Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Lưu thị nói: “Nếu bởi vì Thôi gia chúng ta thiếu nợ thì tất nhiên phải trả lại, có điều số tiền này quá lớn, chỉ có thể mỗi tháng trả một ít, nhưng tiền lãi thì làm sao bây giờ?”

Liễu Bình Xuyên cười uyển chuyển: “Nếu tỷ tỷ thật sự có lòng giúp ca ca, ta và mẫu thân cũng sẽ nghĩ cách gom đủ tiền, có điều vay tiền người khác không thể nói suông, khả năng phải thế chấp cửa hàng này, tỷ tỷ hoặc cha ra mặt thế chấp, trả tiền trước, đến lúc đó tiền lãi sẽ tốt hơn chút so với tiền vay, cái khác sẽ dễ nói rồi.”

Chuyện này Lưu thị không tiện mở miệng nhận lời, bà không nói gì, cảm thấy e rằng trong này có cái gì đó không ổn.

Quỳnh Nương cũng học Liễu Bình Xuyên cười cười, nói: “Chính là nói sau này cửa hàng không phải của Thôi gia chúng ta nữa, nhưng chúng ta vẫn phải ở trong tiệm lo liệu nấu nướng trả tiền lãi, là ý này phải không?”

Nếu nàng nghĩ không sai, cái gọi là người tốt xuất tiền của Liễu Bình Xuyên xuất phát từ Nghiêu thị. Quả thực tiền nong Liễu gia đang eo hẹp, nhưng trong tay Nghiêu thị lại có vô số cửa hàng hồi môn.

Một khi nàng đồng ý vay tiền, Liễu Bình Xuyên sẽ trở thành chủ tiệm chay này, đến lúc đó ả ta lại làm chút mưu mô, chỉ sợ cả nhà nàng mỗi tháng bận rộn chỉ vừa đủ trả lãi, còn Liễu tiểu thư mỗi tháng chia hoa hồng kiếm lợi, xử lí sổ sách cửa hàng, nghĩ mà thấy nhàn hạ!

Liễu Bình Xuyên bị nói toạc tâm tư cũng không thấy mất tự nhiên, chỉ nhìn Quỳnh Nương chằm chằm: “Ngự lâm quân không nhận người đạo đức tồi, nếu danh mục của đại ca bất công, việc này sớm hay muộn cũng ồn ào đến quân tư, đến lúc đó tiền đồ của ca ca chẳng phải là…”

Ả ta quá hiểu Quỳnh Nương. Nhìn thì là nữ nhân khôn khéo lợi hại, thật ra lòng dạ mềm yếu hơn bất kì ai khác.

Kiếp trước, ả ta bị chiếm lấy mọi thứ nên không hài lòng, âm thầm tìm Quỳnh Nương trút lửa giận, nhưng Quỳnh Nương lại khoan dung nhẫn nại, không thấy nàng ta cáo trạng với người khác.

Bây giờ đại ca Liễu Tương Cư vì nàng ta mà nợ nần đầy người, theo tính nàng ta, sao có thể không biết xấu hổ đứng ngoài cuộc, một mình kiếm tiền được chú? Đúng, ả ta muốn chiếm cửa hàng làm của riêng, còn muốn khiến Quỳnh Nương bán mạng cho ả ta!

Còn Nghiêu thị, nghe xong lời này cũng vô cùng kinh ngạc. Bình Nương đã đề cập chủ trương lúc ở trên xe ngựa, nhưng lúc ấy Nghiêu thị hoàn toàn không để ý.

Dẫu sao đã trả hết tiền rồi, lần này bà ta đến chẳng qua là để nhắc nhở Quỳnh Nương và Thôi gia. Nếu đã trả lại nữ nhi, vậy thì con đường về sau cũng dựa vào chính mình mà đi, cứ một mực dựa vào Cư Ca Nhi cũng không phải kế lâu dài.

Nào ngờ, nữ nhi Bình Nương cũng dám mở miệng, há mồm là muốn cửa hàng của người ta. Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, chẳng phải Liễu gia chuyên doanh con buôn, ham cửa hàng của tiểu dân chợ búa sao?

Nhưng lời Bình Nương đã ra khỏi miệng, bà ta cũng không thể vạch trần lời nói dối của ả ta, chỉ có thể bực mình, nhìn Lưu thị càng không vừa mắt.

Một nữ nhi tốt như Bình Nương bị phụ nhân nông thôn dạy hư, thiển cận như vậy, thấy cái gì tốt cũng muốn. Này phải tốn mất bao nhiêu thời gian của bà ta mới có thể chầm chậm dạy dỗ.

Đã nói đến thế này rồi, dù người thuần phác như Lưu thị cũng nghe hiểu ý trong lời Bình Nương. So sánh bà và Nghiêu thị, bà vô cùng thương tâm khổ sở.

Ngay cả Nghiêu thị còn chưa mở miệng, nhưng Bình Nương đã vội vàng mở miệng đòi cửa hàng, còn chèn ép Quỳnh Nương muốn nàng tuân theo chi phối.

Chẳng lẽ về Liễu gia rồi, trong lòng không xem bà và Thôi Trung là cha nương của mình nữa ư? Sao có thể tính kế như vậy, chỉ hận không thể dùng gia đình của bà như đầy tớ?

Bà quen ngay thẳng, thêm nữa trước kia thật lòng coi Bình Nương như nữ nhi của mình, vô cùng thương tâm, bà mở miệng nói: “Nợ này ta và đương gia nhất định sẽ trả, nhưng Quỳnh Nương chưa lập gia đình, tương lai sớm hay muộn cũng phải gả đi, không thể ở tiệm chay này làm việc lâu được. Cùng lắm thì cửa hàng này quy thành tiền mặt trả lại cho nhà ngươi, chúng ta và đương gia về trấn Phù Dung bán điểm tâm.”

Bình Nương nghe mà sốt ruột, cái cửa hàng nát này thì được bao nhiêu tiền? Nếu không có tay nghề của Quỳnh Nương thì sao có thể chống đỡ được? Nếu có thể thuyết phục Quỳnh Nương, phân tiền lãi cửa hàng, có khi còn kiếm được nhiều hơn cho vay nặng lãi.

“Điểm tâm có thể bán được bao nhiêu tiền? Lỗ hổng tiền không bù hết được, tiền lãi càng ngày càng nhiều, cùng lắm thì tỷ tỷ gả muộn vài năm. Theo sự phát đạt của tiệm chay, không tới mấy năm là có thể trả hết tiền rồi.”

Quỳnh Nương lười xem Liễu Bình Xuyên diễn tiếp, nàng nói: “Không biết ca ca lén vay nặng lãi nên định chậm rãi trả tiền. Nhưng nghe nói rồi thì muốn trả hết tiền luôn, ta đã gom đủ, không cần Liễu tiểu thư lo lắng nghĩ cách cho nô gia.”

Nói xong nàng lấy bàn tính trên quầy hàng ra, gõ cạch cạch rồi nói: “Đại ca mượn bốn ngàn lượng bạc, theo lãi mà tính, hẳn là năm ngàn chín trăm bốn mươi lượng vốn và lãi.”

Sau đó nàng móc ngân phiếu sáu ngàn lượng từ ống tay áo ra, nói: “Ngân phiếu này là tiền giấy của kinh thành, cả triều đều đổi được. Chẳng qua hai nhà có chút rắm rối, lúc cha về, ta sẽ nhờ cha cùng hai người quay lại kinh thành đổi tiền.”

Liễu Bình Xuyên ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Quỳnh Nương, không ngờ nàng có thể lập tức lấy ra nhiều ngân phiếu như vậy.

Đây chắc không phải là tiệm chay kinh doanh được đúng không? Nghĩ vậy, ả ta càng thêm khó thở, nhưng lại không thể biểu lộ ra mặt, chỉ có thể cười khan: “Hoá ra tỷ tỷ đã chuẩn bị xong, ta nói mà, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không mặc kệ đại ca.”

Nghiêu thị còn quẫn bách hơn. Bình thường ai sẽ để ngân phiếu giá trị lớn như vậy ở trên người chứ? Có thể thấy lời Quỳnh Nương không phải là giả, bà ta không đến, nàng cũng sẽ trả đủ.

Đúng lúc này, Thôi Trung và Thôi Truyền Bảo đã trở lại. Ông thấy nữ nhi Bình Nương, vốn rất vui vẻ, nhưng sau khi Lưu thị kéo ông sang một bên thì thầm, sắc mặt ông liền thay đổi.

Lập tức buông sọt, xoay người xuống cửa hàng dưới chân núi mượn xe lừa, chuẩn bị theo mẫu nữ Liễu gia vào kinh thành.

Quỳnh Nương sống lại một đời, thiếu đi một chút thấu hiểu lòng người, nàng dặn dò cha trước mặt mẫu nữ Nghiêu thị: “Ngân phiếu cha đích thân giao lên quầy, đếm xong thì mời chưởng quầy làm chứng. Con đã viết xong biên lai rồi, để người ký tên là được. Sáu mươi lượng bạc thối lại, cha xem trong kinh thành có đồ tươi gì thì cứ việc mua…”

Nghiêu thị không nghe nổi nữa, ngượng đến xị mặt bước lên xe ngựa.

Nữ nhi nuôi mười lăm năm, sao có thể không nhớ nhung chứ? Nhưng ngại thanh danh của Liễu gia, bà ta chỉ có thể nhịn đau bỏ những thứ yêu thích, vốn nghĩ lần này mượn cơ hội thăm nữ nhi Quỳnh Nương. Sau khi bắt bí nàng một phen, bảo nàng không cần trả lại năm ngàn lượng, xem như là của hồi môn Nghiêu thị bà cho nàng, thành toàn tình mẫu nữ, cũng để thể hiện rằng Liễu phủ làm việc hào phóng.

Nhưng bây giờ lại giống như bà ta đường đường là hàn lâm phu nhân lại mang theo nữ nhi đến đòi nợ vậy.

Dù có mở miệng nói không cần số tiền kia nữa thì người Thôi gia cũng chẳng có ai cảm kích.

Hơn nữa Quỳnh Nương nói cái gì? Quả thực là xem Liễu gia trở thành cái nhà vô lại lừa tiền rồi!

Nghiêu thị không nán lại được nữa, càng hối hận vì đã tới đây một chuyến, khiến chút tình mẫu nữ cuối cùng của bà ta và Quỳnh Nương trở nên tệ như vậy.

Hơn nữa, sao bà ta sẽ cùng một người dân nông thôn đi tiền trang được chứ? Bà ta phân phó quản gia đi lấy tiền, lạnh giọng gọi Bình Nương lên xe ngựa rồi đi như bay.

Lúc người ngựa đều đi rồi, Lưu thị mới trừng mắt hỏi: “Nữ nhi, ngân phiếu sáu ngàn lượng này từ đâu ra vậy? Vừa rồi cha con còn trộm hỏi ta, ta cũng chỉ qua quýt là nói con mượn.”

Lúc này Quỳnh Nương mới kể chuyện Vương gia tới chơi, trả lại tiền lừa bịp tống tiền xe ngựa, lại nhận lời mời đến nhà hắn làm yến hội.

Từ trước đến nay Lưu thị không có ấn tượng tốt với tên Vương gia xui xẻo kia, bà lo lắng nói: “Mời chúng ta vào phủ, sẽ không nghĩ làm sao để hại người nữa chứ?”

Thật ra Quỳnh Nương có thể lý giải tâm trạng của nương, nàng cười nói: “Tính Vương gia đúng là không tốt, nhưng đã chịu chủ động trả tiền lại, có thể thấy là hắn cũng biết bản thân làm sai rồi. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Việc làm ăn đưa tới cửa rồi, nếu không làm, hôm nay bị người ta đuổi đén cửa chẳng phải là không lấy ra tiền được sao?”

Lưu thị nghe xong lời này lại nghĩ đến Bình Nương vừa rồi rất đáng ghét. Bà tức giận nói: “Lúc trước Nghiêu thị ám chỉ chúng ta dạy hư nữ nhi, nhưng tam tuế khán lão(1), lúc nhỏ nàng ta có cái tính thích chiếm tiện nghi của người khác, ta và cha con đều thành thật kiếm tiền bằng bản lĩnh, một tấm thép cũng không ra giá cao cho người khác, làm sao có thể học chúng ta chứ?”

(1)三岁看老: thông qua hành vi cử chỉ của một đứa trẻ ba tuổi, ta có thể thấy được tương lai đứa trẻ này sẽ là người thế nào.

Truyền Bảo nghe xong chuyện cũng bực mình, lập tức nói với Lưu thị: “Nhà bọn họ chẳng thương tiếc Quỳnh Nương chút nào, có mỗi người và cha coi họ như người tốt, còn xem Bình Nương như nữ nhi. Con nói nhé, người và cha sửa đi, nếu không, hai người xem mình như phụ mẫu người khác, nhưng có khi người ta còn cảm thấy có họ hàng nghèo như hai người thì thật mất mặt xấu hổ!”

Nếu là trước đây, nghe thấy lời này của Truyền Bảo, Lưu thị sẽ đánh mắng hắn, nhưng trải qua chuyện buổi sáng, Lưu thị lại ưu sầu: “Ta chỉ có một nữ nhi là Quỳnh Nương, vị kia là thiên kim Liễu gia, một phụ nhân nông thôn như ta làm sao dám trèo cao?”

Quỳnh Nương ngồi trên bàn, cười thở dài nghe nương và ca ca đấu võ mồm, vừa viết thực đơn ngày mai cần chuẩn bị khi đến vương phủ ra giấy.

Ngày hôm sau, Quỳnh Nương dán bố cáo tiệm chay tạm thời ngừng kinh doanh mấy ngày rồi cùng cha nương ca ca ngồi xe ngựa vương phủ phái tới. Quỳnh Nương ở trên xe nói, sau khi vương phủ làm xong yến hội thì chuẩn bị mua một chiếc xe lừa nhà mình dùng, nếu không, cửa hàng muốn chuyển hàng thì phải vác trên lưng, cũng không phải cách.

Truyền Bảo nghe mà cực kỳ hưng phấn, cảm thấy sau này đi lại sẽ tiện hơn rất nhiều.

Tới hẻm Chu Tước trong kinh thành, ngõ nhỏ rộng mở, người đến người đi thật là bận rộn.

Vương phủ đã chính thức mở, sau đó phải tổ chức yến hội, ghế dựa, bài trí, chén đũa đồ dùng đều phải mua thêm.

Sở Thịnh cảm thấy không hiểu nổi ý nghĩ chợt nảy ra của Vương gia nhà mình, đúng là mặt trời mọc phía đông mưa phía tây.

Đã quyết định bỏ hết yến tiệc khai phủ rồi, miễn cho kẻ rảnh rang tới đầy sân, còn phải phí tâm nhận lời.

Nhưng hôm qua đi chùa miếu nghe một đoạn kinh nghĩa, lúc về Vương gia liền nói, hôm sau muốn tổ chức yến hội, ngày mai phải chuẩn bị đủ.

Xương cốt già lăn lộn không dậy nổi, Sở Thịnh nghe Vương gia phân phó xong liền lo lắng cả đêm không ngủ. Ông gọi tiên sinh phòng sổ sách và thư văn trong phủ tới cầm đuốc soi viết suốt đêm, gấp gáp làm thiệp mời.

Viết xong rồi, bút mực còn chưa khô, sáng sớm đã dặn dò mười mấy gã sai vặt tản đi phát khắp kinh thành.

Còn mấy đồ vật như bàn ghế thì dễ, chỉ cần đưa bạc, các chủ quán sẽ sai tiểu nhị mang đến cửa. Nhưng chuyện làm tiệc lại giao cho tiểu nương tử Thôi gia kia, đúng là chuyện đùa.

Tuy nàng nấu ăn ngon nhưng dẫu sao cũng là tiểu cô nương, chưa từng chủ trì yến hội trăm người như vậy. Bởi vì thời gian quý nhân các phủ đến vương phủ ăn mừng không giống nhau nên các bàn tiệc trong yến hội lên xuống liên tục như nước chảy.

Chuẩn bị nguyên liệu, nấu ăn, phối hợp lạnh nóng chay mặn, trình tự làm việc trước sau như thế nào tất cả đều phải chú ý. Không có kỹ năng bảy tám năm thì cũng không dám nhận việc liên quan đến thể diện vương phủ thế này.

Mấy năm trước lúc ông theo Vương gia vào kinh yết kiến vạn tuế từng thuận tiện đến tiệc mừng thọ mẫu thân của một vị tướng quân. Kết quả trong lúc vội hạ nhân chuẩn bị yến tiệc làm sai, lúc chia thức ăn lại lần lượt bưng chân gấu và cá tươi lên.

Hai món đặc vị tươi cùng một chỗ, các quý nhân dự tiệc coi trọng ăn uống, sao có thể không phát hiện ra? Thế là cả tiệc sơn hào hải vị đều lộ ra sự thô tục của nhà giàu mới nổi.

Vì thế mọi người âm thầm chê cười vị tướng quân kia đúng là xuất thân chân đất, rửa không sạch sự thô thiển. Vị tướng quân kia mất hết mặt mũi, trách phạt hạ nhân làm việc cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Bây giờ Vương gia vừa mới từ Giang Đông tới kinh thành, đang là lúc đá chân mở cửa thể hiện thái độ trước mặt văn võ cả triều, nếu tiểu nương này chần chừ không chắc, sai sót chồng chất…

Vậy lời chê cười đồ quê mùa trong kinh thành năm nay sẽ do Vương gia nhà ông dốc hết sức ôm lấy!

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »