Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11396 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Bích Tỉ nhỏ giọng nói: “Là chính miệng gã sai vặt mấy vương phủ đi tặng quà về nói, nói tiểu công tử kia quyến rũ, hai người thân mật, khiến người không thể nhìn lâu.”

Liễu Bình Xuyên không nhịn nổi cười ra tiếng.

Thật ra từ khi vào vương phủ với thân phận thiếp thân, lòng dạ Liễu Bình Xuyên chưa từng thông thuận.

Tuy kiếp trước ả ta là thiếp nhưng Lang Vương luôn lạnh nhạt với ả ta, không nghe không hỏi, lúc những thiếp thị đó đấu nhau cũng tiêu dao tự tại. Nhưng phủ Thái Tử thê thiếp đều có, một quy củ cũng không thể thiếu.

Thêm nữa Thái Tử Phi bệnh cũ trong người, các nàng làm thiếp phải đi phụng dưỡng. Ngẩn người nửa ngày phủng ấm sắc thuốc trong phòng ốc tối tăm, trở về ăn cơm trưa cũng mang theo mùi đắng của thuốc.

Có thể làm Liễu Bình Xuyên cắn răng tiếp tục kiên trì là do Thái Tử sắp trở thành Hoàng Thượng, ả ta có thể có tương lai tốt đẹp.

Có điều thị thiếp vào phủ quá nhiều, tuy để lung lạc Liễu đại nhân mà Liễu Bình Xuyên vừa vào phủ Thái Tử đã ngủ với ả ta, nhưng ả ta ngủ trên giường thể hiện kỹ xảo của mình, Thái Tử lại khiếp sợ nhướng mày, hình như không hưởng thụ lắm.

Sau đêm hôm đó, Thái Tử rất ít tới chỗ ả ta qua đêm.

Liễu Bình Xuyên không thể hiểu nổi, ngoài ra còn thấp thỏm nén giận, vì vậy lúc nghe được tin tức Quỳnh Nương chưa gả đã bị Vương gia hoàn toàn lạnh nhạt thì hết sức vui vẻ.

Ả ta nghĩ, tuy phủ Lang Vương đầy thiếp thị, nhưng phần lớn thời gian hắn đều dây dưa với bọn thủ hạ Thường Tiến, đúng là đáng nghi, hình như là hắn thích nam sắc thật.

Liễu Bình Xuyên sống ở phủ Thái Tử không thuận lợi lắm, nhưng nghe nói Quỳnh Nương cũng sống lại nhưng sống không bằng đời trước, tâm trạng ả ta rất tốt, ả ta cảm thấy cuộc sống này vẫn có thể chịu đựng tiếp.

Thật ra ả ta khó phân mưa móc tẩm bổ, cũng không thể trách Thái Tử.

Kiếp trước Liễu Bình Xuyên nắm lấy Thượng Vân Thiên dựa vào sự phóng đãng của mình, liền cho rằng nam nhân thiên hạ đều thích như vậy.

Nhưng không biết, Thái Tử không phải Thượng đại nhân luôn theo khuôn phép cũ, hắn có vô số ngự nữ, toàn tay già đời, lại là nam tử quyền cao chức trọng, hắn thích chủ đạo. Sao có thể chịu được trên giường đột nhiên có một tiểu thư khuê các mặc giáo ngoài áo, một kỹ nhữ thấp kém cơ khát?

Thầm nghĩ Liễu đại nhân gia học sâu xa, sao lại dưỡng ra nữ nhi như vậy? Nếu không phải là chảy máu, hắn thật sự sẽ nghi ngờ ả ta được nuôi ở khuê các không thể kiềm chế, đã trải qua nhiều mây mưa.

So sánh ra thì, Bạch tiểu thư xuất thân thương hộ, trong đơn thuần mang theo quyến rũ mới là dáng vẻ đứng đắn nữ nhi gia nên có, làm người thương tiếc đã yêu lại càng yêu.

Huống chi Bạch gia thức thời, để nữ nhi dùng tuyệt bút hồi môn trợ cấp Thái Tử phủ.

Gia Khang Đế là hoàng đế thiên cổ duy nhất hận không thể bẻ một xu thành hai nửa hoa, không hào phóng với mấy nhi tử lắm. Nếu các phủ muốn sống tự tại thì phải có con đường kiếm tiền của riêng mình.

Tỷ như lão tam, tự xưng là một tay viết chữ lợi hại, thường xuyên để lại tranh bút của mình ở các phủ trạch. Có người thức thời đưa bạc nhuận bút để lão tam về uống trà.

Tam hoàng tử ăn thuận miệng, cảm thấy tiền là chính đạo nhân gian. Cho nên nhìn khắp kinh thành, đâu đâu cũng là tranh vẽ của Tam hoàng tử, cuối cùng ngay cả thương nhân phố xá cũng ào ào treo tranh độc đáo của Tam hoàng tử.

Hắn là Thái Tử, bồi dưỡng môn khách tử sĩ quanh năm, bạc lưu động rất nhiều, luôn phải có tiền thu thêm vào mới có thể duy trì bề ngoài Thái Tử nên có.

Cho nên vừa không thể chỉ ăn bổng lộc sống qua ngày như lão Nhị, cũng không thể mặt dày vô sỉ lấy bút mực kiếm tiền từ người khác như lão Tam.

Càng không thể giống Lang Vương, không kiêng nể gì phái gia nô ra ngoài kinh doanh.

Kể từ đó, nạp thiếp thị có nhà mẹ đẻ biết kiếm tiền, cửu hán cam lộ(1), giải lửa sém lông mày.

(1) Khô hanh lâu ngày bỗng gặp trận mưa. Ý nói niềm vui khi mong ngóng chờ đợi nhiều ngày cuối cùng cũng như ý nguyện.

Mà chuyện làm ăn của Bạch gia, theo Thái Tử thấy, đó là chuyện cùng vinh cùng nhục với mình.

Hôm nay Bạch thị xu nịnh Thái Tử, buổi trưa nghỉ một canh giờ, gió thu phất phơ lạnh, nàng ta vừa bóp chân cho Thái Tử vừa nói: “May mà được Thái Tử chỉ điểm, phụ thân thiếp đã xuống tay chuyện thuỷ vận kênh đào, chỉ là có người còn nhanh hơn Bạch gia, đã đặt thuyền lớn, xem ra là chuẩn bị “chia một chén canh” với Bạch gia.”

Thái Tử nghe vậy mở mắt ra hỏi: “Ồ, là nhà nào?”

Bạch thị nói: “Không phải tay thuỷ vận già đời, nói là họ Thôi, người làm việc là thiếu niên lang chưa đến nhược quán(2).”

(2) khoảng 20 tuổi

Thái Tử vừa nghe xong cười lạnh nói: “Lang Vương đúng là định lợi dụng kênh đào triều đình khai quật mà ăn cả một đời! Không nhắc đến chuyện hắn ôm hết mười năm thuế vụ, còn xui khiến Vương phi thương hộ của hắn đến đoạt việc làm ăn thuỷ vận, tiểu tử họ Thôi nàng nói tám phần là đại cữu tử của Lang Vương. Nàng báo cho phụ thân nàng, đừng khách khí với Thôi gia, chỉ lo cướp việc làm ăn, tuyệt đối không để Thôi gia đứng vững gót chân ở thuỷ vận kênh đào.”

Thật ra Bạch thị cũng chỉ chờ câu này, nàng ta cười nói: “Xin Thái Tử yên tâm, Thôi gia không được một tháng sẽ lỗ vốn bán thuyền!”

Sở dĩ Bạch thị có tự tin như vậy là bởi vì Bạch gia đã kinh doanh thuỷ vận nhiều năm. Không riêng gì người trên thuyền có kỹ năng đã được nàng ta bồi dưỡng mấy năm. Mấu chốt là trạm gác thuỷ tặc của thuỷ vận cũng có chuẩn bị, nếu không phải kinh doanh lâu dài thì đúng là không có nhân mạch hùng hậu như vậy.

Còn Thôi gia chỉ xuất thân đầu bếp xào rau, dựa vào Vương gia mới vào kinh thành đã vọng tưởng tới chia việc làm ăn? Cũng phải xem răng nàng ta có tốt không đã!

Lúc các nhà đang âm thầm tính toán, cuối cùng cũng đến ngày thuyền lớn của Quỳnh Nương xuống nước.

Dựa theo luật lệ, ngày khai thuyền phải thờ cúng thần sông.

Quỳnh Nương là chủ, tất nhiên phải tổ chức nghi thức.

Không giống mấy hôm trước, lần này nàng không mặc y sam cũ của ca ca nữa mà mặc trường sam nho nhã tự tay nàng cắt vải, tỉ mỉ khâu vá, một thân màu xanh nhạt phối với đai lưng khảm miếng bích ngọc lớn, phát quan sợi mỏng bạc trắng trên đầu, trên dưới gọn gàng, thật sự là mỹ thiếu niên nhanh nhẹn trường mi mục tú, khiến nữ tử khuê trung phố phường vây xem mặt đỏ tim đập, khe khẽ nói nhỏ.

Lúc Thôi gia đốt pháo ở bến tàu, trên trà lâu Bạch gia kinh doanh cũng có người đang nhìn.

Bạch thị rảnh rỗi xuất vương phủ, theo đệ đệ Bạch Vũ Chiêm từ xa nhìn xuống, thu hết vị Thôi công tử kia vào đáy mắt.

Hôm nay Bạch Vũ Chiêm được tỷ tỷ bày mưu đặt kế, thuê một đám lưu manh phố phường trà trộn trong đám người.

Đợi lát nữa tìm cơ hội làm khó dễ, quấy rầy Thôi gia thờ cúng thần sông.

Phàm là người đi thuyền đều mê tín. Một khi phá hủy lễ tế sẽ bị nhận định là ý trời trêu người, đến lúc đó hắn sẽ sắp xếp người biết bơi giả làm thủy tặc, lúc thuyền Thôi gia bắt đầu vận tải đường thuỷ sẽ đục thủng đáy thuyền, khiến đống hàng hoá của hắn chìm vào kênh đào, lỗ sạch vốn.

