Trong lòng Tiêu Chấp cảm thấy bất an. Nếu Giang Thành Tử không chết, hắn khó lòng yên tâm.
Hắn ở lại thành Lâm Vũ vẫn còn đỡ, vì nơi đây có hộ thành đại trận như Thanh Vân Tứ Hợp Trận trấn giữ. Sức phòng thủ của đại trận này không hề yếu, tu sĩ Trúc Cơ kỳ rất khó phá giải được.
Ngược lại, Dương Húc đã đến thôn Hòa Bình, mà thôn Hòa Bình lại chẳng có lấy một cái trận pháp như vậy.
Trong những hành động trước đó, Dương Húc đã góp công lớn khiến người chơi địch quốc là Hành Yểu Tử phải bỏ mạng, chắc chắn hắn đã bị đám người chơi địch quốc kia ghi thù.
Việc người chơi địch quốc ra tay với hắn chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu Dương Húc đối đầu với người chơi địch quốc Giang Thành Tử, với việc Giang Thành Tử đang nắm giữ đạo binh trong tay, Dương Húc không thể nào là đối thủ, ngay cả muốn chạy trốn cũng cực kỳ khó khăn. Dù có thêm hắn trợ giúp cũng vậy thôi.
Khoảng cách giữa Trúc Cơ sơ kỳ và Trúc Cơ hậu kỳ là quá lớn. Hắn từng tiếp xúc gần với cỗ đạo binh đó nên hiểu rất rõ điều này.
"Phải nghĩ cách bảo thằng nhóc Dương Húc đến thành Lâm Vũ thôi, nơi như thôn Hòa Bình thực sự không còn an toàn nữa rồi." Tiêu Chấp thầm nhủ trong lòng.
Lần này, tên Giang Thành Tử kia có lẽ không đi theo, nhưng không có nghĩa là sau này hắn sẽ không đến gây chuyện.
"Để mai đi, ngày mai sẽ liên lạc với thằng nhóc Dương Húc, tìm đại cái lý do gì đó bảo nó đến thành Lâm Vũ." Tiêu Chấp lại lẩm bẩm.
Dương Húc là người đã từng chết một lần rồi, không thể chết thêm lần nữa, nếu chết nữa là chết thật luôn.
Còn chuyện sống chết của đám dân làng ở thôn Hòa Bình, Tiêu Chấp cũng chẳng quản nổi nhiều như vậy. Hắn đâu phải thánh nhân, sao có thể lo hết mọi chuyện? Chỉ cần bảo vệ tốt người bên cạnh mình là đủ rồi.
Sau khi quay về phủ đệ đang ở, Tiêu Chấp dẹp bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, ngồi trong nội viện tiếp tục tu luyện "Thương Long Quán Tưởng Công".
Tu luyện được một lúc, Tiêu Chấp đang ngồi nghỉ ngơi trên mặt đất thì mơ hồ nghe thấy tiếng điện thoại rung.
Có người tìm mình trong thế giới thực sao?
Tiêu Chấp hơi nhíu mày, tâm niệm vừa động, ý thức đã quay trở về thế giới thực.
Tại thế giới thực, Tiêu Chấp đang nằm trên giường vừa mở mắt ra, còn chưa kịp cầm điện thoại lên thì máy đã reo, có người gọi WeChat cho hắn.
Tiêu Chấp vội cầm điện thoại lên nhìn, có chút bất ngờ. Vậy mà lại là Hồ Dương gọi WeChat cho hắn.
Thằng nhóc Hồ Dương này sao lại gọi cho mình? Chẳng lẽ thôn Hòa Bình xảy ra chuyện gì rồi?
Tiêu Chấp thắt lòng lại, vội vàng bắt máy. Điện thoại vừa kết nối, giọng của Hồ Dương đã truyền tới.
Hồ Dương rất kích động, giọng nói run rẩy không thành tiếng: "Anh Chấp, đáng sợ quá, thực sự đáng sợ quá đi mất."
Câu nói này khiến Tiêu Chấp nghe mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
"Chuyện gì, nói trọng tâm đi!" Tiêu Chấp trầm giọng.
Bị Tiêu Chấp quát một tiếng, Hồ Dương cuối cùng cũng không nói năng lảm nhảm nữa. Vài giây sau, giọng cậu ta lại vang lên: "Là thế này anh Chấp, cách đây không lâu, Dương Húc quay về, sau đó có một người chơi địch quốc toàn thân tỏa ánh sáng đỏ xông tới. Tên này rất mạnh, đi đến đâu hơi nước cuồn cuộn, sóng trào mãnh liệt đến đó, cổng làng lập tức bị đánh nát vụn."
"Rồi sao nữa?" Tiêu Chấp trầm giọng hỏi.
"Sau đó, Dương Húc xông lên giao chiến với tên đó, cả đầu làng đều bị hai người họ hủy hoại. May mà em chạy nhanh, nếu không cũng bị vạ lây mà chết mất. Họ quá mạnh, qua màn hình em chỉ thấy hai bóng người mờ ảo đang quấn lấy nhau, đi đến đâu là mọi thứ tan tành đến đó, lúc đó em..."
