Gã võ tu cầm thương đang giao chiến với Tiêu Chấp sở hữu thực lực không hề tầm thường.
Khắp người Tiêu Chấp tỏa ra sương máu, hắn đã kích hoạt bí thuật "Nhiên Huyết". Gã võ tu cầm thương cũng không kém cạnh, trên người cũng tràn ra sương máu, hiển nhiên cũng đang vận dụng bí thuật "Nhiên Huyết".
Tiêu Chấp tung ra chiến công "Thương Long Phá Phong", thân đao Hàn Sương biến thành màu xanh thẫm. Còn gã võ tu kia, cây trường thương trong tay hắn như một con rồng sống, rõ ràng cũng đã sử dụng chiến công, hoặc là một loại "Thần thông" tấn công cao cấp hơn cả chiến công. Uy lực bộc phát ra rõ ràng lấn lướt hơn hẳn "Thương Long Phá Phong" của Tiêu Chấp.
May thay, cảnh giới của Tiêu Chấp đã đạt tới Trúc Cơ trung kỳ, trong khi khí tức mà gã võ tu kia bộc phát ra trong trận chiến chỉ dừng ở mức Trúc Cơ sơ kỳ.
Tiêu Chấp thắng về cảnh giới, gã võ tu kia lại thắng về chiến công (thần thông).
Thực lực hai bên phô diễn ra kẻ tám lạng người nửa cân, trong thời gian ngắn, chẳng ai làm gì được ai.
Nhất thời, trận chiến rơi vào thế giằng co.
Sau vài lần ra chiêu, đừng nói là giết đối phương, ngay cả việc gây trọng thương cho đối thủ cũng không làm nổi, Tiêu Chấp không khỏi nhíu mày.
Mục đích chính của hắn khi tới đây tham chiến là để kiếm điểm công huân quốc chiến, điều này ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch sau này của hắn, chứ không phải tới đây để đánh tiêu hao với kẻ địch cùng đẳng cấp.
Nếu cứ liều mạng với kẻ trước mắt, ngoài việc tiêu tốn một lượng lớn chân nguyên lực và bị bí thuật "Nhiên Huyết" rút cạn thể lực, hắn còn được lợi lộc gì?
Nghĩ đến đây, Tiêu Chấp đã có quyết định.
Sau một đao chém ra, tạm thời ép lùi gã võ tu cầm thương, Tiêu Chấp gầm lên: "Dương Húc!"
Nếu một người khó lòng hạ gục đối thủ, vậy thì hai người cùng lên.
"Đồ vô sỉ! Dám gọi người giúp đỡ!" Gã võ tu cầm thương tức giận mắng lớn, cây trường thương rung lên, lại tiếp tục lao về phía Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp cười lạnh, chẳng buồn đáp lời, cầm đao nghênh chiến.
Rất nhanh, Dương Húc không nói một lời đã lao tới, tay cầm Đoạn Kim Đao, chém thẳng một nhát vào đầu gã võ tu.
Gã võ tu buộc phải thu thương về đỡ, nhưng lại để lộ sơ hở cho Tiêu Chấp. Hắn lập tức chớp thời cơ, vận dụng chiến công "Thương Long Phá Phong" chém mạnh vào vai gã võ tu.
Bùm một tiếng, bộ giáp tướng quân đỏ rực bị xé toạc, một cánh tay của gã võ tu suýt chút nữa bị chém đứt lìa.
Có thêm Dương Húc – một trợ thủ cùng cảnh giới, Tiêu Chấp lập tức chiếm thế thượng phong tuyệt đối trong trận chiến này.
Gã võ tu bị hai người Tiêu Chấp hợp lực đánh cho không còn sức phản kháng, gầm thét liên hồi.
Một tên quân sĩ giáp đen cũng lao tới, hỗ trợ hai người Tiêu Chấp vây công gã võ tu. Người này mặc giáp binh sĩ, thanh trường kiếm trong tay dưới ánh mặt trời phản chiếu như một dòng nước mùa thu.
Người này rõ ràng chỉ là một võ giả Tiên Thiên, nhưng khi tham gia vây công lại bộc lộ thực lực không hề thua kém võ tu Trúc Cơ kỳ.
Tên quân sĩ giáp đen của Đại Xương quốc này hiển nhiên cũng nhận được sự gia trì từ chiến pháp hợp kích.
Sự gia nhập của tên quân sĩ giáp đen này rõ ràng khiến tình cảnh của gã võ tu cầm thương càng thêm bi đát.
Gã võ tu muốn bỏ chạy, nhưng dưới sự tấn công dồn dập của ba người Tiêu Chấp, làm sao hắn có cơ hội thoát thân?
Một vài tên quân sĩ giáp đỏ cảm thấy bất ổn, muốn lao tới cứu viện nhưng đã bị những quân sĩ giáp đen khác chặn lại.
Dương Húc lặng lẽ đâm một đao, suýt chút nữa xuyên thủng cổ gã võ tu.
Gã võ tu lùi lại một bước né tránh, thanh trường kiếm như dòng nước mùa thu đâm trúng giáp ngực hắn, tóe lên những tia lửa chói mắt.
