Tranh thủ lúc lại trồi lên mặt nước để lấy hơi, Hào Dũng vội vàng hỏi: "Này tiểu huynh đệ, chúng ta đang đi đâu vậy?"
Hắn phát hiện hướng bơi dưới nước của Dương Đằng là về phía Tây, tức là hướng tới hang ổ của Liệt Hỏa Ưng. Chẳng lẽ vừa mới thoát khỏi sự truy sát của chúng, giờ lại tự mình dâng tận miệng để chịu chết sao?
Dương Đằng đáp: "Chẳng phải ngươi muốn nhổ sạch lông của lũ Liệt Hỏa Ưng sao? Giờ cho ngươi cơ hội đó, cùng ta đi tiêu diệt đám Liệt Hỏa Ưng kia."
Hào Dũng giật bắn mình: "Tiểu huynh đệ à, ta chỉ nói chơi thôi mà, sao ngươi lại coi là thật thế? Đó là mấy chục con Liệt Hỏa Ưng đấy, chỉ dựa vào hai chúng ta ư?"
Sau khi tận mắt chứng kiến uy lực của Liệt Hỏa Ưng, Hào Dũng không còn dám nói khoác nữa.
"Sợ rồi à? Nếu sợ thì cứ ở lại đây đợi ta." Dương Đằng không nói nhiều, hít sâu một hơi rồi lại lặn xuống.
"Sợ! Ta Hào Dũng sao lại sợ mấy con chim lớn chứ, thật nực cười!" Hào Dũng ngoài miệng nói vậy, nhưng nỗi sợ trong lòng chẳng hề vơi đi chút nào vì câu nói khoác ấy.
Thế nhưng, Dương Đằng đã bơi nhanh về phía hang ổ của Liệt Hỏa Ưng, Hào Dũng đành bất lực lặn theo, bám sát bước chân của Dương Đằng.
Dù sao thì việc thu hoạch được toàn bộ Huyết Lan, thoát khỏi sự tấn công của lão rùa và Liệt Hỏa Ưng đã khiến Hào Dũng tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của Dương Đằng, hắn chắc chắn sẽ không mạo hiểm đi tìm cái chết.
Ngẫm lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày kể từ khi vào bí cảnh, Hào Dũng cảm thấy Dương Đằng làm việc rất đáng tin cậy, không biết từ lúc nào đã chọn đặt niềm tin vào hắn.
Lúc hoàng hôn buông xuống, hai người nhìn qua mặt nước thấy một ngọn núi cao.
Dương Đằng ngẩng đầu quan sát một lúc, phát hiện phía xa có một áng mây đỏ đang vụt qua.
Liệt Hỏa Ưng về tổ, hai người vội vàng ẩn nấp, nếu bị chúng phát hiện ở đây thì sẽ rất nguy hiểm.
Liệt Hỏa Ưng dường như thấy hang ổ rất an toàn nên không hề tuần tra dưới nước, mấy chục con Liệt Hỏa Ưng lần lượt hạ cánh xuống ngọn núi cao.
Khi tia nắng cuối cùng của hoàng hôn tan biến, Dương Đằng từ từ nổi lên mặt nước.
Xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động, Hào Dũng cũng theo sau Dương Đằng nổi lên.
"Hào Dũng, ngươi thấy lũ Liệt Hỏa Ưng này có nhược điểm gì không, chúng ta có thể lợi dụng chút." Dương Đằng khẽ hỏi.
Hào Dũng suy nghĩ rồi nói: "Lũ Liệt Hỏa Ưng này không biết bơi, lúc chạy trốn chúng ta có thể từ vị trí kia trực tiếp nhảy xuống nước." Hắn chỉ vào một vách đá trên núi.
Dương Đằng cũng nhìn thấy vách đá đó, nó đối diện trực tiếp với hồ nước, từ trên nhảy xuống không có bất kỳ vật cản nào, sẽ rơi thẳng xuống nước.
"Còn gì nữa không?" Dương Đằng hỏi tiếp.
Hào Dũng lắc đầu: "Ta không nghĩ ra Liệt Hỏa Ưng còn nhược điểm gì khác, dù sao cũng mới gặp chúng một lần, không thể xác định được."
Nói chính xác thì họ đã gặp hai lần, lần đầu không tiếp xúc trực tiếp, chỉ thấy chúng lướt qua trên đầu.
"Ta lại thấy Liệt Hỏa Ưng có một nhược điểm rất lớn có thể lợi dụng." Dương Đằng quan sát tình hình xung quanh.
Lúc này trời đã tối hẳn, xung quanh bao phủ bởi màn đêm mờ ảo, trông vô cùng tĩnh lặng.
"Nhược điểm gì?" Hào Dũng ngạc nhiên, sao hắn không phát hiện ra Liệt Hỏa Ưng còn nhược điểm nào khác nhỉ.
"Lũ Liệt Hỏa Ưng này dường như sợ bóng đêm." Dương Đằng đưa ra nhận định: "Ngươi có phát hiện không, lần đầu chúng ta gặp chúng là lúc chạng vạng, vừa rồi chúng về tổ cũng là lúc chạng vạng, điều đó nói lên cái gì!"
Chưa đợi Hào Dũng xen vào, Dương Đằng nói tiếp: "Ngươi nghe xem, trên đỉnh núi tĩnh lặng như tờ, chứng tỏ lúc này chúng đang nghỉ ngơi, có lẽ chúng sợ bóng đêm, ban đêm không nhìn thấy gì hoặc là vì lý do nào khác."
Chỉ dựa vào hai điểm này mà khẳng định Liệt Hỏa Ưng sợ bóng đêm ư?
Hào Dũng không thể hiểu nổi, dù là tu sĩ hay dị thú, thể chất đều vượt xa người thường, đêm tối không ảnh hưởng nhiều đến tu sĩ, tuy không thể nhìn xa như ban ngày nhưng tuyệt đối không cản trở hành động.
Cách nói của Dương Đằng dường như chẳng có lý lẽ gì, Hào Dũng chưa từng thấy dị thú nào sợ đêm tối cả.
"Có muốn lên thử không, dù sao thất bại cũng chẳng sao, chúng ta có thể từ đó nhảy thẳng xuống." Dương Đằng từ từ lên bờ, hắn không vận linh khí làm khô quần áo ướt sũng vì sợ Liệt Hỏa Ưng phát hiện có người lẻn vào.
"Chết thì chết, tin ngươi một lần!" Hào Dũng lấy hết can đảm, theo sau Dương Đằng, hai người cùng cẩn trọng leo núi.
Nói đi cũng phải nói lại, do thực lực của hai người không đủ mạnh, nếu tu vi đều đạt đến Cố Bản kỳ tầng năm, tầng sáu thì liên thủ cũng chẳng cần sợ Liệt Hỏa Ưng, hoàn toàn có thể xông lên.
Nhưng vấn đề là Dương Đằng chỉ mới ở Rèn Thể kỳ, Hào Dũng thì miễn cưỡng đạt Cố Bản kỳ, thực lực cũng chẳng ra sao.
Hào Dũng vừa đi vừa lẩm nhẩm trong lòng, Liệt Hỏa Ưng sợ bóng đêm, lũ này không có khả năng tấn công vào ban đêm.
Dương Đằng tập trung toàn bộ tinh thần, quan sát động tĩnh trên đỉnh núi, càng tĩnh lặng, hắn càng thấy chắc chắn hơn.
Còn cách đỉnh núi năm sáu dặm, Dương Đằng nhắc Hào Dũng phải nín thở, tuyệt đối không được để Liệt Hỏa Ưng phát hiện, đã đến nước này mà còn bị phát hiện thì đúng là khóc không ra nước mắt.
Hào Dũng gật đầu, nín thở, bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Leo thêm một đoạn nữa, phát hiện trên đỉnh núi có một khoảng đất bằng, mấy chục con Liệt Hỏa Ưng nằm rải rác nghỉ ngơi, ở giữa đám Liệt Hỏa Ưng là một tảng đá lớn, trên đó có một con Liệt Hỏa Ưng vóc dáng to lớn hơn đang nằm.
Dù là ban đêm, dưới ánh sao mờ nhạt, Liệt Hỏa Ưng vẫn rất nổi bật. Họ đã đến gần như vậy mà lũ chim vẫn không phát hiện ra, Hào Dũng càng thêm tin tưởng vào phán đoán của Dương Đằng.
Hắn thầm giơ ngón cái về phía Dương Đằng, dù sao hắn cũng không thể dựa vào quy luật hành động của Liệt Hỏa Ưng mà đoán ra được những điều này.
Đột nhiên, Dương Đằng dừng bước, khiến Hào Dũng sợ hãi đứng khựng lại, cứ tưởng lũ Liệt Hỏa Ưng phía trên đã phát hiện ra họ.
Dương Đằng chỉ lên phía trên, nhìn theo hướng ngón tay hắn, Hào Dũng phát hiện ra điều vô cùng kỳ lạ.
Một bụi cây nhỏ không mấy nổi bật đang từ từ di chuyển!
Hào Dũng trợn mắt kinh ngạc nhìn bụi cây kia, chuyện này quá đáng sợ, cây cối trong bí cảnh cũng biết di chuyển ư, chẳng lẽ bụi cây cũng biến thành dị thú?
"Có người đến trước rồi!" Dương Đằng ghé sát tai Hào Dũng nói khẽ.
Hào Dũng lập tức tỏa sát khí, trừng mắt nhìn bụi cây kia. Nhìn vẻ mặt là biết, Hào Dũng đã sớm coi lũ Liệt Hỏa Ưng này là con mồi của mình, sao có thể dung thứ cho kẻ khác nhúng tay vào!
Dương Đằng vội kéo Hào Dũng, gã thô lỗ này đừng có mà manh động, lúc này xông lên làm kinh động Liệt Hỏa Ưng thì chẳng có lợi lộc gì cho họ cả.
Ngẩng đầu nhìn lên, Dương Đằng phát hiện cách đỉnh núi nơi Liệt Hỏa Ưng cư ngụ mấy chục trượng có một tảng đá lớn, vừa vặn có thể ẩn mình, hắn chỉ tay lên đó.
Hào Dũng hiểu ý, hai người từ từ tiềm nhập, đoạn đường ngắn ngủi mà mất đến nửa canh giờ mới đến được phía sau tảng đá lớn đó.
Nhìn lại bụi cây kia, phát hiện đã đến sát bên cạnh Liệt Hỏa Ưng, chỉ cần một cú lao mình là có thể chộp được một con.
Đoán chừng sắp ra tay rồi, Dương Đằng vừa nghĩ đến đây thì thấy bụi cây đột nhiên nổ tung, một bóng người nhanh chóng bay ra, người này tiện tay ném ra một tấm lưới lớn, chụp lấy hai con Liệt Hỏa Ưng.
Động tác của người này cực nhanh, rõ ràng đã tính toán kỹ, lưới lớn chụp được hai con Liệt Hỏa Ưng liền thu lưới lại ngay, đồng thời cây gậy trong tay đập mạnh vào hai con chim bị mắc kẹt.
"Lợi hại thật! Chuẩn bị chu đáo quá!" Dương Đằng thầm thán phục, người này chắc chắn hiểu rõ tình hình trong bí cảnh, nếu không tuyệt đối không thể chuẩn bị đầy đủ như vậy.
Hai con Liệt Hỏa Ưng giãy giụa một lúc rồi bị người kia đánh ngất lịm, người đó xách lưới chạy biến.
Hành động của hắn dù nhanh nhưng đã kinh động đến đám Liệt Hỏa Ưng còn lại.
"Chi!" Mấy chục con Liệt Hỏa Ưng hỗn loạn, kêu gào đâm sầm vào nhau.
Có con bay lên không trung nhưng bay xiêu vẹo, hoàn toàn không vững vàng như ban ngày, trông như thể vừa mới học bay mà chưa làm chủ được bản thân.
Nhìn đám Liệt Hỏa Ưng hỗn loạn, Hào Dũng càng thêm thán phục khả năng phán đoán của Dương Đằng, lũ Liệt Hỏa Ưng này rõ ràng không thể nhìn rõ xung quanh vào ban đêm.
Hào Dũng đắc ý trong lòng, đã là kẻ mù vào ban đêm thì dễ xử lý rồi!
Hắn sẽ không như tu sĩ kia, bắt được hai con là xong nhiệm vụ, không nhổ sạch lông của tất cả Liệt Hỏa Ưng thì không đời nào hắn chịu dừng tay!
"Dương Đằng, chúng ta có nên tranh thủ hỗn loạn xông lên không?" Hào Dũng sốt sắng hỏi.
Dương Đằng vừa định nói thì không xa truyền đến tiếng đánh nhau.
Một tu sĩ gầm lên: "Đồ tiểu nhân bỉ ổi! Không tự mình lên bắt Liệt Hỏa Ưng mà lại đánh lén sau lưng ta! Ta liều mạng với ngươi!"
"Ha ha ha!" Tu sĩ đánh lén cười lớn: "Tự mình lên bắt thì tốn sức lắm, đợi ở đây là có ngay hai cọng lông Liệt Hỏa Ưng, việc gì phải dấn thân vào nguy hiểm chứ."
Chà, kẻ tìm đến đây không chỉ có ba người họ, Hào Dũng lập tức cảnh giác.
Cuộc ẩu đả bên kia không kéo dài lâu, rất nhanh đã phân thắng bại, tu sĩ dùng lưới đánh lén bị một tu sĩ khác đánh lén ngược lại, không những mất hai cọng lông Liệt Hỏa Ưng mà còn mất cả mạng.
Cuối cùng, những cọng lông Liệt Hỏa Ưng khó khăn lắm mới có được lại rơi vào tay kẻ khác.
Tu sĩ đánh lén thỏa mãn rời đi với hai cọng lông trên tay.
Lúc này, đám Liệt Hỏa Ưng trên đỉnh núi dần ổn định lại, con Liệt Hỏa Ưng trên tảng đá lớn ở giữa đỉnh núi cất tiếng kêu vang dội gọi đồng bọn, vỗ cánh phát ra từng đợt ánh sáng đỏ rực, ánh sáng yếu ớt soi sáng đỉnh núi, dẫn đường cho đồng bọn hạ cánh.
"Con Liệt Hỏa Ưng đó chắc chắn là vua của lũ chúng, chỉ cần bắt được nó, những con khác chắc chắn sẽ quy phục." Dương Đằng chỉ vào con Liệt Hỏa Ưng đó nói.
Hào Dũng đảo mắt: "Ngươi nói nghe dễ quá, nhìn tình hình xung quanh nó kìa."
Mấy chục con Liệt Hỏa Ưng tản ra, bảo vệ con vua của chúng ở giữa.
Dù đi từ hướng nào tới cũng phải xuyên qua vùng phòng ngự của mấy con Liệt Hỏa Ưng.
Đừng tưởng chúng không nhìn thấy vào ban đêm mà nghĩ chúng không có sức tấn công, chỉ cần tiếp cận bên cạnh chúng, vẫn sẽ bị tấn công dữ dội như thường.
Dương Đằng suy nghĩ, tìm cách tiếp cận con vua kia và chế ngự nó.
Bỗng nhiên mắt hắn sáng lên, Dương Đằng đã có kế hay.
Liệt Hỏa Ưng không phải không nhìn thấy vào ban đêm sao, hãy lợi dụng nhược điểm này để đối phó với chúng!