Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Dọc theo đường xuống núi, trong đầu Quỳnh Nương toàn là tiệc mừng thọ của Thái Hậu.

Vật vào miệng Thái Hậu đều được xem trọng, tiệc mừng thọ làm ra cũng phải để chuyên gia thử độc ăn qua, thường thường chờ lăn lộn một lúc, đồ ăn cũng đã lạnh rồi. Ngự thiện trong cung đều dùng nước ấm bảo quản, cho người ta cảm giác âm ấm không nóng không lạnh.

Không phải do ngự trù không có tay nghề, mà là phần lớn những đồ chiên rán nấu xào không chịu được khảo nghiệm rườm rà này, vì để giữ được hương vị, cách làm đồ ăn cũng có hạn.

Quỳnh Nương cũng vậy, phần lớn tất cả món ăn đều được gìn giữ đảm bảo.

Nhưng lần này sau khi trở về, Quỳnh Nương nghĩ rồi lại nghĩ, nàng thay đổi thực đơn của mình, chỉ để lại ba loại đồ ăn.

Một người tĩnh tâm ẩn tu ở miếu am, làm gì theo đuổi ẩm thực phức tạp? Huống chi là người tôn hoa hiển quý từ bỏ phồn hoa, quy về yên lặng như Thái Hậu?

Chẳng qua nghĩ lại, ban ngày sắc mặt Thái Hậu không tốt, Quỳnh Nương mở bản chép tay của lão trung y ra, đối chiếu với sách thuốc trước kia nàng mua, tỉ mỉ soát kỹ một lượt, cuối cùng xác định tất cả món ăn.

Đến ngày sinh thần của Thái Hậu, Quỳnh Nương đã nấu xong từ sớm, Ung Dương công chúa phái cung nhân đến cho đồ ăn vào hộp.

Ung Dương công chúa cũng đã đến Hoàng Sơn từ sớm, chuẩn bị lát nữa lên núi gặp Thái hậu chào hỏi.

Nàng ấy đến tiệm chay trước, nhờ Quỳnh Nương làm “trứng hấp” trơn ngọt lần trước cho nàng ấy ăn.

Quỳnh Nương tay chân lanh lẹ, chỉ chốc lát đã bưng chén hấp nhỏ tới, trình lên cho công chúa đỡ thèm.

Thấy nàng ấy ăn không có chừng mực, Quỳnh Nương mở miệng khuyên nhủ: “Lát nữa chào hỏi Thái Hậu, chẳng phải là quỳ thẳng sao, công chúa cứ chậm rãi thôi, tránh lát nữa đau dạ dày, không tiêu hoá được.”

Ung Dương công chúa lại không nhanh không chậm mà dùng khăn lau miệng: “Dạo gần đây Thái Hậu không thích gặp người, lát nữa ngươi xem, hoàng tử hoàng tôn quỳ đầy cửa miếu am cũng không có mấy ai được gặp. Chẳng qua chỉ là đứng ở miếu am, làm tròn hiếu đạo thôi. Ngay cả tiệc mừng thọ này cũng là ai nấy đua nhau trổ tài. Có thể vào miệng, không chừng còn là tâm ý nơi nào trong cung đấy!”

Kiếp trước Quỳnh Nương không biết kịch bản này của hoàng gia. Nghe xong cảm thấy có lẽ là vậy, nói không chừng cuối cùng đồ ăn của nàng cũng bị Thái Hậu thưởng cho cung nữ thái giám nào đó cũng nên?

Vì thế trái tim hơi nhấc lên liền buông xuống.

Nhưng đúng lúc này, một ma ma mặc tăng bào tiến vào hỏi: “Xin hỏi ai là Quỳnh Nương Thôi gia?”

Quỳnh Nương vội vàng xoay người phúc lễ: “Là nô gia, xin hỏi ma ma có gì phân phó?”

Tuy ma ma kia mặc tăng y vải xám, nhưng phong thái cực đại, đánh giá Quỳnh Nương từ trên xuống dưới một lượt: “Thái Hậu hài lòng với cung yến ngươi nấu, phân phó ngươi đến chia thức ăn giảng giải diệu dụng của đồ ăn.”

Căn bản Quỳnh Nương không ngờ đột nhiên Thái Hậu sẽ gọi mình, nàng vội vàng đi thay áo chải đầu.

Ung Dương công chúa cũng vô cùng vui vẻ, thấy đồ ăn của Quỳnh Nương được chọn, người đề cử là nàng ấy cũng rạng rỡ. Nàng ấy mừng đến nỗi mang theo thị nữ vây quanh Quỳnh Nương, cảm thấy nàng mặc quá đơn giản, muốn kéo trâm trên đầu mình xuống đeo lên cho Quỳnh Nương.

Ung Dương công chúa di chuyển ung dung như mẫu đơn, bây giờ một trù nương nho nhỏ như Quỳnh Nương sao có thể khống chế? Cuối cùng nàng đành phải chối khéo ý tốt của công chúa.

Nàng mặc váy dài màu xám trắng nàng mới may, eo hơi rộng, làn váy rộng không thấy thân hình, thân hình hiện ra càng thêm nhỏ nhắn, ngoài vải trắng lót xám mỏng, lúc đi đường làn váy phiêu diêu, lại có cảm giác đạm mặc múa bút, nước chảy mây trôi.

Phối hợp với váy áo phong cách nhã sĩ Ngụy Tấn là giày vải đế mỏng chỉ gai chỉ bạc.

Đầu tóc gọn gàng, tóc đen búi cao, cắm một cây trâm dài ngọc bích chứa nước.

Nói ngắn gọn, bây giờ y phục của Quỳnh Nương chỉ theo đuổi một thứ —— thoải mái.

Những trâm cài dày nặng, áo váy áo ngoài phức tạp, vai giả tay áo dài, dây lưng ngọc tím rộng buộc chặt eo ném hết lên chín tầng mây.

Điểm tốt của tiểu nương thương gia là tự do tự tại, vậy thì sao lại không mặc tiêu sái thoải mái chứ?

Lúc nàng từ khuê phòng đi ra, chuẩn bị theo nhuyễn kiệu của Ung Dương công chúa lên núi, công chúa xưa nay thích cái đẹp không nhịn được uốn éo trên nhuyễn kiệu, quay đầu lại nhìn Quỳnh Nương vài lần.

Công chúa thầm nghĩ, tiểu nương này toàn thân không hề có tí màu sắc nào, gương mặt bị tóc đen bạch sam làm cho càng thêm trắng nõn, cũng không biết là may váy áo rộng như này thế nào, căn bản không thấy mập mạp thô thiển, chỉ có một hương vị khó tả.

Đặc biệt là đôi chân nhỏ được bao bởi giày vải, như ẩn như hiện dưới làn váy to rộng, lấp lánh ánh bạc…

Ung Dương công chúa quay mặt, tiếp tục nghiêng người chống cằm nhìn Quỳnh Nương, thầm nghĩ: Vốn dĩ không biết cái gì gọi là nữ sắc, chỉ cho là son phấn tăng thêm vẻ đẹp, bây giờ mới lĩnh ngộ, câu dẫn người nhất là yêu kiều mềm mại nhìn như đạm mạc thanh lãnh.

Nếu nàng là nam tử, học Vong Sơn ca ca quảng nạp mỹ thiếp, nhìn thấy sắc đẹp bậc này sẽ lập tức thu nạp vào phủ hưởng thụ.

Nàng nghĩ không đứng đắn, mạch suy nghĩ bay xa, nghĩ đến chuyện bản thân có phong cách như của Quỳnh Nương, khiến Vong Sơn ca ca của nàng say đắm nàng đến nỗi chỉ muốn thành một đôi uyên ương, một mực đau khổ theo đuổi, còn nàng đã có di tình chi ý, không thể không mở miệng từ chối Sở lang…

Lúc công chúa đứng ở cửa miếu am, đang nghĩ đến hứng thú, trong lòng cự tuyệt nhưng ngoài mặt nghênh đón, trêu chọc Vong Sơn ca ca của nàng, thanh âm sắc nhọn của thái giám khiến nàng ấy hồi hồn: “Truyền —— Giang Đông Vương yết kiến Thái Hậu!”

Nam tử tuấn dật mới vừa nãy còn nằm sấp bên giày thêu đau khổ cầu xin nàng hồi tâm chuyển ý trong huyễn cảnh, lúc này mày kiếm mắt lạnh, thân hình cao lớn khí thế bức người, lướt qua một đám vương tôn hoàng tử, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt lạnh nhạt, tay áo lả lướt vào miếu am.

Ung Dương công chúa ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt từ tay áo phất ra còn sót lại trong không khí, chỉ cảm thấy càng thêm sầu.

Nói cho cùng là Vong Sơn ca ca của nàng, coi rẻ nữ tử thiên hạ, dù có kiều diễm như Quỳnh Nương thì sao? Không phải cũng chỉ từng là một trù nương trong phủ ca ca thôi sao!

Đáng giận là nàng ấy lại chưa gặp thị thiếp của ca ca bao giờ, đến tột cùng là tuyệt sắc thế nào mới có thể làm Vong Sơn ca ca khuynh tâm?

Quỳnh Nương cũng không biết công chúa ngồi trước mình đang hoài xuân, suy nghĩ biến hoá kì ảo loạn khắp đầu óc.

Nàng buồn bực, sao lúc này Lang Vương lại đến gặp Thái Hậu chứ. Phải biết rằng ngay cả Thái Tử cũng đứng ở một bên, không được vào đấy! Nhưng nghĩ kĩ thì hiểu rõ.

Mẫu thân của Lang Vương là nữ nhi của tỷ tỷ ruột của Thái Hậu, luận ra còn không phải là vãn bối nhà mẹ đẻ Thái Hậu sao. Nghe nói từ nhỏ mẫu thân của Lang Vương đã nuôi bên cạnh Thái Hậu, theo lý thường hẳn là thân thiết hơn người khác.

Đang nghĩ ngợi, Quỳnh Nương liền bị gọi vào miếu am.

Vì thế trù nương nho nho là Quỳnh Nương, dưới ánh mắt hâm mộ của hai hàng vương tôn hoàng tử đang đứng, theo ma ma cùng vào miếu am.

Nàng vào miếu am, nghe thấy thái giám phía sau nói: “Truyền khẩu dụ của Thái Hậu, bổn sơn nhân đã là người lạc hậu, vốn dĩ không nên dính không khí vui mừng của trần tục. Song vạn tuế chí hiếu, không đành lòng để long thể chịu ánh nắng chói chang lâu, gặp. Lang Vương mang theo tro cốt của cố nhân, cung phụng Phật đường, gặp, tôn bối con cháu còn lại, nhận hiếu tâm của các ngươi, lui xuống đi…”

Nghe xong lệnh đuổi khách, Quỳnh Nương ngộ ra vì sao vừa nãy ánh mắt của hoàng tử vương tôn lại lộ ra khát vọng.

Vào trong phòng, phòng thanh tịnh đẹp đẽ, chỉ đặt một cái bàn nho nhỏ, ngoài Thái Hậu ra, chỉ có hai người hoàng đế và Lang Vương ngồi xung quanh uống trà, giống như một gia đình.

Quỳnh Nương thấy Thái Hậu mỉm cười nhìn mình, nàng giả vờ như mới vừa nhận ra Thái Hậu, sợ hãi quỳ xuống vấn an Thái hậu, cũng tự trách lúc trước nàng có mắt không thấy Thái Sơn, đường đột lỗ mãng, chạm vào Thái Hậu.

Thái Hậu lại cười nói: “Đứa nhỏ này là người thiện tâm, nếu ngươi không chạm vào, lúc này ai gia làm gì còn qua được thọ thần?”

Hoá ra ngày ấy Thái Hậu phái người đi theo Quỳnh Nương, thấy nàng vào tiệm chay, bèn tìm người hỏi thăm.

Thương nhân trong phạm vi trăm dặm đều biết Quỳnh Nương, lập tức nói hết thân thế phức tạp và bản lĩnh kiếm tiền của tiểu nương này.

Thái Hậu gọi người đuổi theo, chẳng qua chỉ muốn biết tên họ của tiểu nương để cảm ơn nàng tử tế, nghe thị vệ trở về bẩm báo như vậy, bà lại tò mò.

Đúng lúc thấy thức ăn chay trong tiệc mừng thọ trình lên có danh hào Tố Tâm Trai, bà liền khoanh vùng Tố Tâm Trai, xem trù nghệ của tiểu nương này thế nào.

Lần trước bệnh tim đập nhanh phát tác, không thấy rõ ràng lắm, lần này Thái Hậu nhìn Quỳnh Nương từ trên xuống dưới vài lượt, lại thấy cô nương này không tầm thường, thầm nghĩ, Liễu gia dưỡng ra nữ nhi xuất sắc thế này, sao lại bỏ được tặng người nhỉ? Nếu không, cô nương này treo tên tuổi Liễu gia, dựa vào phong thái này, lo gì mà không gả được cho con cháu quan lại?

Càng nhìn nàng càng cảm thấy lớn lên thật thuận mắt, phong thái nói chuyện mạnh mẽ, trong lòng bất giác có chút vui mừng, bà dịu dàng hỏi: “Thức ăn trên bàn là hôm nay ngươi làm? Sao nguội hết rồi, có điều kì diệu gì ở đây không?”

Quỳnh Nương vội vàng nói: “Nô gia sợ chỉ dùng hộp đồ ăn giữ ấm không đủ để giữ cho đến lúc lên núi, lại nghĩ trong cung đều là quý nhân, làm gì có món ngon nào chưa thấy qua. Huống hồ ngự trù đã ngấm mấy chục năm trù nghệ, tài làm rau tỉa củ, món ăn sức lửa tất nhiên là cực phẩm. Vì vậy muốn cho quý nhân nếm một ít món ăn nhỏ dân gian, hôm nay mới hấp nóng, hiện tại còn thiếu một khâu nữa mới có thể nếm thử.”

Lời nàng không giả, ban đầu nghe Ung Dương công chúa nói, cảm thấy đồ ăn của nàng vô vọng, tuy đã dặn dò thái giám lấy đồ ăn, nhưng lúc đó hắn không chú ý, chắc là nghĩ giống nàng, cảm thấy sẽ không được chọn nên hoàn toàn không nghe.

Vì vậy tất cả những món trình lên đều là bán thành phẩm, Thái Hậu mới gọi nàng đến hỏi.

Lúc này hoàng đế uống trà với Thái Hậu cũng nổi lòng hiếu kỳ, thấy Quỳnh Nương bưng một cái nồi hấp đồng, ông hỏi: “Trước nay trẫm chưa từng nghe qua, hấp nóng thế nào?”

Mà lúc này Sở Tà trầm mặc ít lời, làm vẻ thanh cao cũng thoáng quay đầu qua, thưởng thức tiểu trù nương càng ngày càng xinh đẹp của hắn.

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »