Vương Bạt nhìn tiến độ mà không khỏi nhíu mày.
Hơn một trăm Huyền Long Đạo Binh ngốn ngấu nửa ngày trời, vậy mà chưa ăn xong gần một nửa đầu lâu San Hô Long Hủy.
Nếu cứ chờ đám Huyền Long Đạo Binh này ăn xong, không biết đến bao giờ.
Vương Bạt suy nghĩ một lát, bèn lấy mấy con Thạch Long Tích, Bích Thủy Linh Quy và linh kê trong túi linh thú ra.
Kết quả, linh kê chẳng mặn mà gì với huyết nhục San Hô Long Hủy.
Còn Thạch Long Tích và Bích Thủy Linh Quy thì lập tức nhào tới.
Thịt hung thú tứ giai đối với Thạch Long Tích, Bích Thủy Linh Quy nhị giai chẳng khác nào thuốc bổ xa xỉ. Nhất là San Hô Long Hủy và Thạch Long Tích dường như cùng mang huyết mạch "long chúc", dù không có linh tài phụ trợ, Vương Bạt vẫn nhanh chóng cảm nhận được khí tức tấn thăng truyền đến từ vài con Thạch Long Tích.
"Nhị giai cực phẩm?"
Vương Bạt nhìn hai con Thạch Long Tích xuất hiện dao động đột phá đầu tiên.
Huyết mạch của chúng bình thường nhất, dường như cần ít năng lượng hơn. Trong khi những con Thạch Long Tích khác còn đang ngốn ngấu, chúng đã dừng lại, bụng tròn vo, trên thân ẩn ẩn tỏa ra khí tức nhị giai cực phẩm.
Đám Thạch Long Tích này đều là hậu duệ đời thứ nhất của Quỷ Văn Thạch Long Tích. Để đảm bảo không gây xáo trộn quá nhiều đến chúng, trừ những con chắc chắn phải chết, Vương Bạt đều không lưu giữ tuổi thọ của chúng.
Vì vậy, hiện tại tất cả đều ở cấp độ nhị giai thượng phẩm.
Rất nhanh, hai con Thạch Long Tích trăm màu cũng lần lượt truyền đến dao động đột phá.
Lát sau, Thiên Mục Minh Tích cũng thuận lợi bước vào nhị giai cực phẩm.
Chỉ có con Thạch Long Tích khổng lồ vẫn không ngừng ăn.
Vốn đi nó đã lớn hơn nhiều so với đồng loại, sau khi ăn một trận, thân thể càng trở nên cường tráng, cao lớn thấy rỡ.
Khi những con khác dần tiêu hóa hết huyết nhục, con Thạch Long Tích khổng lồ mới đột phá thành công.
Kỳ lạ là, ngay khi con Thạch Long Tích khổng lồ đột phá, Vương Bạt chợt cảm thấy một dao động kỳ dị rất rõ ràng truyền đến từ nó.
Nhưng khi Vương Bạt cẩn thận cảm thụ thì lại không thấy gì, cứ như ảo giác.
Sau khi đột phá, con Thạch Long Tích khổng lồ không tiếp tục ăn huyết nhục San Hô Long Hủy mà ngó nghiêng xung quanh. Khi thấy nước biển, nó lập tức lao ra bờ biển, thò đầu xuống uống ừng ực.
Tim Vương Bạt nhảy lên, vội bay đến quát lớn, ngăn con Thạch Long Tích khổng lồ lại.
Con Thạch Long Tích khổng lồ luôn được Vương Bạt nuôi dưỡng nên rất ngoan ngoãn rụt đầu về.
Nhưng nó vẫn ôn nhuận nhìn Vương Bạt, rồi lại nhìn nước biển, trong mắt lộ vẻ tiếc nuối.
Dường như luyến tiếc thứ gì đó.
Vương Bạt thu hết vào đáy mắt, cẩn thận cảm thụ nhưng không nhận thấy dị thường nào trên người con Thạch Long Tích khổng lồ.
Chần chừ một lát, hắn thử hỏi: Ngươi muốn uống nước?”
Con Thạch Long Tích khổng lồ nghiêng cái đầu to lớn, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Vương Bạt.
Thấy trí lực của nó chắc không hiểu mình nói gì, Vương Bạt do dự rồi quyết định chiều theo ý nó.
"Thôi được, ngươi muốn làm gì thì làm."
Con Thạch Long Tích khổng lồ không hiểu Vương Bạt nói gì. Thấy Vương Bạt lùi lại hai bước, nó chần chừ một lát rồi lại nằm sấp xuống bờ biển, lè cái lưỡi màu lam liếm láp nước biển. Liếm một hồi dường như chưa đủ, nó dứt khoát nhảy xuống, bơi lội trong nước.
Tần Lăng Tiêu đứng bên sững sờ, rồi vội la lên: Vương Bạt, linh thú của ngươi rơi xuống biển!"
Vương Bạt lộ vẻ ngưng trọng. Nhưng thấy con Thạch Long Tích khổng lồ khi thì lặn xuống, khi thì ngoi lên, dường như không hề hấn gì, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đa phần linh thú và tu sĩ đều giống nhau, tiến vào vùng biển ô nhiễm bởi lực lượng nguyên từ sẽ vô cùng nguy hiểm.
Nhưng xem ra, con Thạch Long Tích khổng lồ lại là một ngoại lệ.
Trên bờ, đám Thạch Long Tích trăm màu thấy con Thạch Long Tích khổng lồ vui đùa trong nước cũng có vẻ thích thú, nhanh chóng men theo bờ biển. Nhưng khi sắp nhảy xuống, chúng chợt nhận ra điều gì đó, kinh hãi kêu lên rồi vội bật nhảy tránh xa bờ biển.
Vương Bạt thấy đám linh thú tuy ngốc nhưng không con nào muốn chết thật, bớt lo lắng, bèn tập trung tỉnh thần tiếp tục công việc dang đờ, tiện thể cắt một Ít huyết nhục thừa từ những vị trí đặc biệt trên người San Hô Long Hủy, định sau khi về sẽ chế biến thành linh thực.
Sau khi tấn thăng, đám Thạch Long Tích nhanh chóng quay lại quanh San Hô Long Hủy, tiếp tục gặm nhấm.
Con Thạch Long Tích khổng lồ cũng vậy, có lẽ đã uống no nước biển, nó lại vẫy cái đuôi mập mạp, bò lên bờ, tiếp tục ăn San Hô Long Hủy.
"Ừ?"
Tay Vương Bạt bỗng khựng lại.
Hắn khẽ động tâm niệm, hơn trăm Huyền Long Đạo Binh u ám lập tức du thoán ra từ trong cơ thể San Hô Long Hủy.
Chỉ là giờ phút này, khí tức trên người chúng dường như đã đạt đến tam giai!
Vương Bạt vô thức ngẩng đầu nhìn lên trời.
Nhưng điều khiến hắn khó hiểu là, bầu trời dù âm u hỗn độn, lại không hề có dấu hiệu ngưng tụ kiếp vân.
"Tam giai hạ phẩm... Khí tức này không thể lừa người, nhưng vì sao không có Kim Đan kiếp?"
Vương Bạt không khỏi nghỉ hoặc.
Hắn nhanh chóng liên tưởng đến việc Kim Đan Tư Tế bộ lạc Vũ Xà tấn thăng Nguyên Anh trước đó cũng không hề có Nguyên Anh kiếp giáng xuống.
Trước đó, hắn cho rằng có thể do nội tình đối phương không đủ, nên dù bắt đầu tấn thăng, Lôi Kiếp cũng không phát động.
Nhưng lúc này, hắn chợt nhận ra, tình hình thực tế có lẽ không phải vậy.
Rồi hắn lại nhớ lại việc định thần la bàn của Tần Lăng Tiêu vô cớ mất hiệu lực.
Lúc trước, hắn cho rằng phần lớn là do lực lượng nguyên từ. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ không phải như hắn suy đoán.
"Chẳng lẽ, chúng ta thật sự không còn ở Tiểu Thương Giới?"
Trong lòng Vương Bạt lập tức dâng lên một nỗi bất an.
Nhưng hắn không lộ ra ngoài, mà lại thả hơn trăm Huyền Long Đạo Binh trở lại trên người San Hô Long Hủy.
Thân thể San Hô Long Hủy quá lớn, việc nuôi đám Huyền Long Đạo Binh này trở nên quá dễ dàng.
Quả nhiên, sau khi đám Huyền Long Đạo Binh thuận lợi gặm nuốt gần hết đầu lâu San Hô Long Hủy, khí tức trên người chúng cũng thuận lợi đạt tới tam giai trung phẩm.
Chỉ là sau đó, đám Huyền Long Đạo Binh bắt đầu cảm thấy no bụng. Thân thể u ám không cần Vương Bạt triệu hoán cũng đã từng con chậm rãi du động ra ngoài.
"Đã đến cực hạn rồi sao?"