Vũ khí cấp lợi khí tuy không thể đâm thủng bộ giáp tướng quân có độ phòng ngự cấp lợi khí, nhưng lực đạo ẩn chứa bên trong vẫn thẩm thấu vào cơ thể, khiến gã võ tu phải hừ lạnh một tiếng, miệng trào máu tươi.
Trước đó gã võ tu này còn đội mũ giáp, nhưng trong trận chiến vừa rồi, mũ giáp đã bị Tiêu Chấp chém bay, thậm chí còn để lại một vết chém kinh hoàng trên mặt hắn.
Sau khi liên tiếp đỡ đòn của Dương Húc và tên quân sĩ giáp đen, chân nguyên trong cơ thể gã võ tu vận chuyển có chút trì trệ, trọng tâm cũng không còn vững.
Tiêu Chấp nắm bắt cơ hội, thanh đao Hàn Sương trong tay hóa thành màu xanh thẫm, chém thẳng về phía đầu gã võ tu.
Ngay khi nhát đao vừa chém ra, Tiêu Chấp bỗng cảm thấy mi tâm nhói lên, trong lòng nảy sinh một cảm giác nguy hiểm cực độ.
Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, Tiêu Chấp cưỡng ép thu lại thanh Hàn Sương đang chém ra, chắn ngang trước người.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ vang trời vang lên, như thể bị một chiếc búa tạ khổng lồ đập trúng, hơn nửa thân người Tiêu Chấp lún sâu vào bùn đất, tạo thành một rãnh sâu dài hơn mười mét trên mặt đất.
Thứ bắn trúng Tiêu Chấp là một mũi tên, một mũi tên có uy lực không hề thua kém tên lửa ở thế giới hiện thực.
Dù Tiêu Chấp đã dùng thanh Hàn Sương chặn lại mũi tên trong gang tấc, hắn vẫn cảm thấy cánh tay cầm đao tê dại, như thể mất hết cảm giác.
Mũi tên này quá đáng sợ, nếu Tiêu Chấp không chặn lại được, nó chắc chắn sẽ xuyên thủng bộ giáp tướng quân và đâm xuyên trái tim hắn!
Vừa rồi, hắn suýt chút nữa đã chết.
Tiêu Chấp nằm sâu trong bùn đất, khóe miệng trào ra một tia máu, nhưng hắn dường như không hề hay biết, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán và sau lưng.
Biến cố xảy ra, Dương Húc không màng đến việc truy sát gã võ tu nữa, lập tức lao tới bên cạnh Tiêu Chấp để kiểm tra tình hình.
Gã võ tu cầm thương chớp thời cơ, thân hình lùi nhanh về phía sau, rút lui vào trong đám quân sĩ giáp đỏ rồi biến mất trong chớp mắt.
Tên quân sĩ giáp đen có chút không cam lòng đuổi theo hai bước, cuối cùng đành từ bỏ việc truy kích và quay trở lại.
"Tôi không sao." Tiêu Chấp nhảy ra khỏi vũng bùn, tay cầm Hàn Sương đao, ánh mắt lóe lên tia sáng, quét nhìn về phía trước.
Không thấy gì cả, dù đã sử dụng thần thông "Thiên Nhãn", Tiêu Chấp vẫn không thể lôi được tên cung thủ đánh lén mình ra ngoài.
Một cung thủ Trúc Cơ kỳ, hoặc là chiến công (thần thông) mà hắn nắm giữ cực kỳ thâm sâu, hoặc là tu vi cảnh giới của tên cung thủ này còn cao hơn cả hắn, mới có thể bắn ra một mũi tên uy lực khủng khiếp đến thế!
"Rút, chúng ta rút thôi!" Tiêu Chấp nắm lấy vai Dương Húc, lách vào trong đám quân sĩ giáp đen.
Người xưa có câu: "Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng", mũi tên đánh lén này không phải chuyện đùa.
Một khi bị bắn trúng, rất có khả năng hắn sẽ bị bắn chết chỉ với một mũi tên.
Khi rút lui về phía sau quân trận Đại Xương, Tiêu Chấp đưa tay lau mồ hôi lạnh.
Mũi tên vừa rồi quá mức nguy hiểm, cho đến tận bây giờ, hắn vẫn còn thấy rùng mình.
"Tôi đi đây." Dương Húc nhìn hắn một cái, định quay lại tiền tuyến.
Tiêu Chấp hỏi: "Mũi tên đó, Tiểu Húc cậu có nắm chắc né được không?"
Dương Húc nhìn Tiêu Chấp, bình thản đáp: "Anh không né được, là vì anh yếu."
Tiêu Chấp bị nghẹn đến mức không nói nên lời.
Mình yếu?
Mình đã đỡ được rồi mà!
Thấy Tiêu Chấp không nói gì, Dương Húc lại liếc nhìn hắn một cái rồi quay người bỏ đi.
Cậu ta rất tự tin vào thân thủ và phản xạ của mình, tự tin rằng bản thân có thể dễ dàng né tránh mũi tên của tên cung thủ kia.
Tiêu Chấp vẫn cảm thấy không yên tâm, gọi với theo: "Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn phải cẩn thận một chút, cẩn thận vẫn hơn."
"Biết rồi." Dương Húc không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay.