“Người ta vẫn nói thiên địa linh khí suy vi, giờ nghĩ lại, không hắn là suy sụp hoàn toàn, vẫn còn những nơi linh khí nồng đậm. Tiếc là châu này đã bị đại hồng thủy nhấn chìm, nếu không có cơ hội thì ta cũng muốn đi du ngoạn một phen.”
Vương Bạt mang theo chút tiếc nuối, tiếp tục kiểm kê.
Đúng như dự đoán, hắn lại tìm thấy không ít linh tài, khoáng vật, thảo dược trân quý. Có vẻ như thảo dược được coi trọng hơn, nên chủ nhân pháp khí chứa đồ đã cẩn thận đặt riêng vào một giỏ trúc, còn lại thì chất đống tùy tiện.
Vương Bạt chỉ nhận ra một phần nhỏ trong số đó, nhưng chỉ nhiêu đó thôi, hắn đã thấy không ít thứ mình có thể dùng được.
"Có thể gom thêm vật liệu cường tráng nhục thân và khí huyết cho Giáp Thập Ngũ bọn nó..."
Giáp Thập Ngũ đã là Tam giai Trung phẩm, độ khó để tấn thăng tiếp theo càng lúc càng lớn. Chủ yếu là Giáp Thập Ngũ tấn thăng chưa được bao lâu, mà tông môn hiện tại lại quá an toàn, không đủ ma luyện và rèn luyện.
Không giống Mậu Viên Vương thiên phú cao, lại còn chăm chỉ.
Trong tình huống này, trực tiếp dùng vật liệu tấn thăng, tăng cường huyết mạch, khả năng thất bại rất cao.
Chỉ có thể từng bước một, từ từ tăng lên, bổ sung dần những thiếu khuyết.
"Nhắc mới nhớ, trước khi rời tông, hình như ta có một thời gian không thấy nó..."
Vương Bạt hồi tưởng lại rồi lại vùi đầu vào việc sửa sang “quà tặng” từ Đồ Tỳ Châu.
Sau đó, hắn thấy một nữ tử dung mạo thô kệch, thân hình mập mạp, mặc bộ da thú nửa kín nửa hở, vô cùng gợi cảm đang nhắm mắt. Cẩn thận dùng thần thức quét qua, hắn kinh ngạc phát hiện đây là một khôi lỗi được chế tạo vô cùng tinh xảo.
Vương Bạt chần chừ một lát, dùng Vạn Pháp Mẫu Khí mô phỏng pháp lực thông thường, đưa vào trong đó. Nữ tử kia lập tức mở mắt, nhìn về phía Vương Bạt, trong mắt lóe lên ánh sáng như người sống, bắt đầu làm dáng điệu đứng lên.
Chỉ là những động tác và dáng vẻ này hoàn toàn không hợp gu của Vương Bạt. Hắn chỉ nhìn qua đã thấy chói mắt, không thể nhìn thêm được nữa.
Lập tức, hắn ngắt dòng pháp lực.
Không ngờ, nữ tử kia không dừng lại, mà "mỉm cười nói:
"Ôi, Ô Đề Thượng Tôn thân yêu! Ngài không hài lòng thiếp sao? Thiếp còn rất nhiều bí mật, chờ ngài khám phá như lần trước đó... Nếu ngài muốn mở khóa nhiều tư thế và hình thái hơn, hãy đến Bách Khí Tông ở Đạo Thặng Châu, chỉ cần 200 linh thạch trung phẩm thôi..."
Thanh âm của khôi lỗi nữ tử im bặt.
Vương Bạt nhìn bộ khôi lỗi này, không khỏi trầm tư.
"Đạo Thặng Châu? Cũng là một trong ba châu bị đại hồng thủy nhấn chìm?"
"Đồ Tỳ Châu này, hình như cũng có mậu dịch qua lại với Đạo Thặng Châu."
Trước đây Vương Bạt đã từng nghe nói về châu này, nhưng chỉ là nghe tên. Không ngờ lại biết đến đối phương theo cách này.
Dù sao, khôi lỗi được công nhận là một kỹ nghệ cực kỳ phức tạp. Mà có thể luyện chế ra khôi lỗi nữ tử giống hệt người thật, để tu sĩ Đồ Tỳ Châu hưởng lạc, trình độ kỹ nghệ tu tiên của Đạo Thặng Châu e là không hề thua kém Phong Lâm Châu bên này.
"Chỉ là cảm giác Đạo Thặng Châu không được biết đến nhiều như vậy."
Vương Bạt tiện tay thu bộ khôi lỗi này, chuẩn bị về rồi xem có thể sai nó cho gà ăn được không.
Sửa sang lại một hồi, hắn phát hiện phần lớn đều là các loại khí cụ khắc hoa văn vũ xà, liên quan đến Vũ Xà.
Rõ ràng chủ nhân pháp khí coi những thứ này như bảo bối.
Nhưng trong mắt Vương Bạt, chúng chỉ là một đống phế phẩm sau khi xử lý sơ sài khoáng tài Nhất giai vô dụng.
Không có chút giá trị thực tế nào.
Vứt đống rác rưởi không cần sang một bên, cuối cùng hắn cũng tìm được thứ mình muốn trong một đống tạp vật.
Một tấm da thú chất liệu cực kỳ đặc biệt.
Trên da thú, vẽ đầy những chữ tượng hình màu sắc phong phú.
Vương Bạt nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy một cỗ khí tức cổ lão, hoang dã ập vào mặt.
Thậm chí bên tai còn văng vẳng một giọng điệu quái dị mà thần bí, tựa hồ đang lẩm bẩm điều gì, khiến người ta không khỏi chìm đắm vào đó.
