong, rất nhiều tu sĩ đạo tâm không vững, sau khi từ bí cảnh đi ra, ít nhiều cũng có chút thất thố."
(Tiên Cô Phong giống như chơi chất kích thích, sinh ra ảo giác vậy xD)
"Ta trước kia còn gặp một vị đồng môn, vừa ra khỏi bí cảnh đã trần truồng bay lên... Thật sự là quá mất mặt."
Lư chấp sự trông coi bí cảnh không khỏi lắc đầu cảm thán, đường như nhớ lại những hình ảnh không mấy đẹp đẽ.
Sau đó, hình như có ý nhắc nhở:
"Cho nên vạn sự có lợi có hại, tu hành tốt nhất vẫn là từng bước một tiến lên thì hơn."
Vương Bạt nghe vậy, hiểu được ý tốt của đối phương, chắp tay cười nói:
"Đa tạ Lư chấp sự nhắc nhở."
“Ha ha, chỉ là nói vu vơ thôi, đừng để trong lòng. Đạo hữu có muốn tiếp tục tu luyện trong bí cảnh không?”
Lư chấp sự hỏi.
Vương Bạt cảm nhận trạng thái trong đan điền, khẽ lắc đầu, mỉm cười nói:
"Không cần, cũng không sai biệt lắm."
Lư chấp sự nghe vậy ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ra, trên mặt nở một nụ cười:
“Chúc đạo hữu thuận lợi."
"Đa tạ."
Vương Bạt cười đáp lễ.
Nói rồi, hắn rời đi.
Ước chừng nửa nén nhang sau,
Vương Bạt ngồi xếp bằng trên định Vạn Pháp Phong, chậm rãi điều động đoàn kim dịch không thành hình đang ngưng tụ trong đan điền.
Trên không Vạn Pháp Phong, sắc trời cũng dần tối sầm lại.
Từng sợi vân tỉ lặng lẽ ngưng tụ.
Bên ngoài Vạn Pháp Phong, giữa không trung.
Bộ Thiền cưỡi pháp khí phi hành, ôm một bé trai với hai búi tóc sừng dê, lo lắng nhìn thân ảnh trên đỉnh Vạn Pháp Phong.
“Mẹ, người kia sao còn chưa ra?”
Bé trai trong lòng không khỏi nghi ngờ hỏi.
Dung mạo bé trai có sáu bảy phần giống Vương Bạt, môi hồng răng trắng, đôi mày tràn đầy linh khí.
Bộ Thiền khẽ nhíu mày, nhỏ giọng quát: "Cái gì người kia, đó là cha con!"
"Dạ."
Bé trai ngoan ngoãn đáp.
Thấy ánh mắt mẫu thân hoàn toàn đặt trên người kia, cậu mới bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm:
"Một năm cũng không thấy mặt hai lần, ai lại làm cha như vậy chứ, thật đáng ghét..."
"Con đang lẩm bẩm gì đó?"
Bộ Thiền nhíu mày nhìn sang.
Bé trai giật mình: "Không có, không cóI”
Cậu vội lảng sang chuyện khác: "Mẹ... Trên trời kia là Lôi Kiếp đúng không? Tại sao cha vẫn chưa ra? Chút nữa có sấm sét đánh chết cha mất."
Bộ Thiền ngạc nhiên cúi đầu: "Sao con biết?"
Bé trai lập tức ưỡn ngực, kiêu ngạo nói:
"Con thấy ở chỗ Cố di rồi. Có một di tỷ xinh đẹp đứng dưới đám mây kia. Nhưng đám mây trên đầu cha lớn hơn, con nhớ đám mây kia còn phun ra sấm sét, đánh vào người di tỷ xinh đẹp kia, áo ngực của di tỷ bị đánh rách luôn..."
Bộ Thiền không khỏi nhíu mày lần nữa, có chút im lặng, rồi nói:
"Lần sau, không được đến chỗ Cố di nữa."
"A? Vì sao?!"
Bé trai mở to mắt nhìn.
Nhưng Bộ Thiền hoàn toàn không để ý đến cậu, ánh mắt bị lôi quang ngày càng đậm trên đỉnh Vạn Pháp Phong thu hút.
Dù vô cùng tin tưởng Vương Bạt, nhưng giờ khắc này, nàng vẫn không khỏi lo lắng.
Nhận ra sự lo lắng của mẫu thân, bé trai do dự một chút, cuối cùng vẫn không dám ngang bướng nữa, chỉ âm thầm quyết định trong lòng.
"Hừ, con vẫn muốn đến chỗ Cố di! Các di tỷ ở đó, ai cũng xinh đẹp!"