Về đến nhà, Thi Ngọc Nhu vẫn chưa hết bàng hoàng, cô đi thẳng vào phòng. Trong khi đó, Cổ Phong lại thẫn thờ ngồi bệt xuống ghế sofa ngoài phòng khách.
Thi Ngọc Nhu vào phòng riêng, khóa trái cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa hít thở dồn dập. Cô rót liền hai cốc nước uống cạn, lúc này mới dần tỉnh táo và bình tĩnh lại đôi chút.
Vừa rồi, Cổ Phong hung thần ác sát như một con quỷ dữ quả thực đã dọa cô sợ chết khiếp. Thế nhưng sau khi định thần lại, cô lại thấy mình có chút làm quá. Đàn ông mạnh mẽ, bá đạo thì có gì không tốt? Chứ cứ yếu đuối, nhu nhược như một kẻ đáng thương thì mới là điều đáng buồn đáng trách.
Cổ Phong, lúc ôn nhu nho nhã thì như thiên thần, nhưng khi nổi giận thì lại giống như ác ma. Dù thế nào đi nữa, Thi Ngọc Nhu vẫn thấy anh là một đấng nam nhi chính hiệu. Nhất là lúc nãy khi xuống xe đi tính sổ với đám người kia, khí thế "Bá Vương" tỏa ra từ thân hình vạm vỡ ấy khiến trái tim nhỏ bé của cô không khỏi đập "thình thịch" liên hồi, ánh mắt trở nên mơ màng, tâm trí ngẩn ngơ.
Trời ạ, mình đang nghĩ cái gì thế này? Thi Ngọc Nhu cười khổ lắc đầu, cầm lấy bộ quần áo đi về phía phòng tắm.
Khi đi ngang qua phòng khách, thấy Cổ Phong vẫn ngồi đó với vẻ hồn xiêu phách lạc, cô không khỏi thở dài một tiếng, nhưng cũng chẳng nói gì thêm, ôm quần áo bước vào phòng tắm.
Hoạt động tối nay khá mạnh, ở sàn nhảy đã đổ hết mồ hôi này đến mồ hôi khác, giữa đường lại bị dọa cho toát mồ hôi lạnh. Nếu không tắm rửa sạch sẽ thì ngày mai chắc chắn sẽ bốc mùi. Thế nên, Thi Ngọc Nhu tắm rất lâu, từ đầu đến chân cô kỳ cọ tới ba lần mới hài lòng tắt vòi hoa sen, nhưng thời gian đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.
Việc tắm rửa của Thi Ngọc Nhu lúc nào cũng lâu hơn người khác. Tô Mạn Nhi thường hay trêu chọc cô, ý nói ngoài tắm ra cô còn làm chuyện gì khác nữa. Thực ra... chị Tô chỉ là hơi xót tiền nước mà thôi.
Khi Thi Ngọc Nhu sảng khoái, sạch sẽ bước ra khỏi phòng tắm, cô ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong không khí, lông mày không khỏi nhíu chặt. Cổ Phong nôn rồi sao?
Ngước mắt nhìn về phía phòng khách, cô không khỏi giật mình. Cổ Phong không biết lấy đâu ra mấy chai rượu vàng, đang dốc ngược chai đổ thẳng vào cổ họng. Nhìn thấy trên bàn đã có hai vỏ chai không, cô càng thêm kinh hãi.
"Đừng uống nữa, đừng uống nữa! Xin anh đừng uống nữa được không? Anh uống thế này sẽ chết người đấy!" Thi Ngọc Nhu bất chấp tất cả lao tới giật lấy chai rượu trong tay anh. Nếu Cổ Phong thật sự có mệnh hệ gì, Tô Mạn Nhi trở về chắc chắn sẽ liều mạng với cô mất, huống chi bản thân cô cũng không đành lòng nhìn anh tự hủy hoại mình như vậy.
Cổ Phong lúc tỉnh lúc mê, cảm thấy tay trống rỗng thì không khỏi khó chịu. Anh ngước mắt nhìn lên, lại ngẩn người. Trước mặt anh là một người phụ nữ xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng đang mấp máy nói gì đó với anh, nhưng anh nghe không rõ là cô đang nói gì!
Mái tóc của người phụ nữ được búi lên bằng một chiếc kẹp dài, vài sợi tóc buông xuống ướt đẫm dính trên gò má trắng hồng, khiến khuôn mặt trái xoan của cô càng thêm gợi cảm, quyến rũ!
Tim Cổ Phong đập mạnh.
Đây là ai? Là người phụ nữ của mình sao? Là Tô Mạn Nhi, hay Bành Tịnh Bội, hoặc là Đinh Hàn Hàm? Anh nhìn mãi mà chẳng thể phân biệt được.
Thi Ngọc Nhu thấy Cổ Phong nhìn mình đắm đuối, thân hình đang đứng bỗng loạng choạng như muốn ngã, cô vội vàng tiến lên đỡ anh, muốn để anh ngồi xuống. Nào ngờ vừa đến bên ghế sofa, một luồng sức mạnh đột ngột ập tới, cô bị anh ấn xuống chiếc ghế dài, sau đó, cả người Cổ Phong đè ập lên trên.