Nhưng trớ trêu thay, Vương Bạt dù cố gắng đắm chìm, nhưng vì hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của những văn tự này, nên chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào.
Ngay sau đó, trong lòng hắn khẽ động, lập tức gọi Giáp Thập Bát lên.
Yêu cầu đối phương giải thích từng nội dung trên da thú cho hắn nghe.
Giáp Thập Bát không nghi ngờ gì, chỉ cảm thấy tộc trưởng đang khảo nghiệm mình, liền đem tất cả những gì mình cảm ngộ được nói ra.
Nửa ngày sau, Vương Bạt cuối cùng cũng hiểu rõ nội dung được ghi trên tấm da thú này.
"« Chí Thánh Vũ Xà Kinh »..."
“Hướng Thần thú hộ tộc trên khung trời, Vũ Xà Xà Tôn' khẩn cầu, liền có thể nhận được sự phù hộ của Vũ Xà, tức là Xà Tôn'. Chỉ cần hiến tế Vũ Xà, thờ cúng sinh linh cho nó hưởng dụng, liền có thể nhận được pháp lực liên tục không ngừng. Tu sĩ càng mạnh, Xà Tôn càng mạnh, càng có thể phản hồi nhiều pháp lực hơn.”
"Sao cảm giác giống thủ đoạn của Hương Hỏa Đạo vậy? Chỉ là Tà Thần của Hương Hỏa Đạo chỉ ăn hương hỏa tế tự, còn Vũ Xà này thì hung bạo hơn nhiều, trực tiếp nhận huyết tế... Hình như lại có chút bóng dáng của công pháp Ma Đạo."
"Nhưng tổng thể công pháp lại thô ráp đơn giản, các thủ đoạn công kích chỉ có một phần mười... Nếu đặt ở Phong Lâm Châu, xét về độ tinh xảo, e là ngay cả công pháp tam lưu cũng không bằng."
Dưới sự giải thích của Giáp Thập Bát, Vương Bạt nhanh chóng nắm bắt được nội dung ghi trên da thú, hiểu được chân ý của môn công pháp này.
Tuy nhiên, Vương Bạt không thử nghiệm. Phương pháp tu hành này nhanh chóng và đơn giản, chỉ cần có sinh linh khí huyết tràn đầy, là có thể nhanh chóng tăng cao tu vi, chỉ phiền phức một chút khi gặp bình cảnh.
Nhưng phương pháp này quá giống thủ đoạn của Hương Hỏa Đạo, khiến Vương Bạt cảnh giác.
Vương Bạt lật qua ba pháp khí chứa đồ đã được phá giải còn lại.
Giống như cái trước, bên trong chứa đầy những bảo vật khá trân quý ở Phong Lâm Châu.
Vương Bạt tính toán sơ qua, chỉ riêng bảo vật trong pháp khí chứa đồ của một người, nếu chuyển đổi thành công huân, e là có giá trị hai ba vạn!
"Quá giàu! Thật sự quá giàu! Nếu có thể bắt hết bộ lạc này... Thôi, chuyện này nghĩ thôi là được rồi."
Vương Bạt động lòng trong chốc lát, rồi nhanh chóng đẹp bỏ ý nghĩ không thực tế đó.
Sau đó, trong pháp khí chứa đồ của tu sĩ Kim Đan hậu kỳ duy nhất mà hắn phá giải được, hắn lại phát hiện một tấm da thú khác.
Vương Bạt nhìn một chút, liền nhận ra nội dung tấm da thú này khác với « Chí Thánh Vũ Xà Kinh » trước đó. Chỉ là vì có thêm một số chữ hắn không quen, nên Vương Bạt lại phải nhờ Giáp Thập Bát giúp đỡ giải thích.
"« Tự Xà Pháp »... Cái này, chẳng lẽ đây là công pháp tu hành của các Tư Tế?"
Đôi mắt gà của Giáp Thập Bát tràn đầy kinh ngạc, chợt nhìn về phía Vương Bạt, giật mình nói:
“Tộc trưởng. Không phải nói chúng ta không được tùy tiện nhìn trộm truyền thừa của Tư Tế sao?”
Vương Bạt tùy tiện bịa ra một lý do để lừa gạt.
Dưới tác dụng của Âm Thần chi lực, Giáp Thập Bát miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của Vương Bạt, và tiến hành phiên dịch từng câu từng chữ theo yêu cầu của Vương Bạt.
Nhưng khi Giáp Thập Bát phiên dịch càng lúc càng nhiều, ánh mắt của Giáp Thập Bát lại càng trở nên rung động.
"Tu hành của Tư Tế... Lại là luyện Xà Tôn vào thân thể? Còn có thể khi tộc nhân dâng sinh linh cho Xà Tôn, thì rút ra một phần nhỏ làm tài nguyên tu hành cho mình..."
“Khó trách từ trước đến nay chưa từng thấy bọn họ ra ngoài săn bắt hung thú!”
Giờ khắc này, Giáp Thập Bát bừng tỉnh đại ngộ.
Còn Vương Bạt hơi giật mình, lại càng chú ý đến hiệu quả cụ thể của môn công pháp này.
Bỏ qua chuyện luyện "Vũ Xà" vào thân thể, một thủ đoạn không hề bình thường, bản « Tự Xà Pháp » này thực tế lại giống một môn công pháp thể tu hơn.
Có thể lấy được rất nhiều pháp lực từ Vũ Xà, kể cả thần hồn, đều dung hợp với nhục thân.
Khiến cho hòa làm một thể, không phân biệt.