Chỉ cần vài lần như vậy, nhất định thương nhân nam bắc sẽ biết, thuỷ vận Thôi gia không dựa được. Từ chối đơn hàng vận chuyển hàng của hắn, xem hắn ứng đối thế nào!

Chẳng qua… tiểu tử Thôi gia này quá thanh tú, chân dài eo thon, là mỹ thiếu niên hiếm thấy…

Bạch thị cũng nhìn Thôi công tử một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, quay đầu thấy đệ đệ nhà mình nhìn đăm đăm, liền biết nhất định đệ đệ nam nữ nóng lạnh gì cũng ăn đang hứng thú với tên này!

Nàng ta ho khan một tiếng, kêu đệ đệ vững tâm rồi mới nói: “Đệ làm việc, tỷ tỷ luôn yên tâm, nhớ rõ Thái Tử gia phân phó, xuống tay nặng cũng không sao. Dẫu sao Lang Vương phủ cũng cần mặt mũi, không thể tuyên dương khắp kinh thành rằng hiệu buôn Thôi gia là sản nghiệp của Vương phi hắn mới cưới! Nếu Thôi công tử chưa ghi rõ thân phận, Bạch gia chúng ta không xem như không cho Giang Đông Vương mặt mũi, đánh tan nhuệ khí của bọn họ, để Thôi gia biết khó mà lui mới được!”

Bạch Vũ Chiêm nghe xong liên tục gật đầu, trong lòng lại nghĩ: Người người đều nói thật ra Lang Vương thích nam sắc, không biết đại cữu tử tuấn tú như vậy có từng vào mắt muội phu chưa? Sau này thuyền hàng Thôi gia đóng cửa, hắn sẽ đi thảo luận cục diện rối rắm này với Thôi gia, có thể tiếp xúc với vị Thôi tiểu công tử kia.

Thấy hắn tuổi nhỏ mà bắt nạt, nếu có chỗ tốt cho mình thì thành một đoạn tình nghĩa mong manh ngắn ngủn, hắn sẽ có cơ hội thưởng thức eo thon mông tròn của vị Thôi công tử này…

Đắc ý nghĩ như vậy, quạt xếp trong tay cũng lay động ngoài cửa sổ không hề hoang mang.

Du côn lưu manh xen lẫn trong đám người nhận được tin lập tức vén cánh tay áo lên bước ra khỏi đám người, chửi ầm lên: “Nhà các ngươi thờ cúng thần sông lại đốt pháo trước cửa nhà ta, con ta chưa đầy tháng đã bị pháo của ngươi làm cho sợ run, nếu bị bệnh thì nhà các ngươi bồi thường à? Con mẹ nó thả đầu heo cống phẩm cho ta! Hôm nay không nói chuyện, thuyền nhà ngươi một tấc cũng không được đi.”

Quỳnh Nương nhìn theo hướng hắn chỉ phía xa, híp mắt lại cũng không nhìn thấy cái gọi là cửa lớn gần trong gang tấc của hắn.

Nàng hiểu rõ, hài nhi bị kinh hách ở đâu ra? Chẳng qua là tìm cớ đến gây chuyện thôi!

Nhưng lễ tế gấp, nếu đến lừa tiền, nàng cũng không có ý định dây dưa với những du côn này, chậm trễ việc khai thuyền.

Vì thế nàng quay đầu phân phó Kiều chưởng quầy phía sau: “Lấy hồng bao đưa cho mấy vị huynh đệ này trở về an ủi gia quyến.”

Kiều chưởng quầy vội vàng gật đầu, lấy mấy bao lì xì đã dán kín chuẩn bị phân phát cho người lái thuyền cúi đầu khom lưng đưa cho du côn vô lại kia.

Nào ngờ, tên vô lại kia nhận bao lì xì cất vào ngực rồi nói: “Trẻ con hoảng sợ là bệnh cả đời, ngươi đang tống cổ ăn mày à? Tưởng bỏ chút tiền thì sẽ êm đẹp? Hôm nay lão tử sẽ dạy thằng nhóc nhà ngươi làm người thế nào!”

Lúc nói chuyện hắn cần gậy, định đập xuống bàn thờ xếp đầy cống phẩm.

Nhưng Quỳnh Nương cũng không hoảng thần, bởi vì mấy ngày trước gặp phải thổ phỉ hung ác, Lang Vương không yên tâm để nàng xuất đầu lộ diện xuất hiện trước mặt người khác nên đã sai Thường Tiến dẫn người hộ tống.

Đối phó với mấy du côn này khỏi phải nói. Nhưng đúng lúc này, mấy đại hán xa lạ cao lớn vạm vỡ nhảy ra từ trong đám người, chỉ duỗi tay ra đã nắm lấy cổ người dẫn đầu, sau đó dùng sức ném đi, ném hắn vào trong sông lớn cuồn cuộn!

Ra tay như vậy không phải người Lang Vương phủ, làm Quỳnh Nương cảm giác ngoài ý muốn sâu sắc.

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »