Lưu Nghị gửi lại một đoạn tin nhắn thoại: "Cậu nghĩ chuyện rõ ràng thế này mà Chúng Sinh Tổ bọn tôi lại không phát hiện ra sao?"
Tiêu Chấp không khỏi thấy hơi ngượng ngùng.
Những gì Tiêu Chấp suy nghĩ trong lòng đa phần vẫn ở góc độ cá nhân, nên giờ mới nhận ra vấn đề này.
Chúng Sinh Tổ thì khác, lượng thông tin họ thu thập được nhiều hơn Tiêu Chấp rất nhiều, tầm nhìn và cách suy xét vấn đề cũng cao hơn hẳn. Có lẽ ngay khi vừa tiếp xúc với người chơi nước địch, họ đã nhận ra điều này rồi.
Lưu Nghị nói tiếp: "Nhóm tham mưu của Chúng Sinh Tổ cho rằng, thực lực tổng thể của người chơi nước địch mạnh hơn người chơi bên ta một đoạn, có lẽ liên quan mật thiết đến bí mật mà họ đang cố gắng che giấu."
Tiêu Chấp suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Bí mật đó vẫn chưa tra ra sao?"
"Vẫn chưa." Lưu Nghị thở dài: "Trinh sát viên chúng ta phái đi sau khi thâm nhập vào nước địch đã tiếp xúc với không ít người chơi bên đó. Những người này miệng rất kín, không chịu hé nửa lời. Ít nhất là đến thời điểm hiện tại, những người chúng ta tiếp cận đều như vậy."
"Người chơi nước địch đoàn kết thật đấy, đây không phải là dấu hiệu tốt đối với chúng ta." Tiêu Chấp cảm thấy trong lòng có chút bất an.
Lưu Nghị ở đầu dây bên kia không đáp.
Tiêu Chấp nghĩ ngợi rồi nói tiếp: "Người chơi tôi vừa bắt sống được là ở thôn Hòa Bình, huyện Lâm Vũ, quận Long Nham, thực lực đạt tới Tiên Thiên cửu đoạn. Nếu không phải tình cờ đụng độ, có lẽ những người chơi mới trong thôn Hòa Bình đều đã mất mạng. Điều này có nghĩa là người chơi nước địch đã bắt đầu thâm nhập vào sâu trong nội địa Bắc Lam Đạo. Tôi nghĩ họ làm vậy là để bào mòn tiềm lực quốc chiến của chúng ta."
Lưu Nghị gửi lại tin nhắn thoại: "Việc người chơi nước địch xuất hiện ở nội địa Bắc Lam Đạo để tàn sát người chơi bên ta, Chúng Sinh Tổ đã nhận được một số báo cáo. Nhóm tham mưu cũng có cùng quan điểm với cậu, họ cho rằng người chơi nước địch đang cố gắng tiêu hao tiềm lực chiến tranh của chúng ta."
"Thực tế thì người của chúng ta thâm nhập vào lãnh thổ Huyền Minh Quốc hiện cũng đang làm như vậy, chỉ là thực lực người của ta yếu hơn họ, hành sự cần phải kín tiếng, không dám lộng hành như họ."
Kết thúc cuộc trò chuyện với Lưu Nghị, Tiêu Chấp rời giường, tự pha một bát mì tôm. Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, mì cũng vừa chín tới.
Ngồi trên ghế sofa phòng khách, cậu vừa ăn mì vừa mở máy tính xách tay, đăng nhập vào trang web nội bộ của Chúng Sinh Tổ.
Cậu khá tò mò không biết đợt cứu viện lần trước, Chúng Sinh Tổ đã thưởng cho mình bao nhiêu.
10.000 điểm cống hiến quan phủ.
Lần này Chúng Sinh Tổ khá hào phóng.
Tại Chúng Sinh Tổ, điểm cống hiến quan phủ không chỉ dùng để đăng nhiệm vụ mà còn có thể đổi trực tiếp ra tiền, tỷ lệ quy đổi là 1:100.
Nghĩa là phần thưởng Tiêu Chấp nhận được trong đợt cứu viện lần trước, quy đổi ra tiền mặt là 1 triệu tệ.
Chỉ trong hai ba ngày mà kiếm được 1 triệu tệ, con số này không hề nhỏ.
Tuy nhiên, Tiêu Chấp hiện tại không có nhiều khoản cần chi tiêu, số tiền đang có đã đủ dùng nên cậu tạm thời chưa định đổi điểm cống hiến thành tiền.
Họ tên: Tiêu Chấp
Cấp bậc: Ngoại phái tướng quân
Điểm cống hiến quan phủ: 11.017.
Đây là số điểm cống hiến Tiêu Chấp tích lũy được trong những ngày qua.
Vài ngày nữa, chắc chắn sẽ có thêm một khoản điểm cống hiến nữa được cộng vào.
Ăn xong mì, Tiêu Chấp gập máy tính, nằm lại lên giường, chuẩn bị đưa ý thức tiến vào thế giới Chúng Sinh.
Đúng lúc này, điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn WeChat hiện lên màn hình.
Tiêu Chấp mở ra xem, hóa ra là tin nhắn của Chúc Trường Vũ.
"Ha ha ha, tôi độ kiếp thành công rồi, giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ!"
Dù chỉ là vài dòng chữ, nhưng qua đó, Tiêu Chấp vẫn cảm nhận được niềm vui sướng trong lòng Chúc Trường Vũ.
"Chúc mừng, chúc mừng." Tiêu Chấp trả lời lại.
"Ha ha ha, Tiêu Chấp, cậu từng cứu mạng tôi, ơn này tôi luôn ghi nhớ. Trước đây tôi chưa độ kiếp bước vào Đạo cảnh nên không giúp được gì cho cậu, giờ đã vào Đạo cảnh rồi, cậu chỉ cần lên tiếng, bất cứ việc gì trong khả năng, tôi tuyệt đối không từ chối!" Chúc Trường Vũ gửi tin nhắn thoại, giọng nói tràn đầy chân thành.
"Đây là cậu nói đấy nhé, ha ha ha, vậy sau này cần cậu giúp, tôi sẽ không khách sáo đâu." Tiêu Chấp cũng cười đáp lại bằng tin nhắn thoại.
"Không cần khách sáo, chỉ cần tôi làm được, tuyệt đối không từ chối!" Chúc Trường Vũ khẳng định.
"Chúc Trường Vũ, cậu là người của Chúng Sinh Tổ à?" Tiêu Chấp tiện miệng hỏi.
"Đúng vậy." Chúc Trường Vũ đáp.
Về điều này, Tiêu Chấp không thấy ngạc nhiên.
Những 'trinh sát viên' mà Chúng Sinh Tổ phái tới Huyền Minh Quốc hình như đều là người chơi được tổ chức này đào tạo nội bộ.
Còn những người ngoại phái như cậu thì chưa thấy ai được phái đi cả.
Tiêu Chấp suy nghĩ rồi hỏi tiếp: "Cậu là người trong quân đội à?"
Chúc Trường Vũ trả lời: "Không phải, Dương Bân và mấy người kia là xuất thân từ quân đội, còn tôi thì không. Tôi vừa vào thế giới Chúng Sinh đã trở thành tu sĩ, sau đó được đặc cách tuyển thẳng vào Chúng Sinh Tổ."
Đặc cách tuyển thẳng?
Tiêu Chấp tò mò hỏi: "Chúng Sinh Tổ đặc cách tuyển cậu kiểu gì? Làm sao họ biết cậu là người chơi hệ tu sĩ?"
Chúc Trường Vũ giải thích: "Người chơi hệ tu sĩ chẳng phải rất hiếm sao? Tôi chỉ lên diễn đàn chuyên dụng của trò chơi khoe vài câu, kết quả là có người nhắn tin riêng cho tôi ngay, hỏi tôi có muốn gia nhập Chúng Sinh Tổ của quan phủ Hạ Quốc không. Họ bảo nếu gia nhập thì tôi chính thức trở thành nhân viên quan phủ, đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh. Nếu là tu sĩ như tôi, sau khi qua kiểm duyệt mà vào Chúng Sinh Tổ, thời gian thực tập sẽ là Chúng Sinh Hiệu úy, một tháng sau chuyển chính thức thành Chúng Sinh Tướng quân, đãi ngộ còn tăng cao hơn nữa. Chỉ riêng lương tháng của Chúng Sinh Tướng quân đã là 200.000 tệ, đối với một sinh viên mới tốt nghiệp như tôi, đây đúng là con số thiên văn."
'Người của quan phủ theo dõi diễn đàn trò chơi Chúng Sinh chặt chẽ thật đấy, vừa có biến động gì là biết ngay...' Tiêu Chấp thầm cảm thán.
Nghĩ lại cũng thấy bình thường, nếu là cậu ở vị trí đó, cậu cũng sẽ làm như vậy.
Chúc Trường Vũ nói tiếp: "Ban đầu tôi còn chẳng dám tin, tưởng người nhắn tin là kẻ lừa đảo. Mãi cho đến khi tiếp xúc với người của Chúng Sinh Tổ ngoài đời thực, tôi mới biết họ không phải lừa đảo, những gì họ nói đều là thật."
Tiêu Chấp nói: "Người chơi hệ tu sĩ vốn là hàng hiếm trong giới game thủ, có đãi ngộ đó cũng là chuyện bình thường. Chúc Trường Vũ, tính cả cậu, hiện tại có bao nhiêu người chơi hệ tu sĩ rồi?"
Chúc Trường Vũ hơi ngập ngừng: "Cái này... Tiêu Chấp, xin lỗi nhé, theo quy định của Chúng Sinh Tổ, điều này không được tiết lộ cho người ngoài."
"Không sao, không nói được thì thôi." Tiêu Chấp không làm khó cậu ta, đổi chủ đề: "Tôi rất tò mò, các cậu - những người chơi hệ tu sĩ, từ khi nào mới có được năng lực 'thân lâm kỳ cảnh' (nhập tâm vào thế giới game) vậy?"