"Bớt nói nhảm, kết quả thế nào?" Tiêu Chấp không nhịn được ngắt lời.
Hồ Dương nói: "Tốc độ ra tay của họ quá nhanh, qua màn hình em nhìn không rõ, hình như Dương Húc mạnh hơn một chút, chiếm được chút ưu thế. Sau đó, một gã mặc giáp đen đột nhiên xuất hiện, Dương Húc lập tức bị đánh văng ra ngoài, quả đồi nhỏ ở đầu làng còn bị gã đó đánh sập luôn."
"Rồi sao nữa?"
Hồ Dương vội nói: "Sau đó, trên trời đột nhiên có một đạo thiên lôi giáng xuống, đánh trúng tên địch quốc kia, chỉ một đòn là đánh chết tươi hắn luôn."
Thiên lôi giáng xuống đánh chết người?
Tiêu Chấp ngẩn người, rất nhanh đã phản ứng lại. Tử Nhật Chân Nhân, là Tử Nhật Chân Nhân của Thiên Lôi Tông!
Không ngờ câu nói bâng quơ trước cổng thành Lâm Vũ khi nãy lại thực sự có tác dụng! Chính vì câu nói đó mà Tử Nhật Chân Nhân đã đi theo Dương Húc tới thôn Hòa Bình. Sau đó, Giang Thành Tử mang theo đạo binh đi tập kích thôn Hòa Bình cứ thế bị Tử Nhật Chân Nhân dùng lôi pháp đánh chết.
Tiêu Chấp đã đoán Giang Thành Tử có thể sẽ tập kích thôn Hòa Bình, nhưng không ngờ hắn lại nôn nóng đến thế, để rồi cuối cùng bị sét đánh chết.
Nghĩ đến đây, Tiêu Chấp vừa cảm thấy may mắn, lại vừa dở khóc dở cười. Cái này là sao chứ? Ở thế giới song song nơi Giang Thành Tử đang ở, chắc giờ tên đó đang tức đến hộc máu rồi nhỉ?
Thấy Tiêu Chấp im lặng, Hồ Dương nói tiếp: "Sau khi tên địch quốc đó bị sét đánh chết, gã mặc giáp đen kia không nhúc nhích nữa, rồi thi thể của tên địch quốc cùng gã mặc giáp đen đó đều biến mất không dấu vết. Sau đó, Dương Húc chạy tới, hét lớn vào không trung: 'Kẻ nào, mau hiện thân ra đây!'"
Tiêu Chấp lúc này đã hoàn toàn yên tâm, hỏi: "Người đó có ra không?"
Hồ Dương đáp: "Không, chỉ nghe thấy Dương Húc gào thét, bên ngoài chẳng thấy bóng ma nào cả."
Tử Nhật Chân Nhân lấy được cỗ đạo binh đó chắc là đã rời đi rồi. Đồ tốt trên người Giang Thành Tử hẳn cũng bị ông ta lấy đi luôn.
Nghĩ thôi đã thấy tiếc. Đây chính là cái kết của kẻ không có thực lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn đồ tốt bị người khác lấy đi mà chẳng làm được gì.
Tiêu Chấp thở phào một hơi: "Được rồi, anh biết chuyện rồi. Hồ Dương, chú làm tốt lắm, biết thông báo cho anh ngay lập tức, thưởng cho chú 10 cân thịt yêu thú khô."
Hồ Dương cười nói: "Được phục vụ anh Chấp là vinh hạnh của em! Hì hì, anh ơi, 10 cân thịt yêu thú anh hứa khi nào cho em?"
Tiêu Chấp hơi đau đầu: "Đợi khi nào anh tới thôn Hòa Bình sẽ đưa cho chú."
Hồ Dương hỏi: "Vậy khi nào anh mới qua thôn Hòa Bình một chuyến?"
Tiêu Chấp không nói gì, thực ra hắn định qua đó ngay bây giờ, chỉ là không muốn nói với thằng nhóc này thôi.
Thấy Tiêu Chấp im lặng, Hồ Dương lại cười: "Anh ơi, nói với anh chuyện này."
Tiêu Chấp: "Chuyện gì, nói đi."
Hồ Dương nói: "Cái đó, thôn Hòa Bình không an toàn lắm, em muốn rời khỏi đây để lên thành Lâm Vũ."
Tiêu Chấp nghe vậy thì im lặng.
Hồ Dương nói tiếp: "Anh ơi, anh còn đó không? Thôn Hòa Bình thực sự không an toàn, hai đứa đi cùng em vừa nãy đã bị vạ lây mà chết rồi. Không chỉ họ, thôn Hòa Bình cũng chết mất mấy chục người, đâu đâu cũng là thi thể, đâu đâu cũng là máu, đáng sợ lắm, thật sự rất đáng sợ. Em không muốn chết, không muốn chết một cách vô nghĩa ở cái tân thủ thôn này."
Tiêu Chấp nghe xong, trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Khuyên Dương Húc cùng đến thành Lâm Vũ đi. Chỉ cần chú thuyết phục được Dương Húc đến thành Lâm Vũ, anh sẽ cho chú 100 cân thịt yêu thú, đồng thời cung cấp chỗ ở trong thành để chú có thể yên tâm tu luyện."